Sau đó, dường như Tần Thọ nhớ ra cái gì đó, trừng mắt nhìn đạo đồng nói:
-Đừng có đến gây chuyện với ta nữa, nếu không ta cho ngươi hít bụi ở phía sau!
Nói xong, Tần Thọ cướp lấy cây kiếm gãy của đạo đồng, nhét vào miệng nhai hai ba miếng... sau đó bập bập miệng nói:
-Thứ này còn có thể làm đồ ăn vặt đó, làm vũ khí có hơi tiểu tài đại dụng, không đủ sức làm vũ khí. Ta xử lý sạch sẽ giúp ngươi, ngươi không cần cảm ơn ta.
Vừa nói, Tần Thọ lại bám vào đùi của Tiên Hạc, sau đó lấy dây thừng ra quấn xung quanh rồi chia nhỏ một đống tạp vật dựng thành một cái giường dài, treo lên đùi của Tiên Hạc rồi chui vào bên trong, hạnh phúc nằm duỗi người ra, ngáp một cái nói:
-Trời ơi... Thoải mái quá...
Đạo đồng vô cùng uất ức nhìn con thỏ phía dưới, thầm nghĩ:
-Đợi về đến tông môn, ta phải tố cáo với sư phụ!
Sau đó, Tiên Hạc kêu dài một tiếng, thay đổi phương hướng bay đi.
Nhiều người cũng không hiểu được vì sao con thỏ xảo trá lại từ bỏ việc tống tiền, nửa đường táo tợn, tìm đủ mọi lý do xa vời, mặt dày mày dạn đi theo Thạch Hầu.
Nhưng trong lòng con thỏ rất rõ ràng, lão sư phụ của Thạch Hầu kia chính là thánh nhân!
Theo thánh nhân đi tu hành, đó là một chuyện rất tốt đẹp!
Cho nên bất luận thế nào hắn cũng phải đi theo!
Nằm ở trên giường dài, trong lòng Tần Thọ mơ mộng, trong mộng hắn bái sư thành công, cuối cùng có được công pháp tu hành, sau đó lên trời xuống đất, không có gì không thể làm được, đưa Hằng Nga đi ngao du... Có vẻ như cuối cùng còn sinh ra một lứa thỏ con...
Sau đó Tần Thọ đột nhiên rùng mình một cái, kinh sợ kêu lên:
-Tại sao lại là con thỏ chứ?
Tiếp đó Tần Thọ tỉnh lại...
Giờ phút này, Tiên Hạc đang bay trên một mảnh sóng xanh, biển rộng mênh mông vô bờ, nơi có một vầng trăng to lớn trên bầu trời, tinh tú lấp lánh, vô cùng hư ảo, phong cảnh tuyệt đẹp, Tần Thọ vui vẻ thoải mái nhìn ngắm...
Cùng lúc đó, ở Tây Ngưu Hạ Châu, Linh Đài Phương Thốn Sơn, hai thần thức lặng lẽ va chạm trao đổi.
-Đệ tử của ngươi trở về rồi, nhưng hình như còn mang về một rắc rối.
-Để ta nhìn xem...
...
-Cuối cùng cũng về đến nhà.
Đạo đồng nhìn khung cảnh quen thuộc ở trước mắt, nước mắt đã sắp rơi xuống, có quỷ mới biết đêm hôm qua hắn ta đã vượt qua như thế nào, con thỏ bên dưới đã trộm thức ăn ngon cả đêm! Nó tham ăn, còn không cho hắn ta ăn!
-Sư phụ, ta đã đưa người đến! Còn mang đến một tên khốn kiếp, ngài phải làm chủ cho đồ nhi!
Đạo đồng vừa rơi xuống đất liền nhanh chân chạy lên phía trước, chỉ thấy phía trên một đài cao, có một vị đạo nhân đang ngồi, vị đạo nhân mặc áo vải lanh, chân đi giày mây, tay cầm quyển kinh thư, yên lặng quan sát.
Người này liếc mắt nhìn một cái giống như một pho tượng phật trên cao, nhìn kỹ thì lại giống như một vị nho gia tập trung đọc sách, nhưng cách ăn mặc kia lại là cách ăn mặc của đạo gia... Một người có ba loại khí chất, đáng lẽ phải vô cùng không hợp, nhưng ba loại khí chất này ở trên người của hắn, vô cùng hòa hợp và tự nhiên, tựa như nó phải như vậy!
Dưới đài cao, có ba mươi bốn đệ tử ngồi hai bên trái phải, ngẩng đầu yên lặng lắng nghe bài học.
Đạo đồng chạy thẳng tới dưới đài cao, sau khi khom người chào, hắn ta kêu lên:
-Sư phụ, Thạch Hầu mà người nói con đã đưa đến. Nhưng còn có một con thỏ mặt dày mày dạn đi theo tới!
Trên đường đạo đồng chạy tới đã sớm nghĩ ra vô số cách để cáo trạng, sau đó nhìn con thỏ bị sư phụ tát chết và vân vân! Nhưng sau khi thật sự gặp được sư phụ của hắn ta, lời nói đến miệng, ý tưởng ban đầu muốn nói hết những việc xấu xa của con thỏ này lập tức thay đổi, biến thành cảnh tượng con thỏ đưa khăn tay cho hắn ta...
Sau đó lời nói cũng thay đổi, ít nhất không quá sắc bén nữa, hắn ta cũng quên cáo trạng con thỏ kia.
Đạo nhân không nói gì, nhưng hơi nhướng mắt nhìn về phía Tiên Hạc.
Giờ phút này, Thạch Hầu đi theo đến, chào hỏi với đạo nhân:
-Ta muốn học công pháp vô địch, ngài có thể dạy ta không?
Đạo nhân cười nói:
-Ngươi biết ta là ai sao?
Thạch Hầu lắc đầu nói:
-Là ai không quan trọng, quan trọng là... ngài có thể dạy công pháp vô địch cho ta hay không?