Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Công Lược Nhầm Nam Phụ Bệnh Kiều

Chương 94: Chương 94




Nhìn xem Phù Nguyệt đưa tới ánh mắt nghi hoặc, Quý Ngọc Trạch dừng lại một chút.

Móng tay hắn khảm vào thịt lòng bàn tay.

Lưng gầy gò có chút cúi xuống, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo thon của thiếu nữ, chậm rãi siết chặt, mười ngón đan vào nhau chế trụ, giống như một thanh gông xiềng.

Một lát sau, hắn chui vào cổ nàng non mịn lại trắng nõn.

Sóng mũi cao dịu dàng chống đỡ lấy làn da mịn màng, hơi thở nhè nhẹ phả ra.

Lòng bàn chân Phù Nguyệt khẽ ngứa.

Cảm thụ được mùi mai hương tựa hồ vĩnh viễn không biến mất, giọng nói của Quý Ngọc Trạch rất nhẹ, tiếp lời: "Đều có loại xúc động muốn giết người mà lần đầu không thể khống chế.""Ngươi nói cái gì?"

Phù Nguyệt cúi mắt nhìn mái tóc đen như mực của hắn, nhịn xuống ý muốn chạm vào.

Đúng rồi, hắn nghe không được, hiện tại lại đang cúi đầu, cũng không nhìn thấy nàng nói gì.

Ở thời hiện đại, luôn có người nói giọng nàng rất êm tai, xuyên không về sau, thân thể và giọng nói vẫn không khác trước.

Nhưng ngay vừa mới đây, nàng lại mong Quý Ngọc Trạch có thể nghe thấy giọng mình.

Liệu hắn có cảm thấy êm tai không?

Đè nén những gợn sóng nổi lên trong lòng, Phù Nguyệt vỗ vỗ cánh tay Quý Ngọc Trạch, hắn nghiêng mặt, nhưng không ngẩng đầu, ngược lại cọ xát vào xương quai xanh nàng.

Nút áo vừa cài đã có dấu hiệu buông lỏng.

Quý Ngọc Trạch lộ ra nửa gương mặt yêu dã đến cực hạn, đường cằm gần như hoàn hảo, yết hầu không ngừng nhấp nhô vì nuốt nước bọt vô cùng câu dẫn.

Nàng chuyên chú nhìn hắn, từng ngón chân co lại rồi lại duỗi ra."Nguyệt Nương, về sau đừng gạt ta."

Lại tới rồi.

Hắn đối với chuyện này rất bướng bỉnh, đã đề cập qua rất nhiều lần, Phù Nguyệt không lên tiếng, cụp mi mắt, chậm rãi giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve dải buộc tóc màu trắng của hắn."Bằng không, ta sẽ giết ngươi."

Quý Ngọc Trạch nâng lên khuôn mặt tái nhợt, nở một nụ cười vui vẻ.

Ngẩng đầu nhìn Phù Nguyệt một cái, hắn vuốt ve lông mi nàng, rồi hơi dịch xuống, nhẹ nhàng xoa viên nốt ruồi lệ dưới mắt."Hoặc là, Nguyệt Nương giết ta."

Phù Nguyệt cảm giác được lồng ngực mình đang liên tục chấn động, Quý Ngọc Trạch đang cười.

Chương 54: Trộm sao

Câu nói kia rốt cuộc là ý gì đây?

Huyết nhục tương dung…

Nàng thử đứng từ góc độ của Quý Ngọc Trạch mà lý giải, đây là muốn cùng mình kéo quan hệ gần gũi hơn sao?

Tựa hồ có chút giống.

Từ Lan Trúc viện trở ra, Phù Nguyệt vẫn còn trong trạng thái nhẹ bẫng, cho đến khi trở lại Duyệt Lê viện, Phù Viện đi tới kéo nàng mới hoàn hồn.

Phù Viện trên dưới dò xét nàng một lượt, xác nhận không có thương tổn, nàng thở phào một hơi, rồi hỏi: "Nguyệt Nương, cha đã nói với ta, muội nhất định phải cùng Quý Lang Quân cùng nhau tra án sao?""Đây là lẽ đương nhiên, Đại Lý Tự Khanh tự mình ra mặt, chúng ta sao có thể phật ý hắn."

Phù Nguyệt mím môi đáp.

Mặt trời chiều ngả về tây, khuôn mặt Phù Viện phảng phất một vầng sáng chói lóa, nhìn không rõ biểu cảm: "Vì sao Đại Lý Tự Khanh muốn muội cùng hắn tra án, mà không phải người khác.""Ta nhớ rõ muội chưa từng gặp Đại Lý Tự Khanh."

Nàng từ tốn nói.

