Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 92: Ba ba, là hồ điệp!? Hồ điệp!?





Giang Minh lẩm bẩm nói: "Kiếm thêm nhiều một chút, buổi chiều anh sẽ sang vài thôn khác
Anh nói xong thì dừng lại một chút rồi nói, "Không còn nhiều hàng trong kho nữa, bác bảo vệ nói nhà máy sẽ bắt đầu ép dầu hạt cải vào tuần tới
Giang Châu nghe vậy liền gật gật đầu, cười nói: "Lúc này cũng sắp xuất hiện lứa hạt cải dầu đầu tiên, việc buôn bán bã bánh dầu này của chúng ta cũng nên bỏ đi rồi
Nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của Giang Minh, Giang Châu bước tới, đem tất cả đồ đạc trên người mình đặt lên xe lừa
Sau đó, hắn thả lỏng cơ thể, đi đến bên anh cả kiên nhẫn nói: "Việc buôn bán chính là như vậy, kỳ ngộ đến rồi đi, không cần để trong lòng
"Có nhiều cách kiếm tiền
Không thể bán được bã bánh dầu thì đại ca còn có thể bán lươn
Thời gian còn lại thì làm việc ruộng vườn, chân của bố cũng phải tu dưỡng
Khắp nơi đều là việc
"Đại ca còn sợ không có việc gì làm sao
Giang Châu cười cười trêu ghẹo Giang Minh: "Em sợ đến lúc đấy anh lại kêu khổ đấy
"Cái này có gì mà phải khổ chứ
Giang Minh nghiêm mặt, quát lớn cho xe lừa trở về, nghiêm trang nói với Giang Châu: "Đau khổ lớn nhất chính là ăn không đủ no, mặc không ấm, bố bị gãy chân lại không có tiền thăm khám, đó mới chính là khổ cực..
"
"Em vẫn còn nhỏ mà đã tìm ra được cách kiếm tiền, tiền về rất nhanh
Nên không biết kiếm tiền khó như thế nào, về sau..
Đây là lần đầu tiên, Giang Minh nói chuyện đạo lý với Giang Châu
Nhưng mà
Anh lại không biết rằng Giang Châu đã dựa vào đống bã bánh dầu sau lưng anh rồi ngủ thiếp đi
Đêm qua hắn ngủ hơi muộn
Xe lừa lắc lư, tiếng khuyên can của Giang Minh cùng những cơn gió ẩm lướt qua má anh
Giang Châu cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ say
………………
Khi về đến nhà là đã mười một giờ
Tề Ái Phân đang nấu ăn
Diêu Quyên đang giặt quần áp
Giang Phúc Quốc đang ngồi trong sân, trên tay cầm một con cù bằng tre, nhịp nhàng gõ liên hồi vào chân
Giang Minh đánh xe lừa trở về có chút vội vã
Khi nhìn thoáng qua mấy động tác của Giang Phúc Quốc
Anh cau mày, buộc xe lừa lại, bước nhanh tới nói với Giang Phúc Quốc: "Bố, bố làm gì vậy
Chân bố chưa lành mà
"Người thì biết cái gì
Giang Phúc Quốc trừng mắt nhìn Giang Minh, "Đấy gọi là vật lý trị liệu, làm thế chân của ta sẽ hồi phục nhanh hơn
Ông nói rồi lại lẩm bẩm: "Đã nhiều ngày như vậy rồi mà cái chân vẫn chưa ổn, cứ thế này, mùa thu hoạch sẽ không kịp ra đồng
"Nhà chúng ta tổng cộng có bảy mẫu ruộng
Chân ta không tốt, chẳng lẽ lại dựa vào một mình người kiếm cơm sao
"Trâu đến mấy cũng kiệt sức mà c.h.ế.t đấy
Giang Minh nghe vậy thôi chứ không nói
Giang Châu nghe vậy liền nhảy xuống xe lừa nói: "Bố, bố nói vậy là sao
"Lúa ở nhà vừa mới gieo, ít nhất cũng phải ba tháng nữa mới chín
Hai tháng nữa chân của bố sẽ lành lại rồi
Đến lúc ấy cho dù không bước xuống ruộng, con cũng sẽ kéo bố xuống
Giang Phúc Quốc vừa nghe Giang Châu nói xong, lập tức cười mắng: "Con thỏ nhỏ này, ngươi lớn gan đấy
Còn dám kéo bố ngươi đi làm việc sao
Nghe được mấy lời vừa rồi của Giang Châu, tâm sự trong lòng của Giang Phúc Quốc cũng vơi đi không ít
Ông lại cầm lấy lấy con cù gãi lưng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Hạo Minh cũng đi học về
Nó chào lớn mọi người một lần, vẻ mặt vẫn còn có chút câu nệ
Giang Châu biết rõ
Trước kia thậm chí hắn đã lừa cả tiền tiêu vặt của Giang Hạo Minh
Xem chừng trong lòng nó vẫn còn sợ hãi
Giang Châu mỉm cười nói: "Hạo Minh đã về rồi sao
Giang Hạo Minh gật đầu, đi tới gần, ngẩng đầu nhìn Giang Châu khẽ hô: "Chú nhỏ
"Ừm, bài vở ở trường của cháu thế nào
Giang Châu nói rồi liếc nhìn về chiếc cặp Hạo Minh đang mang theo
Nó được đan với nhau giống một túi dệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ có vài vòng kim chỉ, đủ để chứa đồ vật bên trong
Phần rìa túi dệt đã bị mòn, có một phần đã bị rách
"Chú nhỏ à, cô giáo nói cháu rất chăm chỉ, cháu rất thích học bài
Giang Hạo Minh lập tức trả lời
Nó sợ người chú nhỏ này không cho mình đi học
Tuy nó còn nhỏ nhưng đã biết đọc chữ
Từ khi cả nhà chuyển về, căn bản đều dựa vào người chú nhỏ này để kiếm tiền
Nó đã có thịt để ăn
Tất cả là do người chú này đã kiếm tiền
Giang Châu cười nói: "Cặp sách của cháu bị hỏng rồi
Hắn nói rồi rướn người lên, với tay đến chiếc xe lừa rồi lấy xuống một túi lớn đựng những thứ hắn đã mua
"Cầm lấy cái này đi
Giang Châu đưa thứ gì đó được bọc trong giấy dầu cho Giang Hạo Minh
Giang Hạo Minh sững sờ trong giây lát, vô thức đưa tay ra đón lấy
Khi hoàn hồn, nó mới xấu hổ ngẩng đầu lên nói: "Chú nhỏ ơi, đây là cái gì
Giang Châu còn chưa kịp nói
Giang Minh đã bước tới
"Ai cho con cái này
"Chú..
