Nhìn Triệu Vô Tà ma khí cuồng phong trước mắt, trên khuôn mặt tuấn tú của Trương Phượng Khâu liền trắng bệch một trận, hắn vừa rồi lại không biết sống chết đánh lén một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.
Đừng xem thường một người trong đó có chênh lệch cấp bậc, so sánh với Ngưng Khí Kỳ, Trúc Cơ Kỳ muốn tăng lên một cái cảnh giới là rất khó khăn.
Đồng dạng, trung kỳ cùng hậu kỳ khác biệt cũng rất lớn."Ngươi là đệ tử môn phái kia..."
Trương Phượng Khâu nhìn chằm chằm vào mặt Triệu Vô Tà, lấy nhãn lực của hắn ta có thể nhìn ra Triệu Vô Tà không phải dùng thuật trú nhan mà là thật sự niên niên kỷ.
Nghĩ đến đây, Trương Phượng Khâu mồ hôi lạnh liền rơi xuống, sợ tên Triệu Vô Tà này sẽ là đệ tử của một gã ma đạo cự phách nào đó, vậy thì phiền toái."Ha ha, không cần sợ hãi, ta thật sự không môn không phái.
Tán tu là..."
Triệu Vô Tà rất thẳng thắn thừa nhận thân phận của mình, hắn tuy rằng âm hiểm vô sỉ, nhưng ngạo cốt vẫn có.
Chẳng thèm dùng uy danh của người khác để che chở bản thân, giống như lúc trước đối mặt Vong Tình Ma Đế mặt không đổi sắc vậy."Lam Mị Nhi kia, nói xem ngươi làm thế nào nhìn thấu liễm tức thuật của ta."
Triệu Vô Tà thu hồi ma khí, cười tà dị nói với Lam Mị Nhi."Đừng có giả bộ như tiểu đệ đệ, lúc trước thiếp thân không biết tốt xấu bày ra vài thứ trên người ngươi, những thứ đó nếu không phải người có cảnh giới cao hơn ta thì không thể phát hiện ra.
Cho nên không nghĩ tới tiểu đệ đệ không môn không phái tu vi lại kinh người như thế, có thể nói cho tỷ tỷ tại sao không?"
Mặc kệ bất luận lúc nào, vị yêu nữ Thanh Lân Quỷ Tông này đều có bộ dáng thiên kiều bá mị, ngữ khí nhẹ nhàng có thể làm xương cốt của ngươi đều mềm đi ba phần.
Nhưng sau khi nghe xong lời này, Triệu Vô Tà trong mắt lại phun ra một cỗ tức giận."Yêu nữ thật âm hiểm..."
Nghe ý tứ trong lời nói của nàng, chỉ có người có trí tuệ đều hướng nơi khác suy nghĩ.
Triệu Vô Tà tuổi còn nhỏ, tu vi lại cao như thế, lại không môn không phái.
Vậy đáp án chỉ có một, hoặc là trên người Triệu Vô Tà có công pháp tuyệt đỉnh, hoặc là trên người Triệu Vô Tà có pháp bảo phụ trợ tu luyện.
Mặc kệ kết quả là thế nào, đều không có lợi đối với Triệu Vô Tà, bởi vì nếu lan truyền ra ngoài, Triệu Vô Tà khẳng định sẽ đưa tới sự đuổi giết vô cùng vô tận, một số thời điểm, tu chân giả thật ra cùng thổ phỉ không khác gì nhau.
Thậm chí càng thêm cùng hung cực ác, vì pháp bảo công pháp những thứ đó, tuyệt đối là không màng tất cả."Kỳ thật cũng không có gì, tư chất của ta thiên phú quá tốt, cũng không biết vì sao.
Tu vi tăng đặc biệt nhanh, ai nha nha, ta cũng rất phiền não a..."
Triệu Vô Tà cười ha ha, lùi lại phía sau mấy bước rất tự nhiên.
