Chương 181: Kim chi dị thuật Nhìn chằm chằm mặt trăng một lúc lâu, Lâm Tú mới thu hồi ánh mắt.
Vừa rồi hẳn là do ảo giác mà ra.
Thị lực hiện tại của hắn, dù có thể so với kính thiên văn thông thường, thấy được núi hình vòng cung, nhưng để nhìn rõ chi tiết bề mặt mặt trăng thì căn bản không thể nào.
Mặt trăng cách chúng ta 380.000 ngàn mét, thật sự quá xa, có lẽ hắn cần phải thức tỉnh thêm vài lần nữa mới có thể thấy rõ tình hình bề mặt của nó.
Mọi người ở đại lục này, đối với thế giới mà họ đang sống nhận thức vô cùng sâu sắc. Nơi này không hề có thuyết pháp "trời tròn đất vuông", bất kể là dân của quốc gia nào cũng đều biết mảnh đất dưới chân họ là một quả cầu khổng lồ, lơ lửng trong không trung.
Mặc dù ở đây không có ai nghiên cứu khoa học, nhưng rất nhiều Dị thuật sư có năng lực phi hành. Từ hàng trăm, hàng ngàn năm trước đã có một số cường giả rảnh rỗi, bay lên không trung thăm thẳm để chiêm ngưỡng toàn cảnh tinh cầu này.
Những điều này đều được ghi chép trong tài liệu lịch sử.
Về thế giới mà hắn đang sống, Lâm Tú từ sớm đã có suy đoán. Nơi này có mặt trời, cũng có mặt trăng, có mặt trời mọc và lặn, mỗi ngày có mười hai canh giờ, hoàn toàn giống hệt Trái Đất mà hắn đã xuyên qua tới.
Viên thiên thạch kia, dường như đã dẫn hắn đến một Trái Đất song song nào đó.
Không biết sau này khi hắn có được thực lực cường đại, liệu có thể khống chế được sức mạnh thời không mà quay trở về Trái Đất quen thuộc hay không? Thế giới này có điểm tốt là có thể hợp pháp cưới nhiều vợ, còn có các loại siêu năng lực, nhưng quá ít thứ để giải trí. Nếu có thể mang được Thải Y và Linh Âm về thì tốt biết bao?
Càng nghĩ, Lâm Tú phát hiện mình đã nghĩ hơi xa rồi.
Hắn thu hồi tâm tư, bắt đầu nghiên cứu lực lượng bên trong cơ thể mình.
Rốt cuộc là do năng lực phỏng chế hiện tại của hắn tăng lên hay là vì nguyên nhân nào khác?
Điều duy nhất hắn nghĩ tới là phi hành và niệm lực. Mặc dù đây là hai loại lực lượng khác nhau, nhưng lại có điểm tương đồng, có thể là cứ mỗi lần thăng cấp, lực lượng mà hắn phỏng chế được sẽ không phải là bốn cái mà là bốn loại?
Phi hành và niệm lực tuy nhìn có vẻ khác biệt, nhưng khi năng lực phi hành tiến hóa thì chính là bản yếu hóa của niệm lực. Vậy nên, coi chúng là một hệ cũng không phải không có lý.
Nếu vậy, thì Kim Thân và Kim chi dị thuật nhất định cũng là cùng một hệ.
Chỉ cần Lâm Tú tìm một người có Kim chi dị thuật. Nếu hắn phục chế được năng lực đó mà không phục chế được các năng lực khác, có nghĩa là suy đoán của hắn có khả năng là đúng.
Còn nếu phục chế được cả hai loại năng lực thì nghĩa là giới hạn năng lực của hắn đã tăng lên.
Tựa như bốn lần thức tỉnh Âm chi dị thuật và năm lần thức tỉnh Phi hành dị thuật, những năng lực này sau mỗi lần thức tỉnh sẽ có sự tăng trưởng vượt bậc.
Nhưng hiện tại đã là buổi tối, muốn thử cũng chỉ có thể chờ đến ngày mai.
Lâm Tú đang ngồi ở bên cạnh bàn đá, Linh Âm từ phòng nàng đi ra, hắt một chậu nước xuống sân, suýt nữa bắn trúng Lâm Tú. Nàng hừ lạnh một tiếng, rồi quay vào phòng.
Lâm Tú đi vào phòng nàng, hỏi: "Lại có ai chọc ngươi rồi hả?"