Xung quanh không ngừng có nha hoàn đi qua, đông người phức tạp, Phù Nguyệt tạm thời không nói nhiều, trực tiếp dẫn Phù Viện về phòng mình.

Phù Nguyệt đóng cửa lại, việc đầu tiên là rót chén trà uống.

Yết hầu quá khô, thân thể vừa nóng, nàng uống hết một chén vội vã, cảm thấy chưa đủ, lại nhấc ấm trà rót thêm chén nữa.

Ngồi một bên, Phù Viện mặt đầy mộng, quan tâm vỗ lưng nàng: "Nguyệt Nương, muội không sao chứ, bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Sợ Phù Viện hiểu lầm, Phù Nguyệt vội vàng giải thích: "Không có, đừng quá lo lắng, ta chỉ là quá khát mà thôi."

Phù Viện từ từ thả tay xuống, ngửi thấy hương mộc lan vương trên người nàng, hàng lông mày nhíu lại, ý tứ thâm sâu nói: "Nguyệt Nương, cha từ nay sẽ rời khỏi kinh thành."

Phù Trực Lâm là mệnh quan triều đình, mọi việc đều lấy ý chỉ của Thánh thượng làm đầu.

Lần này trở lại kinh thành báo cáo công việc quả thực lưu lại quá lâu, nếu bị kẻ hữu tâm nắm được, e rằng hậu họa vô cùng, chỉ có thể nhanh chóng rời đi.

Đặt chén trà xuống, Phù Nguyệt nắm chặt tay Phù Viện, hạ giọng nói: "Vậy tỷ tỷ thì sao, muội cũng cùng cha trở về ư?"

Dựa theo kịch bản nguyên tác, nữ chính sẽ cùng Phù Trực Lâm trở về.

Còn về việc nữ chính không ở kinh thành trong hai năm này, rất nhiều vụ án đã xảy ra, nam chính Lục Minh không có thời gian bàn chuyện cưới gả, lấy việc tra án làm trọng.

Phù Nguyệt không có ý định chia rẽ nam nữ chính.

Đương nhiên, cũng không có ý định tác hợp bọn họ, tùy ý để bọn họ thuận theo tự nhiên phát triển.

Bởi vì, nàng còn lo chưa xong chuyện của bản thân.

Phù Viện cười lắc đầu, một bàn tay nắm chặt tay Phù Nguyệt, tay kia chậm rãi chỉnh lại mái tóc mái hơi xốc xếch của nàng."Nguyệt Nương còn phải ở lại kinh thành tra án, ta là tỷ tỷ của muội, sao có thể bỏ muội một mình."

Nghe những lời tràn đầy quan tâm này, Phù Nguyệt cười theo: "Tỷ tỷ đối với ta thật tốt, vậy cha bên kia nói sao?"

Trùng hợp hai ngày nay Phù Trực Lâm không rảnh rỗi, không cách nào chia tâm tư nhiều cho Duyệt Lê viện, sau khi xử lý xong một số việc, từ nay sẽ nhanh chóng rời đi.

Bởi vì ở kinh thành không quen người khác, lại lo lắng cho sự an toàn của Phù Nguyệt thường xuyên phải ra ngoài tra án.

Bất đắc dĩ, Phù Trực Lâm đành nhờ Quý Minh Lãng và Quý Phu Nhân chăm sóc hai vị nữ nhi của mình, dù sao hai nhà cũng có qua lại, coi như quen biết.

Quý Phu Nhân không có nữ nhi nên vô cùng vui lòng đáp ứng.

Còn Quý Minh Lãng không phản đối, đối với Quý phủ mà nói, thêm hai người, chẳng qua là thêm hai đôi đũa mà thôi.

Nghe vậy, Phù Viện nhẹ nhàng nhéo nhéo mũi nàng: "Cha nói đợi muội tra xong vụ án này sẽ tìm muội tính sổ, bảo muội cẩn thận một chút."

Phù Nguyệt bĩu môi, sờ lên chiếc mũi bị nhéo, đề nghị: "Biết rồi.

Đúng rồi, muội nếu muốn ra phủ thì hãy mang theo mấy người, như vậy sẽ an toàn hơn một chút."

Nhắc đến chuyện này, Phù Viện lộ vẻ ngượng ngùng, hơi nghiêng người, muốn nói lại thôi."Nguyệt Nương, muội, ngày mai muội có rảnh không?"

Ngày mai?

Sao lại là ngày mai, Phù Nguyệt trừng mắt nhìn, chi tiết nói: "Ngày mai ta phải đi điều tra án, đã hứa với Quý… hứa với Quý Lang Quân rồi, vụ án rất gấp, e rằng không rảnh."

Dứt lời, mắt nàng đảo quanh, nàng nheo mắt hỏi lại: "Tỷ tỷ muốn làm gì?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.