Nhưng đáng tiếc, ở đây không phải là tên ngu ngốc, Triệu Vô Tà vừa động bọn họ đã chú ý tới."Tiểu đệ đệ, tỷ tỷ muốn mời ngươi đến Lam Lân Quỷ Tông ta làm khách, không biết ngươi có thể cho tỷ tỷ chút mặt mũi được không đây này!"
Lam Mị Nhi mặt không đổi sắc đi về phía trước một bước dài, trong mũi Triệu Vô Tà nhất thời chui vào một làn gió thơm, quần áo màu lam tung bay đến trên người Triệu Vô Tà.
Thầm mắng một tiếng yêu nữ, Triệu Vô Tà đành phải lui lại một bước dài."Khanh khách khanh khách!"
Lại bị đùa giỡn, Triệu Vô Tà sắc mặt hung hăng trừng mắt lườm Lam Mị một cái."Tiểu huynh đệ, tại hạ kính nể tu vi của ngươi, không bằng đến chính tông làm khách.
Các trưởng bối của tại hạ nhất định sẽ rất hoan nghênh tiểu huynh đệ, kính xin nể mặt."
Nghe Trương Phượng Khâu nói xong, Triệu Vô Tà vẻ mặt bất đắc dĩ.
Không nghĩ tới mình còn biến thành bánh thơm, hai đại tông môn ma đạo tiên đạo đều mời ta đi làm khách, vậy nên đi nơi nào mới tốt đây."Ha ha ha ha, các ngươi cũng đừng giả bộ nữa.
Không phải chỉ là mơ ước bí mật trên người của ta thôi sao, có bản lĩnh đánh bại ta rồi nói sau."
Triệu Vô Tà giả vờ giả vịt suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên lớn tiếng cười như điên, ngay sau đó lời nói ra khiến khuôn mặt Lam Mị Nhi và Trương Phượng Khâu tái nhợt.
Hơn nữa Lam Mị Nhi, vốn hắn còn tưởng Triệu Vô Tà chỉ là một thiếu niên, ngay cả tu vi tâm trí kinh người cũng chưa hẳn thành thục.
Không nghĩ tới thiếu niên trước mắt này, tâm tư xảo trá thế này rõ ràng chính là tiểu hồ ly.
Vừa nghĩ tới hai người phía trước đều bị thiếu niên này trêu đùa, mặc kệ là Lam Mị Nhi hay là Trương Phượng Khâu trên mặt lúc xanh lúc trắng, cuối cùng hóa thành lửa giận xông thẳng lên đỉnh cửa."Phượng Khâu đại ca, nếu tiểu đệ đã có suy nghĩ như vậy, không bằng chúng ta thành toàn cho hắn đi."
Lời này nói ra không chỉ Triệu Vô Tà, ngay cả Trương Phượng Khâu cũng có chút kinh ngạc.
Bất quá rất nhanh sắc mặt gã liền thay đổi, vẻ hưng phấn tham lam hiện lên ở chỗ sâu trong ánh mắt, đồng thời đối với Lam Mị Nhi cách đó không xa có thêm sự kiêng kị."Vậy cứ theo lời của Lam tiểu muội mà động thủ đi."
Triệu Vô Tà chỉ biết ngẩn người nhìn.
Cuối cùng hai tay nhau lần lượt nghiền án bốn mươi lần.
Nhanh chóng đạt thành hiệp nghị hai người, ai nói đệ tử đại môn đại phái đều u u u, trước mắt hai người này.
Kẻ nào cũng không dễ đối phó, tâm tư ngoan độc âm hiểm không dưới Triệu Vô Tà, ít nhất Triệu Vô Tà cũng tuyệt đối không dễ đối phó với hai người này."Tiểu huynh đệ, ngươi là từ chỗ chúng ta đi qua Ngũ Hành Kim Viêm đại trận của đại ca Phượng Khâu, ngươi cũng đã thấy qua, trừ phi là tông sư Kết Đan, nếu không hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Về phần tỷ tỷ ta, thiên văn Hỏa Lân sa đại trận uy lực kỳ thật cũng không thấp hơn Phượng Khâu đại ca trận.