Triệu Linh Âm liếc xéo hắn một cái, hỏi: "Có phải ngươi đã thức tỉnh năng lực từ rất sớm rồi không?"
Cẩu hoàng đế đã giúp hắn nghĩ sẵn lý do, Lâm Tú định thống nhất ý kiến, liền nói: "Thực ra ta đã thức tỉnh vào năm bảy tuổi."
Triệu Linh Âm lạnh lùng nhìn hắn, hỏi: "Vậy, từ trước tới nay ngươi đều gạt ta? Hóa ra ngày nào ta cũng giúp ngươi tu hành, nhưng thực ra ngươi không hề cần?"
Lâm Tú nhận ra Linh Âm dường như đã thật sự tức giận.
Nói với người ngoài là hắn đã thức tỉnh năng lực từ rất sớm, thì có thể giải thích một cách hợp lý việc vì sao tu vi của hắn tiến bộ nhanh như vậy. Nhưng với Linh Âm, đó lại là việc hắn đang lừa gạt nàng, đùa bỡn tình cảm của nàng.
Trước kia, nàng đã cố gắng vì việc tu hành của hắn đến mức nào, thậm chí còn chậm trễ việc tu luyện của chính mình, vậy mà, kết quả là hắn lại luôn lừa dối nàng. Nàng sẽ thất vọng đến mức nào đây?
Nhưng Lâm Tú thật sự không có ý định đùa bỡn tình cảm của nàng, lúc đó hắn thật sự rất yếu mà...
Lâm Tú im lặng một lát, sau đó thở dài nói: "Ta, ta chỉ là muốn có nhiều thời gian ở bên cạnh ngươi thôi."
Mặc dù lúc đó không phải vì nguyên nhân này, nhưng đó lại chính là lời thật lòng của hắn lúc này.
Triệu Linh Âm lại càng tức giận, giận dữ nói: "Ngươi lại lấy lý do này để lừa ta!"
Lý do này không được, Lâm Tú lại đổi cái khác, nói: "Thôi được rồi, thật ra là vì lúc đó ta đã hiểu ra rằng việc thể hiện thiên phú quá sớm cũng không phải là chuyện tốt. Ngươi chẳng lẽ quên chuyện ngươi đã từng bị ám sát hay sao?"
Triệu Linh Âm sững sờ, rồi lại hỏi: "Vậy một năm trước, tại sao ngươi lại..."
Lâm Tú giải thích: "Nếu nói ta 18 tuổi mới thức tỉnh năng lực thì ta nghĩ mình đủ phế vật rồi, sẽ không ai để ý nữa."
Sau đó, hắn lại nói: "Ngươi xem, cho dù là như vậy, ta vẫn gặp phải hai lần ám sát, nếu như ta giống như ngươi, bảy tuổi đã thể hiện thiên phú thì làm sao có thể sống tới giờ chứ?"
Triệu Linh Âm há hốc mồm, không thể phản bác lại Lâm Tú.
Hắn nói cũng có lý.
Môi nàng giật giật, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ phẩy tay với Lâm Tú, nói: "Ta muốn đi ngủ, ngươi ra ngoài đi, nhớ đóng cửa lại khi đi."
Lâm Tú hỏi: "Vậy ngươi không giận nữa hả?"
Triệu Linh Âm hừ nhẹ nói: "Không có giận!"
Lâm Tú đi tới cửa, đóng cửa phòng lại. Triệu Linh Âm nằm ở trên giường, trong lòng có chút mâu thuẫn.
Vừa rồi, thực ra nàng muốn nói việc ước định trước đây giữa họ đã hết hiệu lực, nhưng nàng vẫn không thể thốt ra lời.
Cho dù hắn có đạt đến Huyền giai thượng cảnh ở cả dị thuật và Võ đạo thì cũng không thể nào lọt vào top 10 của Thiên Kiêu Bảng. Top 50 của Thiên Kiêu Bảng đều là Địa giai, còn top 10 đều là những nhân tài kiệt xuất trong số đó. Lâm Tú hoàn toàn không có cơ hội.
Vì vậy, việc cá cược này, nàng sẽ không hủy bỏ.
Nếu không sẽ có vẻ nàng không giữ chữ tín.
Ừm, đúng là như vậy.
Sau khi tự thuyết phục mình, nàng nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ ngon lành....
