Công Tử Đừng Tú

Chương 10: Dạ tập




Chương 10: Dạ tập
Tần Thông một tay chống thân thể đứng lên, một tay khác che ngực, tức giận nhìn Triệu Linh Âm, hỏi: "Đây là ân oán giữa ta và Lâm Tú, có liên quan gì tới ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Triệu Linh Âm từ trên cao nhìn xuống Tần Thông, thản nhiên nói: "Chuyện của hắn, chính là chuyện của ta
Trong lòng Tần Thông chấn kinh, chẳng lẽ Lâm Tú và Triệu Linh Âm đã tốt hơn rồi
Không, điều đó không thể nào, Lâm Tú trừ vẻ ngoài tuấn tú ra thì căn bản không có gì, Tần Thông tin rằng Nhị tiểu thư Triệu gia không phải người nông cạn như thế
Nhưng dù thế nào đi nữa, có Triệu Linh Âm ngăn cản thì hôm nay hắn không thể nào làm gì Lâm Tú được
Ngực Tần Thông lóe lên hào quang màu vàng, cảm nhận được chỗ xương gãy không còn đau nhiều, hắn giãy dụa đứng dậy, lạnh lùng liếc nhìn Lâm Tú, nói: "Chúng ta sẽ còn gặp lại..
Nói xong, hắn khập khiễng rời đi
Lúc đi ngang qua Lâm Tú, Tần Thông bỗng nhiên dừng lại, nhếch mép cười một tia, nhỏ giọng nói: "À, quên nói với ngươi, con ả đó đúng là do ta sai người giết, bản công tử có lòng sủng hạnh nàng, nàng lại không biết điều mà đòi báo quan, thật không biết tốt xấu..
sao nào, tức giận không
Biểu hiện trên mặt Lâm Tú dần đông lại, hai tay nắm chặt thành quyền, các khớp xương trắng bệch
Tần Thông chế giễu nhìn hắn một cái, rồi quay người rời đi
Triệu Linh Âm quay đầu nhìn Lâm Tú, hỏi: "Ngươi làm sao mà trêu vào hắn vậy
Lâm Tú không giải thích nhiều, nói sang chuyện khác: "Năng lực vừa rồi của hắn là gì
Triệu Linh Âm nhếch mép, nói: "Chỉ là Thạch chi dị thuật địa giai thôi, đợi ngươi thức tỉnh thêm lần nữa, hắn chẳng phải đối thủ của ngươi đâu
Hôm nay tâm tình bị Tần Thông phá hỏng gần hết, Lâm Tú không có hứng thú đến Dị Thuật viện đọc sách, nhìn Triệu Linh Âm, hỏi: "Hôm nay còn tu hành như lần trước không
Triệu Linh Âm lắc đầu, nói: "Quá sức sẽ không tốt, hai ngày nữa hẵng làm, nếu không thân thể ngươi sẽ không chịu được
Lâm Tú nói: "Ta chịu được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn có chút bị Tần Thông kích thích, ngay cả loại cặn bã rác rưởi này hắn cũng không phải đối thủ, điều này làm Lâm Tú rất không cam tâm, bất luận là lực lượng hay năng lực đóng băng, chỉ có khi thức tỉnh lần thứ hai thì thực lực mới có bước nhảy vọt về chất so với người thường
Với sự kiên trì của Lâm Tú, Triệu Linh Âm cũng không từ chối
Chỉ có Lâm Tú hảo hảo tu hành, nhanh chóng tăng thực lực lên thì mới có thể xứng với tỷ tỷ của nàng, cho nên nàng rất muốn giúp Lâm Tú tu hành