Tiểu huynh đệ tuy rằng tu vi không tồi, nhưng cũng không có biện pháp đào tẩu khỏi hai đại trận này a."
Lam Mị Nhi vừa mới nói xong, Triệu Vô Tà lập tức cảm giác được hai cỗ áp lực thật lớn đến từ người.
Trong lòng mắng to yêu nữ, dâm phụ, Triệu Vô Tà sắc mặt có chút khổ sở.
Kỳ thật lúc Lam Mị Nhi vừa mới xuất hiện, Trương Phượng Khâu đã âm thầm bày ra Ngũ Hành Kim Viêm đại trận, Lam Mị Nhi cũng giống như vậy.
Đại trận Loạn Hỏa Lân Sa kia vốn dĩ là vì phòng bị đối phương, không ngờ lại vô tình hại đến Triệu Vô Tà.
Bị trận thế bao phủ, Triệu Vô Tà không dám hành động thiếu suy nghĩ, hắn đều đã kiến thức qua hai trận pháp.
Một trận pháp nào hắn không nắm chắc toàn thân trở ra, nhất là Ngũ Hành Kim Viêm đại trận, quả thực là biến thái."Hai vị đại ca đại tỷ cứ chậm rãi động thủ đã, để ta suy nghĩ một chút, rút cuộc ta đến từ nơi nào để làm khách là Lam Lân Quỷ tông hay là Chính Nhất tông đây."
Triệu Vô Tà đột nhiên đảo tròng mắt, bắt đầu suy nghĩ.
Bộ dáng kia, hình như rất khó quyết định sẽ đi đâu làm khách."Tiểu huynh đệ, đến chỗ tỷ tỷ rồi đi sao.
Nhất định tỷ tỷ sẽ khoản đãi đệ thật tốt."
Lần này đến phiên Trương Phượng Khâu mắng to vô sỉ, vừa rồi nói muốn cùng nhau bắt được Triệu Vô Tà thì bên này muốn ăn một mình.
Thế nhưng hết lần này tới lần khác, hắn cũng không có biện pháp nào, cũng không thể để cho hắn ở trước mặt Triệu Vô Tà vuốt tóc làm dáng a."Hừ tiểu muội hãy suy nghĩ cho kỹ, đừng đi tới cuối cùng, hừ hừ..."
Lam Mị Nhi biến sắc, kẻ ngu cũng có thể nghe ra được sự uy hiếp trong lời Trương Phượng Khâu, vị yêu nữ này cũng không phải hạng người dễ chịu.
Bị người uy hiếp hay là trước mặt môn phái mình thì sắc mặt trở lên lạnh lẽo, trong tay xuất hiện một hạt cát nhỏ màu đen, lóe lên hàn quang.
Loạn Lân Sa, có pháp bảo thủ pháp đặc thù luyện chế, uy lực vô cùng."Lam Lân Quỷ Tông ta cho tới bây giờ cũng không sợ người khác uy hiếp, Phượng Khâu huynh cứ tự cầu phúc đi."
Lam Mị Nhi tức giận, nàng vung ống tay áo lên, mấy tu sĩ vẫn giả câm phía sau nàng đều ra tay.
Lập tức trên đỉnh đầu mấy người Trương Phượng Khâu xuất hiện vô số lá Hỏa Lân Sa, dưới ánh mặt trời hiện ra hào quang làm lòng người phát lạnh."Hừ, chẳng lẽ chính tông ta lại sợ Lam Lân Quỷ Tông các ngươi sao."
Trường kiếm lóng lánh trong tay Trương Phượng Khâu rời khỏi tay, trong nháy mắt xuất hiện trên đỉnh đầu của đám người Lam Lân Quỷ Tông, sau đó hiện ra bốn thanh trường kiếm, màu sắc khác nhau, phân bốn ngũ hành, ngũ hành Kim Viêm đại trận.