Sáng sớm hôm sau, Thải Y cùng Quý phi nương nương đi dạo phố, bên cạnh có mật trinh bảo hộ, Lâm Tú cũng không đi theo. Lúc hắn cùng Linh Âm tới Dị thuật viện thì vừa mới vào sân chữ "thiên" thì có một lão giả tiến lại.
Chính là viện trưởng của Dị thuật viện.
Ông ta đi đến cạnh Lâm Tú, cười ha hả nói: "Lão phu hôm đó lại nhìn sai rồi, từ giờ trở đi, ngươi sẽ là học sinh của viện chữ "thiên"."
Với độ tuổi và thực lực mà Lâm Tú đã thể hiện, việc vào viện chữ "thiên" của Dị thuật viện là quá dễ dàng.
Mặc dù dù là Dị thuật viện hay Võ đạo viện, tác dụng đối với việc tu luyện của Lâm Tú đều đã cực kỳ nhỏ, nhưng Lâm Tú vẫn không từ chối, cười nói: "Đa tạ viện trưởng."
Viện trưởng nói: "Không cần cảm ơn ta, đây đều là điều ngươi đáng được nhận. Các ngươi là tương lai và hy vọng của Đại Hạ, sau này phải cố gắng tu luyện, đừng phụ lòng sự bồi dưỡng của học viện."
Sau khi làm xong thủ tục chuyển viện, lúc luyện tập với công chúa Minh Hà, nàng liếc mắt nhìn Lâm Tú, nói: "Ngươi giấu sâu thật nha, ban đầu còn giả vờ như không phải là đối thủ của ta..."
Lâm Tú giờ đã không còn so đo với nàng, nói: "Đó là vì bất đắc dĩ thôi, công chúa đừng trách."
Công chúa Minh Hà nói: "Tu vi hiện tại của chúng ta không sai biệt lắm, vậy thì hãy xem ai là người đạt đến Địa giai trước."
Nàng xem ra vẫn có chút không phục, Lâm Tú cảm thấy suy nghĩ của nàng cũng giống Linh Âm. Trước đây các nàng từng coi đối phương là kẻ yếu, thậm chí còn cần mình phải bảo vệ, vậy mà bây giờ lại đột nhiên trở nên lợi hại hơn các nàng. Bất kể là ai thì trong lòng đều có chút không quen.
Thật là cái tính háo thắng đáng chết.
Lâm Tú theo thói quen nói: "Hay là chúng ta đánh cược một ván xem ai lên Địa giai trước đi?"
Công chúa Minh Hà cũng hào hứng nói: "Được, đánh cược cái gì?"
Triệu Linh Âm hừ lạnh một tiếng, nói: "Đánh cược cái gì mà cược, cá cược có gì vui? Tu luyện cho tốt vào, đừng có cả ngày chỉ nghĩ đến việc cược qua cược lại..."
Lâm Tú mặc dù không hay cược, nhưng ván nào hắn cũng thắng. Nếu không cược thì không phải là quá ngốc sao?"Đầm kim hoa" có ba quân A trong tay thì sao mà không dám lên chứ?
Nhưng Linh Âm đang ở bên cạnh nhìn chằm chằm, Lâm Tú cũng không làm gì được. Kết thúc tu luyện, hắn tới tòa nhà của Lý Bách Chương, bất ngờ thấy hắn đang đọc sách.
Lâm Tú mang theo mong chờ bước đến, thấy hắn đang đọc sách đàng hoàng, không phải loại sách có hình ảnh, trong lòng lại càng thêm nghi hoặc, người này đâu giống Tần vương mà hắn biết.
Lâm Tú nhìn Lý Bách Chương, hỏi: "Ngươi không sao chứ?"
Lý Bách Chương đặt sách xuống, bất đắc dĩ nói: "Ta cũng không biết, mẫu phi đột nhiên bảo ta xem mấy quyển sách này làm gì, còn muốn ta tu hành cho tốt, sớm bước vào Địa giai, tốt nhất sang năm có thể vào Thiên Kiêu bảng..."
Lâm Tú mở những quyển sách trên bàn của hắn, thấy chúng rất đa dạng, có cả sách sử, binh thư và cả một số phong cảnh chí của các quốc gia đại lục…
Lý Bách Chương có vẻ hơi chán nản, nói: "Ta còn hẹn Bội Bội đi đạp thanh, nhưng mẫu phi dặn hai hôm nữa sẽ kiểm tra nội dung của mấy quyển sách này..."