Triệu Linh Âm nói: "Vậy đến nhà ngươi đi
Lúc Lâm Tú cùng Triệu Linh Âm về đến Lâm phủ, Bình An Bá đã mời ngự y đến, nhưng Lâm Tú hiểu rõ, hắn mất trí nhớ là vì trong thân thể gánh chịu một linh hồn khác, cho dù là Hoa Đà tái thế hay Biển Thước sống lại thì cũng không thể có cách chữa trị
Cuối cùng, vị ngự y kia cũng chỉ nói với vợ chồng Bình An Bá rằng chứng mất trí nhớ không có thuốc chữa, còn về việc sau này hắn có tìm lại được ký ức hay không thì phải xem cơ duyên
Vì không giúp ích được gì nên trước khi đi vị ngự y này còn trả lại một nửa tiền khám bệnh, Lâm Tú chợt cảm thấy đau lòng, Bình An Bá mời vị ngự y này đã tốn hết một trăm lượng, hắn làm văn thư ở Thanh Lại ti một năm cũng chỉ kiếm được chừng đó, những ngự y này đi khám bệnh tại nhà chẳng khác nào cướp tiền
Triệu Linh Âm lúc này mới biết, Lâm Tú lúc đầu ở thanh lâu không phải giả vờ như không biết nàng, chỉ là trong lòng nàng vẫn giận, rõ ràng Lâm Tú đã mất trí nhớ mà vẫn không quên đến thanh lâu, may mà chính mình vô tình đụng phải, nếu không hắn không biết sẽ gây ra chuyện gì ở đó nữa
Nghĩ đến đây, trong lòng nàng bừng lên mấy phần tức giận, định một lát sẽ hành hạ hắn nhiều hơn
Lâm Tú cùng Triệu Linh Âm đóng cửa phòng lại, tu hành trong phòng
Ở một gian phòng khác, Bình An Bá thở dài, nói: "Linh Âm đã là thiên tài hiếm có của Đại Hạ, Linh Quân càng là thiên phú xuất chúng, từ nhỏ đã được danh sư chỉ dạy, ta nghe nói nàng đã thức tỉnh dị thuật năm lần, Tú nhi thật sự là không xứng với nàng..
Phu nhân Bình An Bá liếc hắn một cái, nói: "Sao lại có người nói con mình như thế
Bình An Bá nói: "Ta chỉ nói sự thật thôi, Triệu gia và chúng ta đã khác nhau một trời một vực, cái hôn ước kia căn bản không thể trói buộc, ai cũng không được tự nhiên, chi bằng sớm giải trừ hôn ước để Tú nhi tìm một người môn đăng hộ đối, như thế còn có thể truyền lại hương hỏa Lâm gia
Phu nhân Bình An Bá cũng biết chồng nói có lý, trầm mặc một lát, cũng mở miệng nói: "Cũng phải, cuối cùng thì chúng ta không xứng với người ta, cái hôn ước này cứ để đó thì cả hai bên đều không thoải mái, ta cũng muốn sớm có cháu trai, hay là thương lượng với Tú nhi, chuyện hôn ước này, chúng ta bỏ cũng được
Lúc hai vợ chồng đang bàn bạc việc này, trong phòng Lâm Tú, hai cánh tay hắn ôm trước ngực, run cầm cập, trên lông mày cũng kết một tầng sương lạnh
Cuối cùng không chịu được nữa, hắn chỉ đành run rẩy nói: "Linh..
Linh Âm, có thể bớt lại không, ta hơi không chịu nổi..
