Chương 2: Ma Chủ Thái Tuế!
Dương An giẫm lên lớp tuyết trắng dưới chân, chợt hướng đám vô lại tử kia xông tới, tốc độ cực nhanh, không đợi Trần Tam cùng đồng bọn kịp phản ứng, hắn đã nghiền nát bông tuyết ven đường.
Trong chớp mắt như điện đã xông đến trước mặt đám lưu manh!
Mặc dù đang cơn giận dữ, nhưng đầu óc Dương An vẫn vô cùng tỉnh táo!
Biết rõ đạo lý bắt giặc phải bắt vua, hắn không màng đến những kẻ khác mà chỉ nhìn chằm chằm Trần Tam, tên cầm đầu! Hắn vung nắm đấm từ dưới đánh lên, đấm mạnh vào bụng Trần Tam!
Trần Tam tuy có chút võ nghệ trong người, nhưng trong tình thế vội vàng không kịp chuẩn bị, hắn căn bản không thể né tránh cú đấm gấp gáp của Dương An, đành phải chịu đựng!
Ầm!
Một tiếng vang trầm đục!
Quyền kình vô hình làm chấn động lớp tuyết rơi xung quanh!
Dương An tay chân mảnh khảnh, nhìn qua chẳng có chút sức lực nào, Trần Tam ban đầu không hề coi hắn là chuyện quan trọng, cứ nghĩ chịu một đấm thì cũng không sao, gắng gượng là qua được.
Thế nhưng, giây tiếp theo, hắn cảm thấy không ổn!
Thứ đánh trúng hắn dường như không phải nắm đấm mà là thiết chùy, mà còn là thiết chùy đang xoay tròn! Cơn đau nhức kịch liệt truyền đến từ phần bụng đã khiến cơ thể hắn tê dại ngay lập tức!
Bàn tay Trần Tam đang nắm kéo Dương Ninh vô lực buông lỏng.
Mồ hôi trên trán hắn túa ra, lưng khom lại như con tôm lớn, ôm lấy vùng gan liên tục run rẩy, cuối cùng ngã phịch xuống đất tuyết dày cộp.
Nghiêng đầu một cái, miệng đã sùi bọt mép và hôn mê!
Giải quyết xong một người trong nháy mắt.
Dương An không những không nguôi giận, ngược lại sát khí trong mắt càng nặng, dường như có ánh hồng quang lập lòe. Hắn nhanh chân đuổi theo những kẻ còn lại đang ở trên đất tuyết.“Súc sinh! Còn có các ngươi!!”
Tiếng gầm rống khiến đám lưu manh bọn chúng run bắn cả người!
Lão đại chỉ một cái đối mặt đã gục!
Mấy tên còn lại làm sao còn có gan tỏ vẻ hùng hổ! Chúng đỡ lấy Trần Tam, tên thủ lĩnh đang bất tỉnh, phi như bay ôm đầu tháo chạy, vừa chạy vừa kêu, “Giết người! Dương gia nhị lang giết người!!”“Đừng chạy súc sinh! Lão tử hôm nay liền giết các ngươi!!!”
Thấy Dương An vẫn truy đuổi, nước mắt đám lưu manh kia sợ đến mức trào ra, chúng vung chân chạy nhanh hơn, đất tuyết quá trơn, ngã lăn trên đất không kịp đứng dậy, liền như chó vậy, dùng cả tứ chi bò chạy!
Sợ mất mật, chúng không dám quay đầu lại!
Chờ chạy đi thật xa, chúng mới dám đánh bạo hét lớn một câu, “Việc này chưa xong đâu, ngươi chờ đó cho ta!”
Sau đó, chúng để lại một chuỗi dấu chân hỗn loạn trong đất tuyết, hoàn toàn biến mất không thấy tăm hơi.
Sát khí trong mắt Dương An dần dần tiêu tán.
