Lâm Tú hai tay nắm chặt, cảm giác trong cơ thể tràn đầy sức mạnh
Đây là một loại cảm giác mạnh mẽ mà hắn chưa từng có
Lúc này Lâm Tú vẫn còn rất kinh ngạc, vừa rồi, hắn dường như đã phục chế được năng lực hán tự vuông vào trong cơ thể mình
Hắn nhớ rõ cái cảm giác ấy, sau khi cơ thể hai người chạm vào nhau, một nguồn sức mạnh từ trong cơ thể hắn tuôn ra, dạo qua một vòng trong cơ thể của hán tự vuông… Dường như vì linh hồn của hắn đến mà thân thể này cũng phát sinh một chút thay đổi
Hắn đã thức tỉnh dị thuật, và năng lực của hắn là --- phục chế năng lực của người khác
Năng lực này ở trên Địa Cầu chẳng có tác dụng gì, hắn không có năng lực của riêng mình, chỉ có thể phục chế của người khác, nếu người khác cũng không có năng lực thì hắn mãi mãi chỉ là một người bình thường
Nhưng nơi này lại khác, đây là một thế giới có vô số dị năng giả
Còn có loại năng lực nào mà so với cái này càng đỉnh hơn sao
Chỉ là Lâm Tú còn chưa rõ, loại năng lực này chỉ có thể dùng một lần, hay hai lần, ba lần, hoặc là vô số lần
Lâm Tú còn cần tìm những dị năng giả khác để kiểm chứng
Qua thăm dò vừa rồi, Lâm Tú biết khi hắn phục chế năng lực, đối phương hoàn toàn không hề phát giác
Nhưng hắn mới đến, vẫn chưa hoàn toàn quen thuộc nơi này, chỉ có thể chờ hán tự vuông kia trở về, mà đợi một hồi, đã hết ròng rã hai canh giờ
Sau hai canh giờ, hán tự vuông đứng trước cửa Lâm phủ, ngó nghiêng vào trong nhìn quanh, đúng lúc này, một giọng nói làm hắn run rẩy từ phía sau lưng truyền đến: “Tôn Đại Lực.” Tôn Đại Lực run rẩy một chút, rồi quay đầu, lùi lại hai bước rồi mới thăm dò: "Thiếu gia, có chuyện gì
Lâm Tú nhìn hắn, hỏi: "Ngoài ngươi ra, ngươi còn biết ai đã thức tỉnh dị thuật không
Sau chuyện vừa rồi, Tôn Đại Lực rõ ràng vẫn duy trì một khoảng cách với Lâm Tú, hắn nghĩ ngợi rồi nói: “Những người thức tỉnh dị thuật, phần lớn đều được triều đình mời chào trở thành cung phụng...” Lâm Tú không thể tiếp xúc được đám cung phụng triều đình, dù có thể tiếp xúc cũng không có lý do thích hợp để duy trì tiếp xúc thân thể lâu dài với bọn họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng mà, triều đình dù chiêu mộ không ít người thức tỉnh dị thuật, cũng không phải tất cả những người thức tỉnh dị thuật đều được triều đình mời chào
Có một khả năng, là do năng lực thức tỉnh của họ quá vô dụng, không được triều đình coi trọng
Tỷ như, Đại Danh phủ từng có một thiếu niên thức tỉnh dị thuật có thể đẩy nhanh quá trình lão hóa của bản thân
Cậu ta 10 tuổi, sau khi thức tỉnh chưa đến nửa tháng thì chết già tại nhà
Ninh Sơn phủ có một cô gái, năm 16 tuổi, thức tỉnh năng lực có thể làm tóc mình rụng hết, một thiếu nữ tuổi hoa, từ đó về sau luôn mang đầu trọc
Tương truyền, một nam tử ở Đại La vương triều, sau khi dị thuật giác tỉnh, thân thể có thể phát sáng dưới ánh mặt trời, còn khi không có ánh nắng thì không khác gì người bình thường