"Sao lại mua cho nó cái này
Lại tiêu tiền bậy bạ rồi
Giang Minh nói xong lại cau mày nhìn Giang Châu
Giang Châu mỉm cười nói: "Mua đồ cho cháu trai, làm sao có thể gọi là lãng phí được chứ
"Hạo Minh, mở túi ra xem có thích hay không
Giang Hạo Minh có chút bất an
Nó ngẩng đầu nhìn Giang Minh, chờ anh nói
"Mở ra đi
Anh nhìn về phía Giang Châu, cảnh cáo: "Lần sau đừng mua cho nó những thứ này
Nó mới vừa choai choai, có cơm ăn no là được rồi, mấy đứa trẻ khác ở độ tuổi này trong thôn có đứa nào có thể được ăn ngũ cốc tinh chế đâu
"
Nói tới nói lui thì..
Giang Châu biết Giang Minh hẳn là rất vui vẻ
Bên này, Giang Hạo Minh đã mở giấy dầu ra, trong lòng chợt vang lên một tiếng kinh hô
Dù sao nó cũng là đứa trẻ
Giờ nó đang nhìn thấy bên trong đó có một chiếc cặp sách vừa đẹp lại vừa thời trang, lập tức cực kỳ cao hứng
"Cặp sách
Nó là một chiếc cặp sách mới
Giang Hạo Minh sờ đi sờ lại cái cặp sách, yêu thích đến không nỡ buông tay
Nó nhe răng cười với Giang Châu: "Cảm ơn chú nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay khi Giang Minh nhìn thấy chiếc cặp sách này, trong lòng anh đã biết chắc chắn nó không hề rẻ
Anh muốn nói vài câu với Giang Châu, nhưng trong lòng anh biết chắc nói với đứa nhỏ này thì nhất định sẽ như kiểu "lời vào tai trái, lời ra tai phải"
Giang Minh buồn bực một hồi mới thời dài một cái
Đứa em này của anh..
Căn bản là không thể quản được mà
Thôi thì cứ theo hắn đi
Sau này bản thân hảo hảo bán lươn, chạy thêm vài chuyến bán bã bánh dầu, chi tiêu trong nhà sẽ không thành vấn đề rồi
Trong lòng Giang Minh đã lên kế hoạch tốt
Anh nghiêm mặt nói với Giang Hạo Minh: "Cái cặp sách này phải dùng cho tốt, nếu nó mà bị rách thì chuẩn bị chịu đòn đấy
Giang Hạo Minh ôm anh như một đứa bé
"Không đâu
Buổi chiều con đi học, bọn Thiết Trụ muốn chạm con cũng không cho chạm
Nói xong, nó lại chạy vào bếp để khoe khoang với Diêu Quyên cùng Tề Ái Phân
Giang Châu quay người lại
Hắn nhìn thấy hai tiểu bảo bối đang đứng sau lưng, nhìn hắn một cách đáng thương
Ủy khuất
Cực kỳ ủy khuất
"Ba ba, không mua đồ cho Đoàn Đoàn, Đoàn Đoàn không vui
"Viên Viên sắp khóc rồi, ô ô, ba ba, xấu, xấu ~"
Hai tiểu bảo bối trông xinh xắn như được chạm khắc từ ngọc bích
Khóc trước mặt mình
Ai có thể chịu được chứ
Giang Châu nhanh chóng vươn tay ra, lau nước mắt cho hai đứa nhỏ rồi lấy từ trong túi ra chiếc kẹp tóc hình con bướm mới mua cho hai đứa nhỏ
"Nhìn xem, đây là gì
Mắt của hai tiểu bảo bối sáng lên
"Kẹp tóc
"Hồ điệp ~ Đó là hồ điệp ~"
Mấy đứa nhỏ líu ra líu ríu không nói nên lời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.