Sau khi kéo căng cơ thể rồi trầm tĩnh lại, hắn từng ngụm từng ngụm thở ra sương trắng, trong cơ bắp cánh tay phải vừa ra quyền truyền đến từng trận đau nhức. Tiếp theo, một đạo tin tức hiện lên trong đầu hắn.
Thức tỉnh thiên phú: 【 Ma chủ Thái Tuế 】 Hiệu quả.
【 Ma chủ từ trời rơi xuống 】: Không tồn tại bình cảnh, không tồn tại cảnh giới bất ổn, chỉ cần có tài nguyên liền có thể không ngừng đột phá!
【 Uy thế của hung thần 】: Không tồn tại giới hạn ngộ tính, có khả năng học được tất cả công pháp.
【 Mệnh phạm Thái Tuế 】: Ở trạng thái bình thường, chiến lực, phòng ngự, cảm giác và tất cả năng lực khác tăng lên gấp ba! Khi chủ động mở ra thì tăng vọt gấp mười!
Trong gió lạnh, Dương An có chút thở hổn hển, hoạt động nắm đấm bị tê dại.
Sau khi bình tĩnh lại, hắn thầm nghĩ.
Đây là phúc lợi xuyên qua của ta? Kim thủ chỉ (tính năng đặc biệt)?
Thảo nào ta, một thư sinh yếu ớt, lại có thể một quyền đánh bất tỉnh tên lưu manh kia. Xem ra là trong lúc vô tình, do nổi giận mà phát động năng lực 【 Mệnh phạm Thái Tuế 】!
Rất tốt! Một năng lực rất trực tiếp và bá đạo! Ta thích!
Đang chuyên chú đọc những tin tức trong đầu, Dương An không hề chú ý rằng tỷ tỷ Dương Ninh bên cạnh đã trố mắt há hốc mồm.
Đệ đệ nhà mình vốn ôn tồn lễ độ, lại là một quân tử có lòng giúp người thiện chí.
Cả ngày không phải đọc sách thì cũng là viết chữ, hắn học đánh người từ khi nào!
Lại còn một quyền đã đánh người ta thành ra thế này!
Sùi bọt mép luôn!
Vì quá kinh sợ, Dương Ninh quên cả chuyện đám lưu manh vừa vô lễ với nàng.
Hoàn hồn trở lại, nàng thấy Dương An mặc phong phanh, lại còn đi chân trần giẫm trên đất tuyết, vội cởi áo ngoài của mình ra quấn lên người Dương An, kéo hắn vào trong phòng.“Sao giày cũng không mặc đã chạy ra ngoài? Lỡ bị đông lạnh thì làm sao bây giờ!”“Trên đầu ngươi còn đang bị thương đó!”“Nhị lang, có chỗ nào không thoải mái không, nếu có thì nhanh chóng nói với tỷ tỷ!”
Bởi vì trên Dương An còn có ca ca đã chết yểu, cho nên những người quen đều gọi hắn là nhị lang.
Dương gia nhị lang…
Nhị lang…
Võ Tòng? Dương Tiễn?
Emmm…
Nghe những lời lo lắng của Dương Ninh gần như tràn ra, lòng Dương An thấy ấm áp, “Không sao đâu tỷ, ngủ một giấc, ta cảm giác thân thể tốt hơn nhiều.”
Để Dương Ninh yên tâm, Dương An còn nhảy nhót hai lần trước mặt nàng.
Nhảy khá cao!
Nước tuyết tan chảy để lại mấy đôi dấu chân buồn cười trên mặt đất đen như mực.
Xác nhận đệ đệ thực sự không sao, Dương Ninh nhẹ nhàng thở ra, ngay sau đó vành mắt đỏ lên, nước mắt liền trào ra, dáng vẻ nàng khóc như mưa thực sự khiến người ta đau lòng.“Tỷ, ngươi khóc gì vậy? Ta đây không phải đã ổn rồi sao.”