Triệu Linh Âm thản nhiên liếc hắn một cái, hỏi: "Ngươi quên chuyện vừa nãy rồi sao
Nghĩ đến lúc nãy ở trước Dị Thuật viện, nếu không phải Linh Âm xuất hiện thì e là mình đã gãy vài cái xương sườn rồi, Lâm Tú cắn răng nói: "Cứ làm đi, ta chịu được
Đến bữa trưa, Lâm Tú quấn mình trong chăn bông
Tuy rằng chịu không ít khổ sở, nhưng cách tu hành này giúp nguyên lực trong cơ thể tăng lên rất rõ ràng, nếu mỗi ngày Linh Âm đều giúp hắn như vậy thì Lâm Tú có lòng tin sẽ thức tỉnh lần thứ hai trong vòng nửa năm
Ăn cơm xong, Lâm Tú lại đến Dị Thuật viện
Một mình hắn ngồi ở góc hẻo lánh của Tàng Thư các, chậm rãi giở xem một quyển sách, dị thuật mà Tần Thông thức tỉnh tên là Thạch chi dị thuật, có thể làm một bộ phận cơ thể hoặc toàn thân hóa đá, trong lịch sử thì người sở hữu dị thuật này thức tỉnh nhiều nhất sáu lần, cho nên nó bị xếp vào địa giai thượng phẩm
Sau khi biết được những điều này, Lâm Tú đã hiểu vì sao Linh Âm lại coi thường hắn như vậy
Đợi đến khi Lâm Tú thức tỉnh lần thứ hai, nguyên lực trong cơ thể cũng đủ để hắn ngưng tụ một tầng băng cứng bên ngoài cơ thể, hiệu quả tương tự như năng lực của Tần Thông, lại còn thêm nhiều biến hóa so với năng lực của hắn
Nhưng đây đều là chuyện sau khi Lâm Tú thức tỉnh lần nữa
Trên đời có vô vàn loại dị thuật kỳ quái, để tránh việc lần sau gặp phải tình huống không biết ứng phó thế nào và không khắc chế được, Lâm Tú đến cả bữa tối cũng không ăn, cả ngày chỉ ở trong Tàng Thư các của Dị Thuật viện, cho đến khi đêm khuya viện đóng cửa
Hoàng thành sẽ đóng cửa vào giờ Hợi, tương đương với chín giờ tối, tất cả các nha môn, bao gồm Dị Thuật viện, Võ Đạo viện đều phải rời khỏi Hoàng thành trước đó
Lâm Tú vội vã rời khỏi Hoàng thành trước khi cửa cung đóng lại, Tôn Đại Lực tựa vào tường thành ngủ gật, Lâm Tú gọi hắn vài tiếng mới tỉnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôn Đại Lực dụi dụi mắt ngái ngủ, hỏi: "Thiếu gia, hôm nay sao ngươi ra muộn vậy
Lâm Tú chưa về nhà, một phần là do đọc sách quá say mê, hai là để tránh phải chạm mặt với vợ chồng Bình An Bá, hắn không giải thích nhiều mà chỉ nói: "Về thôi
Nhà họ Lâm cách Hoàng thành hơi xa, những người sống gần Hoàng thành đều là quan to hiển quý, để về nhà, Lâm Tú phải đi từ thành đông sang thành tây, mất khoảng gần nửa canh giờ
Ban đêm ở vương đô sẽ thi hành chính sách cấm đi lại, sau giờ Tý sẽ không ai được tự do đi lại trong thành, lúc này cách giờ Tý vẫn còn một canh giờ, đường phố đã vắng tanh không người
Lâm Tú và Tôn Đại Lực vừa đi vừa nói chuyện phiếm, từ thành đông đến thành tây, hai bên đường phố dần dần từ phủ đệ của các vọng tộc biến thành nhà dân thấp bé, người đi đường cũng ngày một ít đi
Thành tây là nơi tụ tập của dân thường, ban đêm trị an cũng không tốt, trừ khi có việc khẩn cấp thì dân thường thường không muốn ra ngoài vào ban đêm
Đi qua thêm một con hẻm thì sẽ đến nhà, lúc Lâm Tú và Tôn Đại Lực gần đến đầu phố, ở một cái ngõ, một con chó hoang sủa hai tiếng về phía họ
Tôn Đại Lực run lên, mắng: "Chó chết, làm ta hết hồn
Hắn vừa định bước tiếp thì Lâm Tú đột ngột dừng lại
Tôn Đại Lực nghi hoặc hỏi: "Thiếu gia, sao ngươi không đi
Toàn thân Lâm Tú dựng hết lông tơ, trong tai Tôn Đại Lực thì đó chỉ là hai tiếng chó sủa bình thường, nhưng Lâm Tú nghe thấy tiếng con chó kia đang nói rõ ràng là người nấp trong ngõ kia đã ẩn nấp rất lâu, đến cuối cùng là muốn làm gì