Những năng lực này tuy không giống bình thường nhưng lại quá vô dụng, thức tỉnh còn không bằng không thức tỉnh, ít nhất có thể an ổn làm người bình thường
Loại khả năng thứ hai những người đã thức tỉnh dị thuật mà không được triều đình mời chào chính là như Tôn Đại Lực, thức tỉnh dị thuật quá muộn, bản thân thiên phú cũng không cao, không gian phát triển tương lai hạn chế, triều đình sẽ không lãng phí thời gian và tài nguyên để bồi dưỡng
Nói đến thì Lâm Tú cũng thuộc loại trường hợp thứ hai này
Dù hắn đã thức tỉnh dị thuật nhưng năng lực còn rất yếu, so với Tôn Đại Lực còn kém xa, càng không thể so với đám thiếu niên thiên tài thành danh ở vương đô
Hắn chỉ đang phỏng chế năng lực của người khác, chứ không phải thực lực, tỷ như Lâm Tú lúc này dù lực lượng lớn hơn người thường rất nhiều nhưng còn lâu mới bì kịp Tôn Đại Lực
Tôn Đại Lực hơi nghi ngờ hỏi: “Thiếu gia, người tìm những người đó làm gì?” Lâm Tú xua tay, nói: “Không có gì, ta chỉ tò mò thôi.” Tôn Đại Lực gãi đầu, như nhớ ra cái gì đó rồi nói: “Ta nghe người khác nói, ở Phẩm Phương Các có một cô nương, nghe bảo là có thể hiểu tiếng thú, còn thật hay giả thì không rõ.” Một người nói mình hiểu được động vật nói chuyện thì rất khó phân biệt thật giả, dù sao người khác lại không hiểu tiếng thú, không cách nào kiểm chứng với động vật
Nhưng đối với Lâm Tú thì là thật hay giả, vừa chạm vào là biết
Lâm Tú đang vội kiểm chứng năng lực của mình, không muốn chờ lâu thêm một khắc, đứng lên nói: “Đi, đi Phẩm Phương Các!” Tôn Đại Lực kinh ngạc: “Thiếu gia, người chắc chứ?” Lâm Tú chắc chắn vô cùng, trước khi làm rõ được năng lực của mình, ban đêm hắn không thể ngủ được
Chẳng bao lâu sau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Tú đứng trước cửa Phẩm Phương Các, mới hiểu vì sao Tôn Đại Lực vừa rồi lại có vẻ mặt như vậy, Phẩm Phương Các là một thanh lâu, mấy cô gái trang điểm lòe loẹt đang đứng ở cửa ra vào, áo xống hở hang, ưỡn ẹo mời chào khách nhân
Ánh mắt Tôn Đại Lực liếc qua mấy cô gái hở hang kia, âm thầm nuốt nước miếng một cái rồi lại nói với Lâm Tú: “Thiếu gia, ta khuyên người đừng nên vào, nếu để lão gia biết thì người và ta đều xong…” “Ngươi không nói, ta không nói, ai mà biết?” Lâm Tú liếc hắn một cái, nói: “Ngươi cứ ở ngoài chờ, ta sẽ ra ngay.” Nói xong hắn liền bước vào cửa Phẩm Phương Các
Tôn Đại Lực dựa vào tường bên ngoài, lẩm bẩm: “Ra ngay…Thiếu gia nhanh vậy sao?” Lâm gia dù đã xuống dốc, nhưng quý tộc xuống dốc vẫn là quý tộc, Lâm Tú bản thân lại tuấn tú, ăn mặc bất phàm, trên người ẩn ẩn mang theo một loại quý khí, vừa mới bước vào cửa lớn, tú bà đã dẫn một đám cô nương tới đón
"Công tử, mời vào trong
"Công tử thích kiểu cô nương nào, cao, thấp, mập, ốm ở chỗ ta đều có
"Công tử, xem nô gia có được không..