Dương An vội vàng an ủi, sau đó liền thấy bàn tay nhỏ của Dương Ninh hất lên, không biết từ đâu lấy ra một cái chày cán bột, vừa rơi nước mắt, vừa đổ ập xuống đánh tới người hắn: “Ngươi cái đồ đáng đâm ngàn dao này! Nói tự sát liền tự sát!”“Tỷ tỷ trên đời này chỉ còn mình ngươi là người thân! Ngươi nếu là chết rồi, để tỷ tỷ sống thế nào!”“Làm sao đi gặp cha nương dưới mặt đất! !”“Ta đánh chết ngươi! ! !”
Dương An: ?
Cái chày cán bột trong tay Dương Ninh được sử dụng xuất thần nhập hóa.
Nàng vung múa còn nhỏ và dày hơn cả bông tuyết đang bay xung quanh, Dương An trong nháy mắt liền chịu đựng mấy lần đòn.
Nhìn cái thủ pháp này, ngày thường xem ra nàng không ít lần đánh đệ đệ.
Dương An vừa chạy vừa hô: “Ngươi có thủ đoạn này, sao vừa nãy không dùng trên người tên lưu manh kia, ngược lại dùng trên thân đệ đệ thân yêu của ngươi?!”“Hừ! Còn dám mạnh miệng! Giễu cợt tỷ tỷ đúng không?!” Dương Ninh lau nước mắt, tay đánh càng hung ác hơn.
Hai tỷ đệ một người chạy phía trước, một người đuổi phía sau, quay tròn quanh chiếc bàn gỗ cũ.“Khụ khụ khụ…”
Mãi đến khi tiếng ho khan dồn dập truyền đến từ phòng ngủ chính, hai tỷ đệ mới dừng bước, nhìn nhau.“Là tỷ phu tỉnh!”“Là tỷ phu ngươi!”
Dương Ninh ném chày cán bột đi, nhanh chóng chạy về phòng ngủ chính.
Dương An theo sát phía sau, vừa vào cửa hắn đã ngửi thấy một cỗ mùi thuốc xông lên mũi, trong phòng thắp một ngọn đèn dầu, ánh nến theo cơn gió nhẹ khi mở cửa mà chập chờn, u ám nặng nề, có chút khó chịu.
Tỷ phu Lý Nham nằm trên giường.
Vốn cao lớn thô kệch, hắn gầy đi vài vòng, sắc mặt vàng như sáp như giấy vàng, môi và mí mắt tím xanh một mảng.“Phu nhân, nhị lang…”
Lý Nham khàn khàn gọi tỷ đệ Dương gia.
Trượng phu bị thương thành tình trạng như thế này, nước mắt Dương Ninh vừa dừng suýt nữa lại như chuỗi hạt châu bị đứt rơi xuống. Nàng bước nhanh đến bên giường, nắm chặt tay hắn, “Phu quân.”
Lý Nham cố nặn ra một nụ cười.“Sao vẻ mặt cầu xin… Nào đó không phải đã tỉnh rồi sao.”“Ta còn tưởng rằng chàng không tỉnh lại được!” Dương Ninh lau lệ quang nức nở nói, “Chàng đã hôn mê một ngày một đêm, hiện tại cảm thấy thế nào?”
Dương An cũng ở bên cạnh ân cần nói: “Tỷ phu có tốt hơn chút nào không.”“Tốt hơn nhiều.”
Lý Nham gật đầu, ánh mắt chú ý tới trên đầu Dương An quấn một vòng vải trắng, “Nhị lang sao lại bị thương…” Lời còn chưa nói xong, sắc mặt Lý Nham biến đổi, “Có phải đám vô lại ở Vương thị tiền trang đánh ngươi không!”
Dương An nói dối: “Làm gì có người đánh ta nha, tự ta không chú ý nên ngã thôi.”“Đừng có lừa gạt ta! Ngã làm sao mà ngã thành ra thế này! Nhất định là đám người ở Vương thị tiền trang làm, nhất định là Vương cẩu Nhi đám sài lang kia ức hiếp các ngươi!”