Mắt thấy hai người sắp bắt đầu chém giết, trên mặt Triệu Vô Tà lập tức xuất hiện ý cười, nhưng trong lòng bỗng nhiên hiện lên một tia dự cảm không tốt.
Sắc mặt lập tức biến đổi, thân hình nhanh chóng bỏ chạy về phía sau."Ầm ầm" "Xuy xuy xuy" Tiếng nổ thật lớn làm cho màng nhĩ người ta bỗng nhiên vang lên, không phải bên phía Lam Lân Quỷ Tông, cũng không phải một tông môn chính tông, mà là chỗ Triệu Vô Tà, kiếm khí phá không cùng tiếng nổ liên tục truyền đến.
Bụi đất mù tan đi, Trương Phượng Khâu và Trương Phượng Khâu cười lạnh nhìn nơi Triệu Vô Tà đang đứng ban đầu, lúc này chỗ đó không có ai.
Bất quá cách đó không xa, Triệu Vô Tà đứng yên, khóe miệng chảy xuống một dòng máu."Thật tốt thật tốt..."
Triệu Vô Tà khen liên tiếp ba tiếng tốt, nhưng sắc mặt lại cực kỳ lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi.
Lửa giận tràn đầy trong lòng Triệu Vô Tà.
Gã tự nhận là âm hiểm xảo trá, không ngờ núi cao còn có núi cao hơn nữa.
Hai người trước mắt cũng chẳng phải đèn dầu, nói về độ âm hiểm tàn nhẫn còn cao hơn Triệu Vô Tà.
Thì ra vừa rồi hai người giả vờ như còn đánh nhau, kỳ thật là định ám toán Triệu Vô Tà.
Nếu không phải Triệu Vô Tà sớm biết được nên bỏ chạy trước, chỉ sợ đã không bị thương nhẹ như vậy."Tiểu đệ đệ, không phải tỷ tỷ lòng dạ độc ác, tu vi của đệ thực sự cao hơn tỷ tỷ.
Tỷ tỷ sợ không có bản lĩnh mời đệ bình yên trở về.
Cho nên, thỉnh tiểu đệ đệ gánh thêm một chút."
Đến lúc này còn có thể nói với vẻ mặt uất ức, ngay cả Triệu Vô Tà cũng không thể không thừa nhận.
Đây mới chính là yêu nữ, đây mới là bản sắc của người trong ma đạo."Các ngươi muốn chết..."
Chuyện cho tới bây giờ, Triệu Vô Tà cũng chẳng buồn diễn kịch cùng bọn họ, dù sao cuối cùng cũng phải dùng nắm tay để nói chuyện.
Khí thế của Trúc Cơ hậu kỳ lại lần nữa tăng vọt lên, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm vô cùng đen kịt, khí tức lạnh lẽo từ trên mũi kiếm truyền đến."Linh khí" "Thượng phẩm linh khí".
Hai tiếng kinh hô ra từ trong miệng Trương Phượng Khâu và Lam Mị Nhi, kinh ngạc thì kinh ngạc, hai người động thủ cũng không chậm chút nào.
Ngàn vạn kiếm khí cùng lân sa màu đen dày đặc từ trên trời giáng xuống, giống như muốn bao phủ cả Triệu Vô Tà."Hây" Phía trên Hắc Lũng ma kiếm đồng dạng cũng là ngàn vạn kiếm khí cùng phát, cùng kiếm khí của Ngũ Hành Kim Viêm đại trận đụng vào nhau."Phốc" không có thế lực ngang nhau, Triệu Vô Tà há mồm chính là một ngụm máu, trọng thương.
Triệu Vô Tà vẫn còn kịp thở dốc, Hỏa Lân Sa dày đặc đã đến.
Thân hình khẽ động, bay về phía xa, ánh mắt mị hoặc của Lam Mị Nhi khẽ động.