Lâm Tú lùi lại một bước tránh né hai cô gái đang áp sát lại
Đây là lần đầu tiên trong hai đời Lâm Tú đến cái nơi này, một phần trong lòng có sự kháng cự, hai là với điều kiện của kiếp trước thì bên người hắn xưa nay không thiếu phụ nữ
Lần này hắn đến thanh lâu là để làm chính sự
Lâm Tú nhìn tú bà rồi nói thẳng vào vấn đề: “Nghe nói ở chỗ các ngươi, có một cô nương hiểu tiếng thú?” Tú bà ngẩn ra, rồi cười nói: “Công tử nói Hải Đường à, nàng hiện đang rảnh, ta dẫn ngài đi tìm nàng?” Hải Đường đúng là cô nương ở đây, nhưng nàng có biết tiếng thú không thì tú bà cũng không rõ, dù sao nàng ta nói vậy, cũng thật sự có chút khách hiếu kỳ thích tìm đến nàng
Tú bà chỉ coi đó là chiêu trò của nàng để giữ khách thôi
Lâm Tú đi theo tú bà vào một căn phòng trên lầu hai, tú bà đẩy cửa bước vào rồi đưa Lâm Tú vào sau đó nói với một cô gái đang đứng trước cửa sổ: “Hải Đường, vị quý khách này chỉ tên muốn ngươi hầu hạ, ngươi phải phát huy hết khả năng, tiếp đãi thật tốt.” Phía trước cửa sổ có treo một lồng chim, cô gái mặc váy xanh đang đùa chim trong lồng, nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại
Khi nhìn thấy tú bà dẫn theo một người trẻ tuổi có dung mạo tuấn tú và vô cùng khí chất thì mắt cô cũng sáng lên
Đa phần đàn ông đến thanh lâu vui vẻ phần lớn đều vừa già vừa xấu, khách hàng trẻ trung tuấn tú lại có khí chất như thế thì cả năm chắc gì đã gặp được một người
Hầu hạ kiểu khách này đối với cô ta mà nói cũng là một loại hưởng thụ, không cần nhận bạc của hắn thì cô ta vẫn muốn
Cô ta cười duyên, nhẹ nhàng nói: “Mụ mụ yên tâm, ta nhất định sẽ làm vị công tử này hài lòng.” Tú bà cười ha hả, nói: “Vậy hai ngươi từ từ chơi, ta đi ra trước.” Nói rồi, tú bà liền rời khỏi phòng và thuận tiện đóng cửa phòng lại
Cô gái váy xanh tên Hải Đường lại cười với Lâm Tú, nói: "Hay là tiểu nữ tử sẽ gảy đàn cho công tử nghe một khúc nhé
Lâm Tú khoát tay nói: "Không cần
Hải Đường ngẩn người, vị công tử này nóng vội vậy sao, cô ta còn chuẩn bị nhiều trò lắm
Lâm Tú đi thẳng vào vấn đề: "Nghe nói cô có thể hiểu được tiếng thú
Hải Đường lại sững sờ, sau đó gật đầu nhẹ nói: “Chỉ là một dị thuật vô dụng thôi, công tử cũng thấy hứng thú sao?” Thường ngày trong đám khách cũng không ít người vì hiếu kỳ mà đến, mấy năm nay nàng thấy nhiều rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lồng chim ở cửa sổ, con chim lông mày đang líu ríu kêu, Lâm Tú chỉ vào con chim đó hỏi: "Nó đang nói gì
Hải Đường mỉm cười nói: “Nó đang khen công tử dáng vẻ tuấn tú đó.” Lâm Tú giật giật khóe miệng, nói: “Mắt chim làm sao giống mắt người được, cô nương Hải Đường đừng nên lừa ta.” Hải Đường bất đắc dĩ nhìn Lâm Tú, nói: “Nó thật sự là nói như vậy, công tử không tin, nô gia cũng hết cách.” Lâm Tú không tiếp tục chủ đề này, nàng ta có thật sự nói dối hay không thì kiểm tra một chút sẽ biết
Lâm Tú đi tới trước bàn ngồi xuống, Hải Đường chậm rãi đi tới, cầm ấm trà rót cho hắn một chén nước, Lâm Tú bỗng nhiên vươn tay nắm lấy tay cô
Trong lòng cô ta vui vẻ, vị công tử này thật đúng là nóng vội
Cùng lúc đó, Lâm Tú cũng vui vẻ, khi hắn nắm lấy tay cô gái thì luồng sức mạnh kia trong người hắn lại có phản ứng
Cô gái này thật sự là một dị thuật năng lực giả
Lúc này, Hải Đường nghiêng người, giả vờ xấu hổ nói: "Công tử, đừng nóng vội như vậy nha..