Nghe đến cái tên Vương cẩu Nhi.
Lòng Dương An chùng xuống.
Vương cẩu Nhi là một tên lưu manh vô lại nổi tiếng ở Vân Châu Thành, trước kia dựa vào đánh nhau, cậy hung ác, được quý nhân thưởng thức bước lên võ đạo, thành một loại võ giả.
Phía sau, hắn xây dựng Vương thị tiền trang.
Dựa vào thế lực chống lưng, Vương cẩu Nhi tùy ý làm bậy, chỉ cần hắn nhìn chằm chằm, cho dù có núi vàng núi bạc cũng phải cửa nát nhà tan!
Lý Nham vì cứu người mà đánh chết hung thú nuôi của quý nhân.
Không chỉ cần tiền trị chân, còn phải trù tiền bồi thường cho quý nhân.
Gấp gáp chờ tiền tiêu, tỷ đệ Dương gia không còn cách nào, chỉ có thể tìm tới Vương cẩu Nhi.
Lúc ấy ký kết khế ước là hai tháng sau trả tiền.
Nhưng hôm nay Trần Tam đã đến đòi nợ!
Quả thực là khinh người quá đáng!
Không muốn để Lý Nham lo lắng, Dương An cười nói: “Đừng có đoán mò, không có chuyện gì.”
Dương Ninh cũng nói sang chuyện khác: “Phu quân hôn mê lâu như vậy, có phải đói bụng rồi không? Nhị lang cũng đói bụng chưa? Trong nồi vẫn còn cháo đây! Chờ ta đi múc cho các ngươi ngay!”“Nhị lang nhìn xem tỷ phu ngươi.”
Để lại lời nói, Dương Ninh bước nhanh chạy đến phòng bếp.
Vén vung nồi đồng to bằng cái thớt, bên trong chỉ còn lớp cháo loãng, Dương Ninh cầm cái muỗng cạo sạch đáy nồi sắt, mới múc ra hai bát.
Ục ục ~ Hai ngày qua Dương Ninh cũng chỉ ăn chưa đến nửa chén cơm.
Giờ này nàng cũng đói bụng.
Nàng mượn hơi nóng trong nồi múc nửa bát nước lạnh đi vào, nhúng sạch những hạt gạo còn sót lại dưới đáy nồi, rồi đem phần nước trở nên trắng đó đựng vào bát, làm như cháo loãng uống.
Phần trên cái muỗng cũng không lãng phí, liếm sạch sẽ.
Ăn xong.
Dương Ninh kéo qua miếng vải trắng định lau miệng.
Suy nghĩ một chút lại đặt miếng vải trắng xuống, cố ý để lại một chút vết nước cháo ở bên miệng.
Cứ như vậy, nàng bưng hai bát cháo đặc trở về phòng ngủ chính.
Nàng cười nói với Dương An và Lý Nham: “Nhị lang, phu quân, các ngươi mau ăn khi còn nóng.”
Dương An cũng hôn mê hơn nửa ngày.
Trong bụng trống rỗng, nghe được mùi thơm của cháo cũng thấy đói bụng, nhận lấy bát cháo vàng óng từ tay Dương Ninh, ngửi mùi thơm của hạt kê, thèm ăn nhỏ dãi hắn sột soạt sột soạt đổ mấy cái.
Không bao lâu đã uống hết.
Còn cảm thấy trong bụng đói meo, đang định hỏi Dương Ninh còn nữa không, Dương An mới chú ý tới tỷ tỷ chỉ bưng tới hai bát cháo.
Một bát cho mình, một bát đút cho tỷ phu.
Vậy nàng ăn cái gì?
Dương An vội vàng hỏi: “Tỷ, sao ngươi không ăn?”“Ta mới vừa ở trong phòng bếp nếm qua rồi, ngươi mau ăn đi.” Dương Ninh cười lau đi vết cơm dính ở khóe miệng, ngồi ở bên giường cầm thìa đút Lý Nham.
