Vừa mới nói xong, chỉ thấy hai đại hán vạm vỡ đi từ trong cửa lớn đại điện đi ra, hai người lung la lung lay, trên thân hai người họ không biết đang treo thứ đồ vật gì, xanh mơn mởn… Nhất là hai cái đầu trọc lóc kia, phản quang ánh sáng màu xanh, là màu xanh của lá cây mới Hai người nghe thấy có người gọi bọn họ, thì sững sờ Một trong hai tráng hán nói:
-Đại ca, hình như là có người đang gọi chúng ta Một tên tráng hán khác khinh thường nói:
-Ảo giác Nơi này ai dám gọi chúng ta là đồ đần Một tráng hán khác gật đầu nói:
-Đại ca nói… ôi đệch Đại ca, con thỏ Khôi Nhị còn chưa nói hết lời, tròng mắt bỗng nhiên rơi vào trên con thỏ trên thân Kim Thiền, sau đó kêu lên Khôi Nhất sững sờ, cũng nhìn theo, sau đó mở miệng rộng, oa một cái liền nở nụ cười ha ha, sải bước chạy xuống, vừa chạy vừa nói:
-Ôi mẹ nó, con thỏ Sao ngươi lại tới đây Đến thăm chúng ta sao Không đúng… ngươi chưa chết à Mặc dù lời hỏi này xúi quẩy, nhưng mà Tần Thọ nghe lại cảm thấy ấm áp, hắn biết đây là phương thức quan tâm người khác của hai kẻ ngu này, cho nên hắn căn bản không thèm để ý Thấy người quen biết cũ, trong lòng Tần Thọ tràn đầy vui vẻ, nhưng mà hắn rất nhanh ý thức được một việc Thực lực của hai người Khôi Nhất, Khôi Nhị không ra làm sao cả, sao lại lăn lộn đến yêu tộc Thiên Đình vậy Hơn nữa nhìn bộ dáng hai người ở chỗ này còn rất dễ chịu Nhưng mà sao lại thoải mái được, ở đây thực lực quyết định tất cả, địa vị của bọn họ nhất định sẽ không quá cao Chí ít so với địa vị của bọn Kim Thiền thì bọn họ không thể nào cao hơn được Lúc này, cầu cứu với bọn họ… Đầu óc của hai đồ đần này toàn là cơ bắp, không chừng còn thật sự cầm vũ khí lên đấu với bọn Kim Thiền Nếu như thật sự đánh nhau, hai người họ khẳng định là sẽ chịu thiệt, lỡ như chết một người, vậy thì quá đau lòng rồi Con thỏ nghĩ, dù sao cũng phải thu dọn sạch sẽ, cũng không biết kết quả cuối cùng như thế nào Nếu kết cục đã không bởi vì hai người xuất thủ mà có biến hóa, vậy thì hắn dứt khoát không cầu cứu, mà là mở miệng liền muốn giải thích…
Kết quả là nghe Nhện Núi hừ hừ nói:
-Các ngươi quen biết Khôi Nhất, Khôi Nhị lập tức gật đầu, đầu to lắc lư giống như là ăn thuốc lắc, hiển nhiên là hai tên gia hỏa này quá hưng phấn Kim Thiền nhìn nhìn, giấu con thỏ về phía sau lưng nói:
-Quen biết cũng vô dụng, cái con thỏ này ăn đồ vật không nên ăn Thứ này đối với quốc sư cực kỳ quan trọng, đối với sự trở lại của yêu tộc Thiên Đình cũng cực kỳ quan trọng, chúng ta nhất định phải giao hắn cho Phi Đản luyện chế thành đan mới được Lời này vừa nói ra, Khôi Nhất, Khôi Nhị sững sờ, rõ ràng là hai người còn chưa có hiểu là có chuyện gì xảy ra Khôi Nhị hỏi:
-Làm gì Lấy con thỏ luyện đan Quỷ Xa nhìn Khôi Nhất, Khôi Nhị, lại nhìn nhìn con thỏ, trong lòng có một loại sự cảm xấu, vội vàng nói:
-Không phải, là đưa cho Phi Đản nhìn xem Sau đó liền thả…
