Đại Lý Tự xác nhận đã điều tra một lần, nhưng những manh mối có liên quan đều không có ở đây.
Nàng có chút thất vọng, đóng cửa tủ lại.
Vừa bước chân đi, lại bất ngờ bị vấp ngã.
Phù Nguyệt sợ rằng sẽ té ngã sấp mặt, vội vàng vịn lấy tủ quần áo, lắc lư mấy lần, cửa tủ lại mở ra, một phong thư kẹp ở nóc tủ rơi xuống.
Nàng xoay người nhặt lên, nét chữ cứng cáp, không giống nét bút của nữ tử, mà ngược lại giống của nam tử.
Phong thư bằng da viết "Kính gửi Nương thân".
Lúc này, Quý Ngọc Trạch đi đến góc bên cửa sổ, vén nhẹ áo bào, khẽ ngồi xuống, ngón tay thon dài, tú mỹ, vê lên một cành cây ngắn.“Quý…” Phù Nguyệt dừng lại, âm thanh của nàng cùng lúc vang lên với hắn.“Xin hỏi phu nhân trong nhà có ai bị bệnh cần uống thuốc không?” Phu nhân nhìn chăm chú cành thảo dược trên tay hắn, cũng nghi hoặc không biết từ khi nào trong nhà lại có thứ này, nàng lắc đầu nói: “Chưa từng.” Quý Ngọc Trạch mặt mày không đổi, lại hỏi: “Ngoài việc sinh sống bằng may vá thêu thùa, có phải còn kiêm phơi nắng thảo dược không?” Lại nhận được một cái lắc đầu.
Phù Nguyệt lúc này mới chú ý tới trong phòng có rất nhiều khăn thêu, bức tranh thêu phúc tú, xuyên qua cánh cửa phòng mở rộng, có thể nhìn thấy bên ngoài cũng có.
Bàn về quan sát tinh tường, quả thực không bằng hắn.
Chỉ là đối mặt với loại người này, mỗi ngày sợ rằng sẽ phải nơm nớp run run, sợ bị bắt được điều bất lợi, nàng vô cớ rùng mình một cái.
Cửa sổ duy đột nhiên có một bóng người lướt qua, Phù Nguyệt trước tiên lớn tiếng trách mắng, thấy hắn chạy, vô thức vung váy đuổi theo.
Quý Ngọc Trạch nao nao, không vội không chậm cất kỹ cành thảo dược, cất bước đuổi theo.
Phù Nguyệt đi ngang qua khúc quanh ngõ nhỏ, một thanh vôi bột vẩy tới, nàng không kịp né tránh, cho dù kịp thời nhắm mắt lại, vẫn bị một chút bột phấn bay vào.
Mắt tuy bị tổn thương, nhưng lại trời xui đất khiến nhìn rõ được hình dạng của kẻ kia.
Có mất có được, chỉ cần xử lý sạch vôi bột sớm một chút, mắt hẳn là không có gì đáng ngại, bất quá cũng rất hiểm, may mắn người kia không có ý định làm loạn, hẳn là xác nhận nàng không nhìn thấy.
Một trận đau nhức truyền đến, Phù Nguyệt đứng tại chỗ khó nhịn không thôi.
Khi Quý Ngọc Trạch đi vào, khuôn mặt nàng trắng bệch ửng đỏ đều dính đầy vôi bột, đôi mắt nhắm nghiền chặt, đôi lông mày nhăn lại thật kỹ.
Phù Nguyệt hai tay lục lọi, tựa vào tường mà đứng, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, dựa vào trực giác, thăm dò tiến lên một bước.
Nàng phản xạ có điều kiện mở miệng: “Quý Lang Quân?
Là ngươi đã đến sao?” Trên cổ tuyết mảnh mai, trắng nõn của thiếu nữ điểm xuyết những hạt vôi bột vỡ nát, dưới ánh nắng khúc xạ, càng thêm suy nhược.
Quý Ngọc Trạch không nói một lời, chỉ mong mỏi nhìn nàng.
Đôi mắt trước nay bình thản nay thêm vài phần cổ quái.
Chương 20: Nam trang
Phù Nguyệt rõ ràng lờ mờ ngửi thấy mùi Mộc Lan Hương, nàng kêu mấy tiếng, nhưng từ đầu đến cuối không ai đáp, không khỏi rụt rè.
Quý Ngọc Trạch không nghe thấy, nhưng lại không thể không nhìn thấy bộ dạng chật vật này của nàng, phàm nhân nhìn thấy, dù sao cũng phải lên tiếng hỏi một chút đi.
Nàng không khỏi hoài nghi có phải mình nghe nhầm không, nhưng kỳ lạ là luôn có thể cảm nhận được một ánh mắt âm u lạnh lẽo như rắn đang đánh giá mình.
Bình tĩnh nghĩ lại, nàng đè xuống sự bất an trong lòng, tiếp tục tiến lên, giống như người mù dò dẫm.