Dương An yên lòng.
Vẫn còn đói, hắn nói: “Tỷ còn nữa không?”“Có, chờ tỷ tỷ cho phu quân ăn xong liền đi nấu cho ngươi, ăn nhiều một chút thân thể mới có thể nhanh khỏe.” Đôi mày liễu mảnh khảnh của Dương Ninh cong lên, cười rất đẹp mắt.
Nàng thổi thổi hơi nóng trên cháo, đút cho Lý Nham.
Cháo vừa mới vào miệng, Dương An thấy tỷ phu đột nhiên ho khan kịch liệt, phun ra hết cả miếng cháo vừa ăn!
Dương An vội vàng buông bát xuống, một tay nhẹ nhàng vỗ lấy lưng hắn.
Chờ ổn hơn một chút, Lý Nham sắc mặt ố vàng nhắm mắt nằm trên giường, làm sao cũng không ăn trôi đồ vật.
Ngay cả nước cũng uống không vào!“Làm sao vậy? Đây là làm sao vậy! Vừa rồi không phải đều tốt hơn chút sao!?” Mắt thấy Lý Nham mới tỉnh lại lại trở nặng, Dương Ninh vội vàng nói: “Nhị lang, ngươi nhìn tỷ phu, ta đi gọi Hà lão tiên sinh bên cạnh đến!”
Dương An nói: “Tỷ vẫn là ta đi thôi.”“Đầu ngươi còn chưa lành, đừng có chạy lung tung.” Dương Ninh gấp gáp bận rộn sợ hãi chạy ra khỏi cửa phòng.
Nhìn bóng lưng vất vả của Dương Ninh, Dương An rất là đau lòng.
Hắn thở dài lấy ra một chiếc khăn mặt muốn giúp Lý Nham lau mồ hôi trên cổ, lúc đầu Lý Nham sắp hôn mê lại lần nữa mở mắt ra.
Dương An vui vẻ nói: “Tỷ phu ngươi tỉnh rồi!”
Lý Nham cười cười nói: “Nhị lang, tỷ tỷ ngươi đi xa chưa?”“Đi xa là đi xa.” Nhìn dáng vẻ của Lý Nham như vậy, Dương An hơi có chút do dự mà nói: “Tỷ phu, ngươi không phải là giả vờ đó chứ?”“Quả nhiên, trong nhà chúng ta chỉ có ngươi là thông minh nhất.”
Lý Nham cười hàm hậu một tiếng.
Dương An có chút tức giận, “Vì cái gì a?!”
Lý Nham chỉ vào hai chân của mình cười khổ nói: “Ta bị phế rồi, thế đạo này khó khăn, về sau ngươi và tỷ tỷ ngươi dẫn theo ta, một tên phế nhân, làm sao sống qua? Ta chết thì sẽ không liên lụy các ngươi…”“Lý Nham! Ngươi nói cái gì hỗn trướng lời nói đây!”
Dương An nổi giận.
Lý Nham mặc dù sinh ra cao lớn thô kệch, đen thui như nông dân, hắn đứng chung một chỗ với tỷ tỷ xinh đẹp quả thực không phải một bức họa.
Nhưng làm người lại hết sức trung hậu ôn hòa.
Dương Ninh ngoài mềm trong cứng, lúc Dương An còn bé không ít lần bị cái chày cán bột trong tay nàng đánh.
Mỗi lần đều là tỷ phu Lý Nham đứng giữa ngăn cản.
Đến tuổi đọc sách, Dương An ở bên ngoài đánh nhau thua, không dám nói cho Dương Ninh, cũng đều là lén lút nói cho Lý Nham, ngày hôm sau tỷ phu liền sẽ dẫn hắn lấy lại danh dự.
Từ học đường khi trở về còn sẽ mua bánh thịt heo cho hắn.