Đám lân sa kia vậy mà đi theo Triệu Vô Tà, thậm chí tốc độ còn nhanh hơn cả Triệu Vô Tà.
Trên không trung, Triệu Vô Tà vỗ mạnh vào túi trấn cổ bên hông, miệng túi mở ra, lập tức bên trong vang lên âm thanh ồn ào.
Từng bóng dáng màu xanh từ bên trong nhảy ra, sắp xếp chỉnh tề trên mặt đất."Oa oa oa " Thanh âm vang lên, một mảng lớn hắc thủy từ trong miệng hơn một trăm con Hắc Thủy Bích Thiềm phun ra, đem lân sa đuổi theo toàn bộ cuốn vào.
Lập tức, thanh âm xuy xuy đại tác, như là trời mưa, lân sa quang mang đại phóng, sau đó nhanh chóng ảm đạm xuống, cuối cùng vô lực rơi trên mặt đất.
Triệu Vô Tà cưỡng ép đè xuống khí huyết giữa ngực bụng, một người cùng hai đại trận đối kháng, Triệu Vô Tà cũng không thoải mái như trong tưởng tượng.
Thừa dịp Trương Phượng Khâu và Lam Mị Nhi đều đang kinh ngạc, Triệu Vô Tà tâm niệm vừa động, hắc thủy bích thiềm trên mặt đất nhất tề hé miệng.
Lam Mị Nhi và Trương Phượng Khâu nhất thời cảm giác được bầu trời có gì đó khác thường, giống như một tấm lưới, một mảng lớn nước đen trộn lẫn cùng một chỗ với độc vật xanh biếc.
Chúng còn chưa rơi xuống, độc khí làm cho người ta thiếu chút nữa là choáng váng đã đến trước rồi.
Ngoại trừ Trương Phượng Khâu cùng Lam Mị Nhi, mấy người còn lại của hai phái đều không kịp trốn tránh đã bị phun trúng."A" "A" "A" cứu mạng a..."
Bầu trời vang lên tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai, Triệu Vô Tà vội vàng đạp lên Hắc Lũng ma kiếm bỏ chạy ra xa.
Lúc này mà còn không đi thì sẽ không kịp nữa., Uy lực của Hắc Thủy Bích Thiềm Cổ mạnh mẽ, nhưng mà Triệu Vô Tà vừa mới bị Ngũ Hành Kim Viêm đại trận làm bị thương nặng.
Ma nguyên trong cơ thể đã đi hơn phân nửa, lại thêm hắc thủy độc vụ trong cơ thể Hắc Thủy Thiềm Cổ cũng không phải vô cùng vô tận.
Đem tất cả mọi người trong đó bao phủ đều phun ra một mảng lớn, thật ra đã là cực hạn của hơn một trăm con Hắc Thủy Bích Thiềm này."Chính là Trương Phượng Khâu, Lam Lân Quỷ Tông Lam Mị Nhi, bổn thiếu gia nhớ rõ các ngươi. mối thù ngày hôm nay, ngày sau nhất định hoàn trả.
Ha ha ha ha."
Trong ánh mắt phẫn nộ cùng không dám tin của Trương Phượng Khâu và Lam Mị Nhi, tiếng cười cuồng tiếu của Triệu Vô Tà từ từ biến mất.
Mặc dù giao phong rất ngắn, nhưng quá trình quá hung hiểm, Triệu Vô Tà vừa đối mặt đã bị trọng thương.
Phản kích kế tiếp khiến cho đệ tử hai đại phái tử thương thảm trọng, ngoại trừ Trương Phượng Khâu cùng Lam Mị Nhi, các đệ tử còn lại không ngờ chỉ còn sống được có hai ba người.
Độc vụ bích lục cùng hắc thủy độc tính quá mạnh mẽ, người bị phun trúng đều bị hòa tan thân thể, tướng chết thê thảm vô cùng.
