Chương 313 - Trị thương
Dị Hỏa bùng phát, đã đem y phục trên thân hai người hóa thành hư vô…
Lạc Nam áp người lên thân thể đầy đặn mềm mại của Hoa Thanh Trúc, cảm nhận sự mát lạnh êm ái như bông của nàng, nhất thời thở dài một hơi sảng khoái…"Hừ, chỉ nhân cơ hội là giỏi…" Hoa Thanh Trúc kiều hừ một tiếng, hé môi cắn vào vai hắn, da thịt người này săn chắc sung mãn, quả nhiên không hổ là thể tu.
Lạc Nam cười hì hì, nghĩ đến mình đang đè lên thân thể trần truồng của nữ nhân cao quý nhất Bạch Sa Hoàng Triều, dù là hoàng đế cũng không được hưởng, nhất thời hưng phấn bừng bừng." vừa cưng vừa thở chiều của nói hắn động dốc, tác nhận cảm Nàng..." diệu Nam dàng Lạc nói." đầu Trúc nhận đón gật Hoa Thanh."thích gì gọi cần, Chỉ ta cũng là nàng. chàng một diệu dàng chút."dối bao không nhân như chúng giờ, tiếp nàng các Nữ ta nam luôn nhân lòng trực…"cố, Ngốc nàng chiều của còn đỏ lòng sưng rồi ta? ngoài cách Trúc Hoa lạnh Thanh nàng vốn hiện của Tính lùng như thể bề không.."Bảo thương chữa đâu?." nũng Hoa lâu qua truyền, Không phần biết cho Trúc ủy điệu Thanh có, khuất bao âm giọng hắn nịu..." hừ nhẹ mở lại Hoa yếm cổ đôi họng Trúc, thơm nhắm trong tiếng mắt, đẹp hé Thanh hắn, cùng môi âu một…"Phu quân."Ưm…" da tác Thanh hắn cả toàn tay thân khiến ti đầu ngắt của nổi gà, Hoa trong Trúc tròn Bị, hắn động vo lấy…" hai đường nói nghe đệ mạnh hoàng, vẫn từ Nam nhân bất tiểu một, huynh cái giật chủ quá ra Lạc. ta vậy như sao đẹp thật?"Ưm."yêu tiểu cái Nàng tinh!" nhẹ Lạc ha hẹp tiến, lần một nhàng nơi ha cười chật nữa Nam vào. đến bỏ đẹp lỡ đẹp Hoa ta, mẫu không của vẫn thể là mức thể ta đến nhưng, dù mắt không rời nàng thân Liên… có không thể kích thích sao? trang nhã nở dị đẹp mặc cười hoa đua, hơi nhưng nhợt Thấy dù lại như nụ, kia giản tái chứa vẻ môi ẩn còn trăm bờ…...."
Hoa non mỉm vào cười rồi rỉ sát má lòng áp, Thiếp rên sắp hắn:"nỉ Thanh ra Trúc. ơn lớn chính ngoặc tại tác Cực Quân biết chí lòng được là thậm, trong Nam nàng nàng đời, mà hợp nhất Gặp Ma vậy cảm trong Lạc bước Băng hiện thấy đến cuộc. nơi Nam tiến bắt vừa, vừa cần đến Lạc đầu vào hôn nàng nhập.." Trúc Thanh non nói ra Hoa nỉ.. hiệu bất càng bên thương đợi hổ Nam, ở Lạc trị Không tốt cứng xấu vẻ đường: "thêm hoàng, nhất trạng thái vội càng Phốc đỏ mặt nghe ra ngoài sẽ, quá nghiệm nó đáp""vậy…
Nàng ngạo nàng, nàng khó cao, lùng lạnh gần." nàng trước xưng tự, đã không mặt bổn Ở hắn tọa…... nhau nhất đều thích ái người Trúc xúc đầy nhưng, khác cảm nhàng ân cảm có là Mỗi Hoa chính nhẹ tình Thanh.. dàng đôi đầu nàng, lấy Bất môi hôn đem cúi diệu chợt. nhột…"Hừ…
Thanh yêu sức nhận đáng của hắn lè Hoa lưỡi ra, hết thấy Trúc đồ ý mình. lời Lạc Nam hành dùng, động hắn minh không chứng để trả…..."
Lạc đẹp ha vuốt mặt, ngực gương ta thủ thỉ ve tình bàn từ ha lên, Thanh chân cười rất:"chuyển tay của nàng Trúc Nam… tinh bỏ tình răng ngóc của hàm sót, nàng nào lấy tận Đảo ngách quanh khoang nơi, mật hút miệng tế chất không…"
Thanh Lạc lòng tràn cảm tự non, tử Trúc nhìn Hoa không ngập hào, thê trong hài Nam nỉ giác ngừng lòng... hưởng lại lòng bộ tại ái của đạt được công, thành diễm vui làm Trúc Lạc tim toàn giữ Thanh của, nàng trái phúc Hiện nào chút Hoa hắn không để mở Nam chân. bật Thanh rủ hóa Chủ cảm chợt hà kích biến, liếc của mị được, giác nhân cười hắn quyến, nhìn hơi Trúc mị thích sức: "hết Hoa..... sướng.. nhất ở như Nam nhiên lùng mặt khác như luôn, đấy nàng chính người trước duy ngạo lệ là vẫn cao Đương, Lạc lạnh ngoại vậy vậy..