Trong lòng Dương An, tỷ phu cũng giống như tỷ tỷ, đều là những người thân không thể cắt bỏ trong cuộc đời hắn.
Dương An bình tĩnh lại, an ủi Lý Nham nói: “Tỷ phu ngươi đừng suy nghĩ nhiều, ta và tỷ nhất định sẽ nghĩ biện pháp trị tốt ngươi, nhất định sẽ!”
Lý Nham lắc đầu thở dài: “Vô dụng nhị lang, hai chân của ta chính ta biết, trị không hết, huống hồ vì ta, nhà chúng ta còn thiếu nợ bạc của Vương cẩu Nhi, tên kia là kẻ có thể đem xương người nhai nát ép ra dầu.”“Không trả nổi bạc, hắn sẽ còn tới cửa.”“Hắn là một võ giả nhập phẩm, ngươi và tỷ ngươi không đối phó được hắn, ta đã bị phế đi, tiếp tục sống chỉ làm liên lụy hai tỷ muội ngươi.”“Tỷ phu không muốn liên lụy…”“Nói cái gì liên lụy! Chúng ta không phải người một nhà sao! ! !” Dương An nắm chặt khăn mặt gầm nhẹ.
Mắt hổ của Lý Nham hiện ra lệ quang.
Hắn kéo cánh tay Dương An hít sâu một hơi nói: “Nhị lang, ngươi nghe ta nói! Tỷ phu mặc dù chỉ là một tiểu quan lại trong phủ nha, nhưng tốt xấu có quan thân. Ta không ăn đồ vật chết đói không tính tự sát, đến lúc đó ngươi và tỷ ngươi có thể nhận được mấy chục lượng bạc cứu trợ.”“Mà còn, ta đi lên chiến trường lập qua công, có tước vị.”“Chờ ta chết, ngươi đi tìm tiền chủ bộ trong nha môn chuẩn bị một chút thừa kế tước vị của ta, về sau ngươi và tỷ ngươi mỗi năm còn có mấy lượng bạc có thể cầm.”“Vương cẩu Nhi hung ác.”“Cầm bạc các ngươi cũng nhanh thoát đi Vân Châu.”“Về sau chiếu cố thật tốt tỷ tỷ ngươi, còn có dù sao cũng đừng đem chuyện này nói cho tỷ ngươi, nàng không chịu được.”
Nghe những lời này, lòng Dương An như dao cắt, khó chịu không nói nên lời.“Hà lão tiên sinh ngài nhanh lên!”
Hà lão tiên sinh liền ở tại đối diện phường, không bao lâu Dương Ninh đã mời hắn tới.
Nghe tiếng bước chân của hai người đang tiến đến.
Sợ Dương An không đồng ý với mình, đem việc này nói cho Dương Ninh, Lý Nham khẩn trương kéo cánh tay Dương An, nắm đến mức hắn đau nhức, “Nhị lang! Mây sâu! Ngươi mau đáp ứng ta đi! Ngươi nếu không đáp ứng, tỷ phu cho dù chết, dưới cửu tuyền cũng không thể nhắm mắt!”
Lòng Dương An cũng không phải làm bằng đá, làm sao có thể gật cái đầu này?
Thấy hắn từ đầu đến cuối không đáp ứng, Lý Nham dưới sự kích động lại muốn cắn lưỡi, Dương An kinh hãi vội vàng nhét khăn mặt vào miệng hắn, nhưng vẫn không ngăn cản được!
Mắt thấy khóe miệng Lý Nham sắp chảy máu!
Dương An cắn răng hàm đến nát, “Ta đáp ứng ngươi! Tỷ phu ngươi mau buông ra, ta đáp ứng ngươi còn không được sao! ! !”
Trước khi Dương Ninh và Vương y sư vào cửa, Lý Nham cười như trút được gánh nặng, phảng phất bây giờ chính là chết cũng nhắm mắt.
Dương Ninh trở về.