Tần Thọ thông minh, lanh lợi, nghe mấy người nói chuyện, trong lòng lập tức có dự định [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hình như ba tên này rất kiêng kỵ Khôi Nhất và Khôi Nhị Chẳng lẽ hai đồ đần này có địa vị rất cao Có điều Tần Thọ cũng hiểu rõ, bọn họ vừa mới nói rồi, đây là đồ vật vô cùng quan trọng với yêu tộc Thiên Đình, cho nên, hắn vẫn lựa chọn không kéo Khôi Nhất và Khôi Nhị xuống nước Nhưng mà, mặc dù Khôi Nhất và Khôi Nhị ngốc, nhưng mà bọn họ vẫn đỡ hơn so với Khôi Tam rất nhiều Nhất là Khôi Nhất, dựa vào thực lực tăng lên, đầu óc cũng ngày càng thông minh lên, mặc dù không cách nào so sánh được với người bình thường, nhưng mà một chút logic vẫn có Chỉ nhìn thấy Khôi Nhất trừng to mắt, chỉ vào cái mũi của Quỷ Xa, trực tiếp nói:
-Con mẹ nó ngươi lừa gạt ai đây Coi ta là đồ ngốc sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Quỷ Xa nghe xong, vẻ mặt lập tức cay đắng, nói:
-Không phải…
-Không phải Ngươi cho rằng ta nghe không hiểu đúng không Với bản chất của con thỏ kia, thích cái gì thì sẽ ăn cái đó, có phải là đã ăn nguyên liệu luyện đan không Các ngươi muốn bắt con thỏ luyện đan đúng không - Khôi Nhất chỉ vào mũi của Quỷ Xa hỏi Quỷ Xa còn chưa mở miệng, Khôi Nhất đã hét lớn một tiếng:
-Được rồi, ngươi im miệng đi Nếu như ngươi không luyện đan, vậy thì hắn làm gì có tác dụng gì, ngươi giao hắn cho ta Nếu như ngươi luyện đan, ta nói không được, cửa của ta ngươi không qua được, vậy thì ngươi vẫn phải giao hắn cho ta Quỷ Xa nói:
-Cái này… cái này sợ là không hay cho lắm Bốp Khôi Nhất trực tiếp tát Quỷ Xa bay mũ giáp, tròng mắt trừng Kim Thiền một cái, duỗi tay nói:
-Đưa cho ta Bên trên gương mặt to của Kim Thiền đầy vẻ ủy khuất, liếc mắt nhìn Quỷ Xa, một bộ dáng vẻ ta không làm chủ được Đúng lúc này, không biết từ lúc nào Khôi Nhị đã đứng phía sau hắn, một tay đoạt mất Tần Thọ Tần Thọ nhìn nhìn, nhanh chóng kêu lên:
-Hai người các ngươi đừng làm loạn Địa vị của đám gia hỏa này rất lớn, làm lão đại phía sau bọn họ phát bực, ta cũng không có cách nào cứu các ngươi đâu Khôi Nhất, Khôi Nhị sững sờ, nhìn nhau nói:
-Lão đại A… biết rồi, chúng ta đi uống rượu Nói xong, Khôi Nhị đặt Tần Thọ ở trên bờ vai, sóng vai với Khôi Nhất, vẩy cánh tay, bước đi nhanh chóng, vô cùng đắc ý Từ đầu đến cuối, ba người khổ sở lắm mới bắt được con thỏ tới đây, một câu cũng không dám nói Chờ người đi rồi, Nhện Núi mới khổ sở hỏi một câu:
-Bây giờ làm thế nào Kim Thiền cũng không lên tiếng, vẻ mặt phiền muộn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lần này bắt con thỏ, hắn xem như là lập được công, nếu như thật sự luyện thành đan, hắn tuyệt đối sẽ có được công lớn Nếu như có thể đạt được một chút đan dược tốt phụ trợ, không chừng thực lực còn nâng cao hơn một bước, hắn liền từ vị trí tộc trưởng nhảy lên đặt ngang hàng với Quỷ Xa Nhưng mà bây giờ xem ra, con vịt đun sôi hơn một nửa sắp bay mất rồi Có điều Kim Thiền không cam tâm, thế là nhìn về phía Quỷ Xa Quỷ Xa yên lặng nhặt mũ giáp của chính mình, cũng không có đeo lên, mà kẹp ở bên trên lưng quần, sau đó nhìn thoáng qua nói:
-Bây giờ chúng ta phải tìm một chỗ để khóc, đi cùng nhau không Hai người sững sờ, sau đó hiểu ý của Quỷ Xa nói:
-Cùng Sau đó tập thể ba người quay người, chạy như điên về phía đại điện ở giữa, đến bên ngoài đại điện, chỗ cổ của Quỷ Xa hiện ra chín cái đầu chim, dẫn đầu sói khóc quỷ gào vừa chạy vào bên trong vừa khóc, nước mắt nước mũi rơi đầy trời…
Dường như là đồng thời, Kim Thiền cũng mở miệng ra khóc, chỉ có điều hắn lập tức khóc thật…