Lâm Tú không buông tay cô ra, chỉ tay vào cái ghế bên cạnh ra hiệu cô ngồi xuống
Hải Đường ban đầu muốn thừa thế ngồi lên người vị công tử trẻ tuổi này, nhưng dường như hắn không có ý đó, đành bực bội ngồi xuống một bên ghế
Lâm Tú vẫn nắm tay cô mặc cho nguồn sức mạnh kia xâm nhập cơ thể cô, mỉm cười nhìn cô, hỏi: "Cô nương Hải Đường quê ở đâu
Hải Đường không ngờ vị công tử trẻ tuổi này lại bắt chuyện việc nhà, trong lòng mặc dù hơi bất ngờ, nhưng cũng mỉm cười đáp lại: “Nô gia quê ở Giang Ninh phủ.” Lâm Tú hỏi: “Giang Ninh phủ cách vương đô cũng không gần, sau này sao cô lại đến được vương đô?” Vấn đề này hình như đã khơi gợi ký ức của cô, Hải Đường trầm mặc một lát rồi nói: "Khi còn bé trong nhà không nuôi nổi, cha mẹ liền bán ta đi, sau đó trải qua nhiều lần chuyển tay thì đến nơi này…" Thanh lâu bên ngoài
Tôn Đại Lực ngồi xổm ở trên bậc thang chờ công tử đi ra, trong lòng có chút kinh ngạc, đã qua gần một khắc rồi mà công tử vẫn chưa ra, không giống lời hắn nói là "Ra ngay"
Bực bội nhàm chán, hắn dựa vào tường, hai tay gối sau đầu nghỉ ngơi
Đột nhiên, một làn gió thơm thoảng qua, Tôn Đại Lực mở mắt ra, trước mặt hắn, một cô gái mặc áo trắng đang đứng từ trên cao nhìn xuống
Làn da cô gái trắng như tuyết, dung mạo tuyệt đẹp, dáng người cao gầy, không còn nghi ngờ gì, hai chân ẩn dưới váy dài của cô nhất định sẽ vô cùng thon thả
Tôn Đại Lực lại không thể nào thưởng thức vẻ đẹp của cô gái này, khi thấy cô ta hắn rùng mình, bỗng nhiên nhảy bật dậy khỏi mặt đất, run giọng nói: “Nhị, Nhị tiểu thư, ngài, sao ngài lại ở đây!” Cô gái hờ hững liếc hắn, hỏi: “Ngươi ở đây làm gì, Lâm Tú đâu?” Tôn Đại Lực chột dạ nhìn vào thanh lâu, nói: “Ta không biết...” Cái hành động nhỏ của hắn đã bị cô gái áo trắng nhạy bén nhận thấy, cô hơi nhíu mày, hỏi lần nữa: “Lâm Tú đâu?” Tôn Đại Lực lắc đầu nói: “Ta thật sự không biết.” Cô gái áo trắng lạnh lùng nhìn hắn, nói: “Ngươi là cận vệ của hắn, hắn ở đâu thì ngươi ở đó, sao ngươi lại không biết?” Phát hiện ánh mắt trốn tránh của Tôn Đại Lực, khi thì lại nhìn qua một bên, dường như có chút chột dạ, cô gái áo trắng nhìn về phía trong thanh lâu, giọng nói lạnh lẽo thấu xương, phảng phất như vọng ra từ địa ngục: "Ngươi đừng nói cho ta biết, Lâm Tú đang ở trong đó..."