Hai người sắp đi qua ngõ hẻm kia thì Lâm Tú chợt dừng chân lại, đứng cách cửa ngõ một trượng
Trong một thoáng im ắng, ở trong ngõ nhỏ tối tăm bỗng lóe lên một đạo hàn quang
"Thiếu gia cẩn thận
Tôn Đại Lực phản ứng rất nhanh, nhanh chóng nhào đến Lâm Tú, một thanh phi đao từ trong ngõ hẻm bay ra, cắm vào vai hắn
Nếu không có hắn cản thì vị trí mà thanh phi đao đó nhắm tới rõ ràng là mi tâm của Lâm Tú
Có người muốn lấy mạng của hắn
"Thiếu gia, mau chạy đi
Lần này, Tôn Đại Lực không bỏ chạy, hắn không để ý đến thanh phi đao cắm ở vai mình mà hét lớn với Lâm Tú một tiếng rồi phi thân xông đến chỗ bóng người bước ra từ trong bóng tối kia
Người nọ vóc dáng nhỏ bé, một thân áo bào đen che kín cả người
Hắn căn bản không ngờ mục tiêu của mình lại phát hiện ra sự tồn tại của hắn, lẽ ra trong tình báo thì hắn chỉ là một người bình thường không thức tỉnh bất cứ dị thuật nào cũng không tu hành võ đạo chứ
Nếu đối phương không phát hiện thì khi hắn đi ngang qua ngõ hẻm đó hắn có thể ra tay trực tiếp và giết chết mục tiêu chỉ bằng một đòn
Chàng trai trẻ tuổi kia đột ngột dừng lại hình như đã phát hiện ra hắn nên buộc hắn phải thay đổi kế hoạch mà ra tay ngay lập tức, nhưng vì có sự phòng bị nên phi tiêu của hắn đã bị người hộ vệ bên cạnh cản lại
Là một thích khách thì võ đạo không phải là thế mạnh của hắn, một thích khách ưu tú thì phải làm được một đòn tất sát, sau đó nhanh chóng rời đi
Khi đã lộ hành tung thì tốt nhất là nên bỏ trốn ngay nhưng nhiệm vụ lần này có thù lao rất hậu hĩnh nên hắn không muốn từ bỏ
Tráng hán kia đã đánh tới, hắn giơ tay lên bắn ra cùng lúc năm phi tiêu, nhắm thẳng vào những chỗ yếu hại quanh thân tráng hán
Đối mặt với phi tiêu mà người đó bắn ra, Tôn Đại Lực không né không tránh, như một con trâu điên lao thẳng đến người áo đen, người áo đen nắm tay đấm một quyền, lại có tiếng gió xé, thế như trời giáng, đánh thẳng vào ngực Tôn Đại Lực
Một cú đấm có thể tạo ra âm bạo thì sát thủ này hiển nhiên không phải là người thường, Lâm Tú không biết người này có năng lực gì nhưng người áo đen kia hiển nhiên không biết năng lực của Tôn Đại Lực
Dù thiên phú của Tôn Đại Lực không cao, thời gian thức tỉnh lại muộn nhưng nhiều năm như vậy năng lực của hắn cũng đã thức tỉnh lần thứ hai
Trừ phi người khác thức tỉnh được năng lực tương tự, còn không thì rất ít người có thể đối đầu với hắn về mặt sức mạnh, Triệu Linh Âm có thể đánh mười người như Tôn Đại Lực, nhưng riêng về lực lượng thì mười người như Triệu Linh Âm cũng không bằng hắn
Oanh
Lúc nắm đấm của người áo đen đánh vào thân tráng hán kia thì sắc mặt của hắn liền lập tức biến đổi, hắn không đánh lùi được người này mà lại có một cỗ lực lượng càng mạnh mẽ hơn theo cánh tay của mình truyền đến thân thể
Ầm
Vai của Tôn Đại Lực trực tiếp đâm vào ngực người áo đen, lồng ngực của hắn trong nháy mắt lõm xuống, miệng phun máu tươi, thấy rõ là thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít
Tôn Đại Lực trên người vẫn cắm mấy cái phi tiêu, hai tay hắn chống hông, khinh thường liếc qua người áo đen đang hấp hối trên mặt đất, ngạo nghễ nói: "Chỉ có thế này thôi sao
Vừa dứt lời thì hắn lại khó hiểu gãi đầu một cái, nghi ngờ nói: "Kỳ quái, sao đầu ta lại chóng mặt thế này..
Rồi sau đó hắn liền ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.