Lâm Tú nói: "Ngươi nên đọc nhiều sách vào, đọc sách có gì xấu đâu. Ngoài ra, về phương diện tu hành thì ngươi cũng nên cố gắng hơn. Dị thuật mạnh mẽ như vậy mà đặt trên người ngươi thì phí phạm quá."
Thiên phú của Lý Bách Chương thật ra không tệ, tu vi của hắn cũng ở mức ngang với Linh Âm và công chúa Minh Hà.
Hoàng thất tử đệ rất ít người tầm thường, gen của họ vốn đã mạnh mẽ, kết hôn với con gái của những gia tộc quyền quý có dòng máu cường đại, khi những gen tốt nhất kết hợp với nhau, sẽ rất dễ sinh ra thiên tài dị thuật.
Tuy Lâm Tú muốn hắn lên làm hoàng đế, nhưng hắn cũng phải cố gắng thêm một chút.
Thục phi nương nương làm như vậy rất đúng.
Lý Bách Chương có chút khổ não nói: "Ta cũng đã tu hành rất tốt rồi chứ, nhưng không biết sao mấy ngày mưa gió mùa xuân gần đây, hiệu quả tu hành lại không được tốt…""Sau này cứ tiếp tục cố gắng là được." Lâm Tú đổi chủ đề: "À, đúng rồi, ngươi có biết trong Dị thuật viện có vị đồng môn nào đã thức tỉnh Kim chi dị thuật không?"
Lý Bách Chương hỏi: "Ngươi hỏi cái đó làm gì?"
Lâm Tú nói: "Từ trước đến nay, ta chưa từng giao thủ với ai có năng lực tương tự. Năm sau khi thi đấu, ta cũng định tham gia, lúc đó có thể sẽ gặp các cường giả với những năng lực khác nhau. Ta muốn biết trước các loại năng lực đó."
Lý Bách Chương nghĩ ngợi một hồi, nói: "Người khác thì ta không biết, nhưng viện chữ "Địa" có một vị nữ đồng môn, dị thuật của nàng là loại đó. Ta nhớ nàng là con gái của An Khang Bá, tên thì ta quên rồi, nhưng dáng dấp cũng được, tuy hơi lùn nhưng bộ ngực rất lớn..."
Viện chữ "Địa", cô gái dáng thấp mà ngực lớn, không có mấy người có đặc điểm này.
Lâm Tú nhanh chóng tìm ra được mục tiêu trong Dị thuật viện.
Trên đường phố của vương đô, hắn ẩn mình theo sau một cô gái. Khoảnh khắc này, Lâm Tú nghĩ tới rất nhiều chuyện. Nào là người tàng hình, nào là kẻ bám đuôi háo sắc... May là hắn mặc dù có hơi háo sắc nhưng vẫn có nguyên tắc. Nếu là một kẻ không có giới hạn mà có được năng lực này thì chỉ sợ sẽ muốn làm gì thì làm.
Tôn Vi từ Dị thuật viện trở về nhà, ăn cơm trưa xong, cô về phòng mình, đột nhiên cảm thấy có chút bất an.
Cô ngáp một cái, rồi nằm xuống giường, dự định nghỉ ngơi một chút.
Cô ngủ một giấc rất ngon, ngủ trọn một canh giờ. Trong giấc mơ, cô mơ thấy một vị công tử trẻ tuổi, cùng cô tay trong tay đi bên hồ Uyên Ương của Dị thuật viện. Hắn dáng vẻ rất anh tuấn, giọng nói lại êm tai, nhưng sau khi Tôn Vi tỉnh lại thì lại không tài nào nhớ được mặt của hắn ra sao...
Lúc này, Lâm Tú đã về tới phòng mình.
Cây trường thương bằng vẫn thiết đang lơ lửng trước mặt hắn trong hư không nhưng Lâm Tú lại không dùng niệm lực khống chế.
Hắn vẫy tay, cây thương kia liền bay tới, được hắn nắm trong tay. Lâm Tú lộ vẻ vui mừng, lẩm bẩm: "Thật sự được rồi..."
Số thứ tự chương trước có chút sai sót nhưng không ảnh hưởng tới việc đọc nên ta sẽ không thay đổi.