Trúc hắn với dâng phúc môi Thanh đối lại Hoa, diện lên thơm người hạnh xoay.
Song hắn truyền lời đem, ngoan nghe ngoãn Thánh qua Nàng Tu Điển."Mau thiếp thương trị cho..."phu tinh truyền lỏng, Song Pháp Công thần Tu cho quân nàng thụ đem Thả.."Xì, dày da thật mặt! cùng nàng hoà hợp. quấn cuối cùng lưỡi đầu át ngọt ướt chặt ngào đem….. chụt Chụt chụt…. yêu đời là đầu nàng cuối tình yêu, cùng cũng của là tình Hắn." ôm Trúc hắn nhẹ Hoa lấy, Thanh thỉ liếm thủ môi chặt. hai rỉ Cả rên, thoải mái một lần nữa tiếng lên.. lệ xưng ngươi nhân quý lạnh chủ, gọi nổ hạ nhân lùng là nô Nam bậc thân Lạc nữ bùng như một, cao mình nhất Toàn thiên tự." tên Trúc lùng Thanh bật ở hiểu được, nàng rất vì muốn sao cũng Hoa này, không khó cùng không lạnh nhịn cười. yêu như, thiếp vậy nhàng đúng rồi nhẹ...." Lạc Nam ôm chặt thêm càng." thổ Gò nàng thẳng hắn, má lan Ngươi tham lam khí ửng mắt đồ: "nhìn hồng như vào quá, là bất…. thiếp yêu chàng." hỏi xấu cười mắt Lạc Nam nháy xa."không Đẹp trai? nô thiếp là lệ của chàng. để trái sẽ chết cửu này sức, như không chỉ Lạc vĩnh lặng ai còn phụ Nam, đủ tan nữa tim, sau hòa băng nàng triệt nếu nàng sợ." bĩu xì ngợm nghịch phần tiếng nữ Thanh, thiếu Hoa Trúc môi có vài một.."trị là thật lần quá Bất này thương!....."Ưm. còn má sau chiều cổ thẩm, lưỡi thả xuống Cưng vết lên vẫn đó thon đỏ rà, cái một hôn dấu nơi nàng đường ấy… hơn dịu chậm, rãi hơn dàng.. tê môi thiếp..." Trúc lạnh chủng vạn Thanh nhất Hoa, tình phong mắt thời liếc lùng.... ngẩn ngơ Nam đến nhìn Lạc.. do cả xúc chạm tận cảm nàng đáy, đủ hoàn buộc cảnh đây là nơi mà bắt cách tất đến lòng trước ai thôi tư cùng có của chưa... hôn mình xúc bản nhất người, tận nhau nhau cảm nàng của trao tình Hai thân nồng những cho....... nhả đem vợ làm soát hai nói thời tia yêu, kiểm nhất yêu nhìn mất thanh lấy, một Xin dứt lỗi lại không đẹp cánh Nam, thương huyết vội sưng vàng ta sung Lạc:"môi nàng miệng ra, nàng đỏ ra óc thấy minh Đầu quá......." vẻ một ra Nam vỗ Lạc hừ mông tiếng. tiếng người hồn thể thỏa xác cuối rỉ rên Hai xúc, mãn tràn lặng kết nhận nhau lẫn một gắn im, cảm cả cùng đầy dành tâm để triệt cho cảm. số đó Trong thét, Khí mà về Thiên khắc gào Linh Địa khoảnh vô..
Hắn không yêu thể có sao? khi được rất này nhu thế rõ cảm ở Lạc tư, tận mình ôn hưởng, Nam nàng giác ràng. từ mân cánh tỏa mềm vào môi không nhịn, đầu mê non Nam Lạc hương hai được thơm vươn thám làm lưỡi miệng hắn hiểm ra nàng…"
Bùng.
Bốp......"Hừm... này thở hồn một Thanh Hoa, ra một thoát trắng đôi lâu, đen mê thể thật được hút hắn ánh ly như mắt nhìn hổn hển, nàng mất bị không linh Trúc mắt…....."thích gọi hay thiếp Chàng nhân phu chủ quân.." cười tốc Nam độ, mỉm dừng nhập xâm Lạc bố đang khủng... không hắn giờ dù tận thề bao ngày cũng mai, thế là thầm Lạc Nam... sẽ sao phụ nàng Hắn?....
Buổi tối đọc truyện xong ngủ ngon nha ae...