Vừa vào cửa nàng liền vội vã nói: “Hà lão tiên sinh, ngài mau xem cho tướng công nhà ta!”“Thật tốt, Lý phu nhân chớ có nóng vội.”
Dương An nghe tiếng nhìn, người nói chuyện là vị lão giả tuổi gần bảy mươi, tóc trắng xóa, chống gậy đi theo sau lưng Dương Ninh đi vào cửa.
Vị này chính là Hà lão tiên sinh, là lang trung duy nhất trong phường Vĩnh Thọ của bọn họ.
Dương An tránh ra vị trí bên giường, Dương Ninh đỡ lấy hắn ngồi xuống bên cạnh Lý Nham, cẩn thận vì đó bắt mạch.
Y thuật của Hà lão tiên sinh có chút tinh xảo.
Ngày thường Dương An có gì cảm mạo cảm cúm, tìm hắn xem một chút, mở mấy vị thuốc, ăn nửa ngày nhất định khỏi.
Nắm lấy cổ tay Lý Nham, lông mày Hà lão tiên sinh nhăn lại thật chặt, hắn vội vàng tách miệng Lý Nham ra cẩn thận xem xét bựa lưỡi, lại đẩy mí mắt ra tường tận xem xét con ngươi, một lát sau tức giận nói: “Cái gì lang băm! Lại cho Lý Bất Lương kê Cửu Diệp Lan thảo làm thuốc!”“Cửu Diệp Lan thảo chính là thuốc ngăn chặn!”“Thường dùng để trị liệu người trúng độc, nhằm ngăn trở kinh mạch, Lý Bất Lương vốn là đả thương gân cốt bên hông, giờ phút này cần nhất lưu thông máu thông lạc, dùng như vậy hổ lang chi dược, chẳng phải là tổn thương càng thêm tổn thương! Đến làm cho kinh mạch bên hông đứt đoạn!”
Cửu Diệp Lan thảo chính là đơn thuốc do Hồi Xuân đường kê!
Nhìn thấy Trần Tam tới cửa, Dương An liền mơ hồ đoán được, người Vương thị tiền trang cùng Hồi Xuân đường cùng nhau thiết lập ván cục hãm hại nhà bọn họ.
Tuy nói đã sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng giờ phút này hắn vẫn như cũ sát khí dâng lên. Dương An không biết được cũng không hiểu, tại sao khoảng thời gian tốt đẹp bọn họ đang trải qua, lại đắc tội Vương cẩu Nhi đám người kia, phải bị hại như vậy!
Nhìn xem Lý Nham đang hôn mê, Dương Ninh cố nén rơi lệ, hiện tại nàng đã không dám mơ ước xa vời Lý Nham đứng dậy, chỉ cần có thể sống được là được, “Hà lão tiên sinh, phu quân ta luôn luôn hôn mê không cách nào ăn đồ ăn là sao nguyên nhân bệnh?”“Hôn mê? Không cách nào ăn?”
Hà lão tiên sinh hơi sững sờ, vừa cẩn thận chẩn bệnh cho Lý Nham lần nữa.
Lý Nham trong lòng còn có ý chí muốn chết.
Cho dù y thuật Hà lão tiên sinh tinh xảo, cũng không thể đoán ra nguyên nhân bệnh chỗ.
Dù sao bệnh nghèo nào có thuốc nào có thể trị.
Bận rộn hồi lâu, Hà lão tiên sinh chỉ mở ra cái phương thuốc dưỡng huyết bổ khí.“Lão tiên sinh, phu quân ta thật không cứu nổi sao?” Dương Ninh nắm chặt phương thuốc khó khăn hỏi.
Hà lão tiên sinh thở dài lắc đầu.
Dương Ninh hoảng hốt một cái.
Dưới chân mềm nhũn mất đi tất cả khí lực ngã ngồi bên giường.
Thường thấy sinh ly tử biệt, Hà lão tiên sinh biết lúc này nói gì đều vô dụng, không quấy rầy, chống gậy xách hòm thuốc chuẩn bị rời đi.