Một thế giới màu xám tro thật đáng sợ, đối với thế giới bên ngoài hoàn toàn không biết, chỉ có thể dựa vào nghe, sờ.
Tay Phù Nguyệt khẽ run, trên không trung vô vọng sờ soạng mấy lần.
Đột nhiên đụng phải một vòng góc áo, lướt qua nhẹ nhàng, tay áo thêu trúc văn, trong đầu nàng lóe lên hình ảnh của Quý Ngọc Trạch.“Lang quân, Phù Nhị Nương tử!
Hai người không sao chứ?” Tiểu Tần vừa phát giác được điều không ổn, liền vứt xe ngựa, cuống quýt chạy tới.
Nhìn thấy cảnh bọn họ đứng đối mặt nhau, bước chân chợt dừng lại.
Thì ra thật là Quý Ngọc Trạch.
Phù Nguyệt thuận thế nắm lấy tay hắn, bình tĩnh nói với Tiểu Tần: “Phiền phức đưa ta đến An Lạc Phường.”“Vâng.” Ý thức được tình thế nghiêm trọng, Tiểu Tần không dám hỏi nhiều, cực nhanh quay đầu chạy tới dắt xe ngựa.
Tạm thời để lại bọn họ tại chỗ.
Quý Ngọc Trạch không còn nhìn nàng, mi mắt khẽ rủ xuống: “Ta…” Phù Nguyệt kiên nhẫn chịu đựng cơn đau, chủ động cho hắn một cái cớ, miễn cưỡng mỉm cười: “Quý Lang Quân vừa rồi bị bộ dạng này của ta dọa sợ đúng không, có phải rất xấu xí không?” Lòng bàn tay ngứa ngáy, hắn nhìn nàng thật sâu, rất lâu, mới đáp: “Không có.” Nàng vẫn cười: “Vậy thì tốt rồi.”“Quý Lang Quân đừng nên tự trách, là ta quá lỗ mãng.
Đúng rồi, ta đã nhìn thấy dáng vẻ của kẻ kia.” Phù Nguyệt nói rất nhanh.“Ừm.” Quý Ngọc Trạch nhìn đôi môi nàng khẽ động.
Tay hai người vẫn quấn quýt lấy nhau, nếu không nhìn bộ dạng chật vật của Phù Nguyệt, chỉ đơn thuần nhìn bóng lưng, ngược lại có mấy phần trai tài gái sắc.
Mà Quý Ngọc Trạch không thích điều đó, ngón tay hơi giật giật, nàng biết đối phương muốn rút tay ra, liền nắm chặt hơn.
Thừa cơ nói thêm một câu: “Quý Lang Quân, ta không nhìn thấy, người có thể để ta nắm trước được không?” Phù Nguyệt không muốn dắt ống tay áo, vẫn là câu nói đó, tiếp xúc cơ thể có thể bất tri bất giác sinh ra chút mập mờ.
Hắn không còn động đậy, chỉ ánh mắt ngưng lại, lạ thường bình tĩnh, hơi nhíu mày, vẫn đồng ý.“Tốt.” Phù Nguyệt tự nhiên hiểu được những điều không thích hợp, ví dụ như vì sao Quý Ngọc Trạch đã đến rất sớm, lại chỉ đứng một bên, không hề động đậy.
Nhưng nàng không có tư cách chất vấn, mối quan hệ giữa nàng và hắn bây giờ kỳ thực cũng chẳng khác gì người xa lạ.
Cách xử lý tốt nhất là giả vờ không biết.
An Lạc Phường bận rộn, nhưng tất cả chỉ có hai người, lần lượt là đại phu An Lạc Phường và tiểu nhị.
Khi Phù Nguyệt đến, bên trong có không ít người đến bốc thuốc.
Tiểu nhị tranh thủ liếc nhìn bộ dạng luống cuống của nàng, rồi hô to: “An Đại Phu, mau ra đây xem một chút.” Vị đại phu này chính là chủ nhân An Lạc Phường, thủ pháp cứu chữa thuần thục.
Vì đôi mắt là bộ phận tương đối yếu ớt, nên sau khi cẩn thận làm sạch, tốn khá nhiều thời gian.
Thế là ông dẫn người vào căn phòng nhỏ chuyên dụng dành cho bệnh nhân được vây quanh bằng bình phong, Phù Nguyệt nằm cứng đờ trên giường.
Vị đại phu hơn bốn mươi tuổi, dùng một mảnh vải tùy tiện buộc tóc dài, vài sợi tóc bạc lấm tấm.
Hắn đặt xuống chiếc áo bào dài rộng, ngồi xuống bên cạnh, đầu tiên dùng nước sạch trong chậu lớn màu vàng đất rửa sạch hai tay, rồi lấy thêm một tấm vải trắng lau khô.“Mắt có thể sẽ đau hơn, lang quân hãy kiên nhẫn một chút.”
