Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 68: Giang Minh sửng sốt, đây là 50 tệ sao?





Lúc này Tề Ái Phân đang nắm chặt cọc tiền trên tay, nội tâm của bà đã bình ổn lại
Có tiền là có sức mạnh, phải không
Đôi chân của chồng bà đã được cứu rồi
"Ba nó à, chúng ta chờ thằng cả trở về rồi sẽ lên tỉnh khám chân
Đừng lo lắng
Tề Ái Phân cũng khuyên Giang Phúc Quốc một câu
Giang Phúc Quốc chỉ im lặng không nói
Giang Minh đã đi theo Giang Châu
Vừa rồi, ông đã cẩn thận dặn dò Giang Minh đi theo Giang Châu để xem những cách kiếm tiền mà hắn nói là đúng hay sai
Nếu……
Nếu đứa con út này còn đang nói sảng, kiếm tiền từ mấy chỗ đường ngang ngõ tắt mà nói
Cái chân này
Ông thà hủy còn hơn là giữ lại nó
………………
Giang Châu vẫn còn hơn 20 tệ trong túi
Lý do hắn không đưa hết tiền cho Tề Ái Phân là vì số tiền này là dùng để mua bã bánh dầu
Giang Châu bảo Liễu Mộng Ly cùng Đoàn Đoàn Viên Viên ngồi lên xe lừa
Hắn nghĩ một chút rồi cũng dứt khoát nhảy lên xe lừa
"Anh cả, bắt lấy này
Giang Châu cũng không khách khí chút nào
Một chiếc roi nhỏ để lùa lừa được hắn ném qua
"Em không giỏi việc này
Hắn nói thật
Điều khhiển lừa là một công việc cần có kỹ thuật
Thường thường sẽ có một chiếc roi nhỏ được buộc vào cây gậy
Muốn con lừa đi tới hướng nào, thì người lái sẽ dùng cái roi nhỏ này để chỉ đạo
Tuy Giang Châu đã trùng sinh, nhưng trùng sinh cũng không phải là vạn năng
Ít nhất hắn sẽ không thể làm những điều mà hắn đã không thể làm được trong kiếp trước, hơn nữa kiếp này hẳn là cũng sẽ không thể tái sinh được thêm lần nữa
Giang Minh không nói gì
Anh liếc nhìn Giang Châu, cầm lấy roi, khéo léo lùa con lừa đi xuống con đường đất
Vào thời đại này
Các huyện thành của quận toàn là những con đường đất
Nhiều lắm là được san phẳng một chút rồi rải một lớp sỏi lên trên
Xe lừa lắc lư làm Đoàn Đoàn cùng Viên Viên bắt đầu cảm thấy buồn ngủ
Giang Châu đang ngồi trên xe lừa thì nhìn thấy một hàng bán bánh rán, hắn liền nhảy xuống mua mười cái bánh rán
Vừa đúng một đồng
Sắc mặt Giang Minh sa sầm lại khi nhìn thấy Giang Châu mua bánh rán về ăn
"Đây là lúc nào
Em còn đi mua bánh sao sao
Em có biết kiếm được số tiền này vất vả như thế nào không
Giang Minh nói: "Để dành số tiền này để cho bố khám chân
Giang Châu cũng không tức giận
Hắn mỉm cười đưa bánh rán cho Liễu Mộng Ly cùng Đoàn Đoàn, Viên Viên
Mỗi người một cái
Hắn cũng tự mình ăn một cái
Phần còn lại thì đưa cho Giang Minh
"Anh cả, ăn một cái dằn bụng đi
Phần dư thì lát nữa mang về cho chị dâu cùng Giang Hạo Minh cùng ăn
Giang Châu nói: "Thân thể là cái tiền vốn căn bản, chỉ khi ăn no mới có sức kiếm tiền đúng không anh cả
Anh cả à, mấy cái bánh rán này cũng không tốn mấy hào, anh cả mau ăn đi
Trên tay Giang Minh đang cầm những chiếc bánh rán nóng hổi
Rất thơm
Anh đã sụt cân rất nhiều trong mấy ngày này
Ăn cũng không nỡ ăn, tiêu cũng không nỡ tiêu
Đầu óc anh chỉ toàn những hóa đơn y tế của Giang Phúc Quốc
Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy cái bánh rán nóng hổi trước mặt mình, anh lại nhìn thoáng qua Giang Châu
Nghe thấy mình nói mới lời hung hăng, vậy mà Giang Châu cũng không tức giận
Thay vào đó, hắn lại bảo mình mang bánh rán về cho vợ cùng Giang Hạo Minh ăn
Giang Minh ngừng lại một chút, rồi cầm lấy một cái bánh rán lên, cắn một miếng
Nhân bên trong là cà rốt cùng thịt
Rất ngon
"Anh hai, đến xưởng ép dầu thôi
Khi Giang Châu lấp đầy bụng rồi thì liền nói với Giang Minh
Khi đã trùng sinh một lần rồi, Giang Chu liền hiểu rõ trong lòng
Nhiều khi muốn thu hút sự chú ý của mọi người trong gia đình thì cũng chẳng cần là ngang ngược hay ngoan thoại (nói lời tàn nhẫn) làm gì
Kiếp trước hắn chọn đối đầu trực diện với Giang Minh
Không ai chịu cúi đầu
Cuối cùng, cho dù đứng ở đỉnh cao, cho dù hắn có vô số của cải
Nhưng hắn vẫn lẻ bóng một mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vợ, con gái, anh trai, cha mẹ… chẳng còn ai đồng hành cùng hắn
Và lần này, hắn phải thay đổi mọi thứ