Dương An chợt đỡ lấy hắn, “Hà lão tiên sinh, nào đó đưa ngài đi.”
Hà lão tiên sinh có chút ngoài ý muốn.
Dìu lấy Hà lão tiên sinh đi ra Dương gia đại viện hướng trong nhà hắn đi đến.
Nửa đường, Dương An kéo tay áo lấy ra túi đựng bạc vụn tích lũy mấy năm, nhét vào tay thầy thuốc, cung kính bái nói: “Lão tiên sinh, thương tổn của tỷ phu ta có trị tốt khả năng không?”
Hà lão tiên sinh liếc nhìn bạc trong tay thở dài nói: “Thương thế này của Lý Bất Lương cực nặng, tổn thương tới tủy sống bên trong, khả năng chữa trị rất nhỏ, trừ phi có thể tìm tới linh dược có thể tiếp gân nối xương, không phải vậy…”“Lão tiên sinh có biết chỗ nào có thể tìm được dạng này thuốc?”
Dương An chưa từ bỏ ý định tiếp lấy thỉnh giáo.
Hà lão tiên sinh xoa xoa chòm râu hoa râm, nhìn Dương An thêm vài lần một lát sau mở miệng, “Dạng này linh dược có là có, Vân Lĩnh Sơn bên ngoài Vân Châu Thành liền có, tên là Hắc Ngọc Liên hoa.”“Đáng tiếc hiện tại chính là rét đậm, trời đông giá rét tuyết lớn ngập núi, tuyết lĩnh nhiều hung thú, thuốc kia mà lại còn rất dài trên vách núi cheo leo, có nhiều hung thú thủ hộ, đến cả thợ săn lão luyện cũng không dám lúc này đi lấy.”
Hắc Ngọc Liên hoa sao?
Dương An trong lòng vui mừng, lại từ miệng lão tiên sinh cẩn thận hỏi rõ Hắc Ngọc Liên hoa dáng dấp, biết nó hình như hoa sen, toàn thân đen nhánh là đặc thù.
Chạy qua vô số cầu, cũng ăn vô số muối (kinh nghiệm đời).
Hà lão tiên sinh đã sớm sống thành nhân tinh.
Nhìn ra tâm tư của Dương An, hắn khuyên nhủ: “Nhị lang làm việc phía trước còn phải nghĩ lại, thế đạo khó khăn, Lý Bất Lương đã ngã xuống. Ngươi đi mạo hiểm nếu là lại gặp phải chuyện gì, lưu Dương nương tử một mình làm sao sống sót?”“Sống thật tốt, chính là đối chí thân lớn nhất báo đáp.”“Lão hủ lời nói liền đến nơi này, nói nữa liền nhiều.”“Dương Nhị Lang không cần tiễn.”
Gió lạnh cuốn bông tuyết thổi qua giữa hai người, Hà lão thầy thuốc đưa bạc trong tay lần nữa nhét về tay Dương An, chống gậy bước đi tập tễnh trở về viện tử của mình.“Đa tạ.”
Đối với bóng lưng hắn rời đi, Dương An sâu sắc cúi đầu.
Về nhà, nhìn qua tỷ tỷ tuyệt vọng, và tỷ phu đang ngủ say chuẩn bị tuyệt thực mà chết.
Dương An không nói một lời, trở lại trong phòng khoác lên mấy tầng áo bông giáp da, bó chặt đai lưng, mang đoản đao, khoác lên trường cung, cõng đầy ống tên.
Tranh thủ lúc mặt trời còn sớm, hắn không quay đầu lại bước vào gió tuyết, chạy thẳng tới Vân Lĩnh Sơn mà đi!“Xin lỗi tỷ phu, Hà lão tiên sinh.”“Đạo lý ta đều hiểu.”“Nhưng… Để nào đó từ bỏ người nhà mà cầu sống, không được.”