Sau khi Giang Minh ăn xong bánh rán, anh cũng lấy lại được sức
Mặc dù không biết Giang Châu sẽ làm gì ở nhà máy dầu, nhưng sở dĩ lần này anh theo dõi hắn là để nhìn cách kiếm tiền của Giang Châu là đúng hay sai
Giang Minh đáp lại một câu rồi khéo léo vung roi lên không trung
"Bùm
Cái roi mây nổ vang một tiếng lớn
Giang Châu thấy vậy cũng không khỏi cảm khái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Hay lắm
Xe lừa đưa mọi người đến xưởng ép dầu
Bảo vệ cổng khi nhìn thấy Giang Châu đi tới thì lập tức nở một nụ cười
Giang Châu thấy vậy liền nhảy xuống xe
Hắn bước tới và lấy ra một điếu thuốc
Người bảo vệ ở phía sau cũng nhanh chóng mở cửa cho Giang Châu
"Hôm nay tới hơi muộn
Kế toán Tiểu Trương đã đợi anh rất lâu rồi đấy
Bác bảo vệ cười nói
Giang Châu: "Dạ bác, trong nhà có chuyện, đến muộn một chút
Hai người trò chuyện rất thân thiết
Giang Minh cũng nhìn thấy việc này
Giang Châu hẳn là rất quen thuộc với người bác này, có vẻ như đã đến đây vài lần
"Ồ, hôm nay cậu còn mang theo một con lừa sao
Cậu trai trẻ, cậu rất có triển vọng đấy
Tôi cũng muốn khuyên cậu nên tiết kiệm tiền để mua một con lừa từ lâu rồi
Nếu không mỗi ngày cứ kéo 300 cân đi đi về về thì cho dù cậu còn trẻ cũng không chịu được mấy ngày, sau này cơ thể sẽ bị đè nén đến mức sụp đổ, có tin hay không
"
Người gác cửa cũng không biết về hai anh em Giang Châu
Khi ông nhìn về phía xe lừa, thì thấy thoáng qua Giang Minh
"Anh trai của cậu sao
Nhìn giống nhau đấy
Ông nhìn một lát rồi lắc đầu
"Không linh hoạt giống như cậu, nhìn qua có vẻ là ngoan cố, là người lương thiện
Giang Châu chỉ cười
Sau khi trò chuyện với ông bác này một lúc, Giang Châu liền bảo Giang Minh đánh xe lừa đi chở hàng
Giang Minh nghe xong cũng không nói lời nào
Sau khi điều khiển xe lừa đến cửa kho, ngửi thấy mùi dầu phộng thơm phức, Giang Minh mới biết trong đó có bã bánh dầu
Anh mấp máy môi nói: "Em định mua bã bánh dầu rồi đem bán lại à
Giang Châu gật đầu: "Đúng vậy, trước đây không có lừa, chỉ có thể mua 300 cân rồi đưa lên xe kéo về
Giá một cái bã bánh dầu là 2xu, khi nào kéo về thì bán được với giá 7 xu, em có thể kiếm được15 tệ với mỗi chuyến đi
"
"Giờ em đã mua một con lừa, có thể kéo một ngàn cân về, lần này em có thể kiếm được 50 tệ
Tuy mua con lừa này cũng tốn rất nhiều tiền
Nhưng mà..
Về lâu dài, nó vẫn đáng giá
Giang Minh khựng lại
Ánh mắt của anh hiện lên vẻ ngạc nhiên không cách nào che giấu được
Năm mươi đồng ư
Nghĩa là kiếm được 50 tệ sao
"Xưởng ép dầu sao lại bán bánh bã dầu cho em
Trước kia trong thôn cũng có người hỏi, nhưng mà người ta không muốn bán
Giang Minh bối rối hỏi
Giang Chu lập tức cười nói
"Anh cả à..
Giang Châu nói xong liền duỗi tay, lấy bao thuốc Hồng Tháp Sơn trong túi ra, tiết lộ một chút cho Giang Minh
"Đây, t.h.u.ố.c lá là vốn kinh doanh
Giang Minh: "..
Đứa nhỏ này
Vẫn chưa đàng hoàng
"Em đi chở hàng
Nội tâm của Giang Minh vẫn còn quá cứng nhắc
Không thể hiểu mấy thứ văn hoa này
Thế nên anh dứt khoát quay sang chở bánh bã dầu
Mặc dù sau khi ăn một chiếc bánh rán cũng không thấy no lắm, nhưng Giang Minh vẫn đủ khỏe để làm mấy công việc cơ bản
Giang Minh cũng đã quen với công việc đồng áng
Chuyển 100 cân một lần cũng không thành vấn đề
Sau nửa giờ
Xe lừa đã chất đầy bánh bã dầu
Tổng cộng là 1000 cân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Châu lấy hai tờ nhân dân tệ cuối cùng ra giao cho bọn họ
Sau đó lại cầm lấy một ấm nước lớn đặt ở dưới vòi nước của nhà máy dầu
Giang Minh mệt mỏi đến mức đổ mồ hôi đầy người
Anh cởi áo dài tay, giặt sạch dưới vòi nước rồi vắt lên xe lừa
Sau khi rửa mặt thêm một lần nữa, anh liền uống thỏa thuê nước từ vòi
Vào thời đại này, có nước uống là được rồi
Không có nhiều thứ cần chú ý như thời hiện đại
Đặc biệt với một nông dân như là Giang Minh
Thậm chí nhiều người còn uống nước trực tiếp từ mương nhỏ khi mà đang làm ruộng
Nhiều nông dân động một chút là đau đầu, nguyên nhân phần lớn là đến từ việc họ uống nước lã.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.