Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Công Tử Đừng Tú

Chương 34: Không dám trèo cao




Chương 34: Không dám trèo cao

Lâm Tú cảm thấy mình có tiềm chất trở thành Thuần Thú sư, trước đây sao không đề nghị Hải Đường cô nương đi theo con đường này, sau này nàng hình như là định bán đậu hũ...

Ở thế giới này, gia đình có quyền thế, nuôi linh sủng cũng không ít, những người kia căn bản không quan tâm tiền, đi theo con đường này tuyệt đối siêu lợi nhuận, so với làm đá còn lời hơn.

Bất quá, trước đây không thể nghe hiểu động vật nói chuyện, làm Thuần Thú sư cũng không có ý nghĩa gì.

Nhưng khi thấy thú cưng của Quý phi nương nương hậm hực ủ rũ, suy nghĩ của Lâm Tú liền dao động, làm Thuần Thú sư, không bằng làm bác sĩ thú y thì hơn.

Theo những gì Lâm Tú biết, bác sĩ thú y, nghề này ở thế giới này hình như không có.

Từ xưa đến nay, chỉ có người chuyên trị bệnh cho người, đâu có ai chuyên trị bệnh cho thú, tuy nói có một ít người như Hải Đường cô nương có thể nghe hiểu tiếng thú, nhưng nghe hiểu động vật nói không có nghĩa là có thể chữa bệnh cho chúng.

Nếu không phải thú cưng của Quý phi nương nương vừa hay bị chứng hậm hực, Lâm Tú đối với cái này cũng không có cách, nhưng chỉ cần hắn có được năng lực của Song Song, lập tức có thể chính thức làm bác sĩ thú y.

Lâm Tú đã quyết định, nếu sau này trong nhà không có tiền, hắn sẽ mở một y quán ở vương đô, chỉ khám cho thú, không khám cho người, đến lúc đó, chẳng phải kiếm tiền như nước sao?

Đúng, lúc đó có thể chiêu mộ Hải Đường về, còn có thể tránh cho bị người khác hoài nghi mình.

Ngày thứ hai, Lâm Tú lại đi hoàng cung làm đá, lúc đến Trường Xuân cung, thấy Quý phi nương nương ôm thú cưng, tinh thần so với hôm qua tốt hơn nhiều, Quý phi nương nương hiển nhiên cũng rất vui vẻ, nụ cười tr·ê·n mặt không ngừng nở.

Chủ nhân vui vẻ, bọn hạ nhân tự nhiên cũng không cần thấp thỏm, cả Trường Xuân cung bầu không khí tươi sáng hơn rất nhiều.

Quý phi ôm thú cưng, dùng ánh mắt dò xét nhân tài đánh giá Lâm Tú, hỏi lại lần nữa: "Ngươi thật sự không muốn vào cung sao?"

Lâm Tú vội vàng nói: "Tạ nương nương ưu ái, chỉ là học sinh là con trai duy nhất trong nhà, trong nhà còn phải dựa vào học sinh để nối dõi tông đường, xin nương nương t·h·a t·h·ứ học sinh khó mà tòng m·ệ·n·h..."

Quý phi nương nương tiếc nuối thở dài, nhưng cũng không tiếp tục nài ép, nói: "Nếu ngươi không muốn, bản cung đành phải thưởng cho ngươi một chút thứ khác..."

Rời khỏi hoàng cung, Lâm Tú lại cầm trong tay một cái hộp gấm.

Triệu Linh Âm tựa vào bên cạnh xe ngựa, hỏi: "Thứ gì vậy?"

Lâm Tú tiện tay đưa hộp gấm cho nàng, nói: "Quý phi nương nương ban thưởng, ta không cần đến, cho ngươi đấy."

Quý phi nương nương cũng thật là hào phóng, hai lần thưởng cho Lâm Tú đồ vật đều có giá trị không nhỏ, bất quá chuyện này cũng không có gì lạ, phàm là đồ trong cung, thứ nào có thể là vật tầm thường chứ, mỗi tháng phi tần nhận bổng lộc từ Nội Vụ Phủ có hạn, không thể nào thưởng hắn mấy trăm hay ngàn lượng bạc, nhưng những đồ trang sức quý báu lại không ít, ban thưởng không tiếc tay.

Triệu Linh Âm mở hộp gấm ra, giây phút tiếp theo, liền cảm thấy con mắt bị lóa.

Trong hộp là một chiếc vòng ngọc xanh biếc, chất ngọc trong suốt, mịn màng đều màu, không có một chút tạp chất hay vết rạn nào, hiển nhiên là cực phẩm trong ngọc, so với chiếc trâm cài lần trước còn quý giá hơn.

Triệu Linh Âm theo bản năng muốn cự tuyệt, nhưng lại lo lắng nếu bây giờ nàng từ chối, Lâm Tú sẽ đem nó tặng cho những người phụ nữ khác, vì vậy nàng cầm hộp gấm, giải t·h·í·c·h: "Ta thay tỷ tỷ nhận."

Lâm Tú nhún vai: "Tùy ngươi."

Hắn chỉ là không t·h·í·c·h nợ ai, Linh Âm đối với hắn rất tốt, gần như là cha mẹ Bình An Bá, một cái trâm cài không trả hết được tình cảm của nàng, cho nên có thứ gì tốt, Lâm Tú sẽ nghĩ ngay đến việc cho nàng.

Về phần nàng sẽ xử lý như thế nào, hắn không can thiệp.

Ngày hôm sau không cần vào hoàng cung, Lâm Tú ăn cơm trưa xong liền cùng Tôn Đại Lực đi bộ ra ngoài.

Lê Hoa uyển.

Trong nhã các trên lầu hai, Lâm Tú nhìn Thải Y, hỏi: "Thải Y cô nương, thân thể khỏe hơn chưa?"

Thải Y cảm kích nói: "Đa tạ c·ô·ng t·ử, Thải Y đã khỏi hẳn."

Lâm Tú nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Nếu cô nương thật sự muốn cảm ơn ta, cũng đừng để chủ gánh thu của ta nhiều tiền như vậy, nếu lần nào đến nghe hát cũng phải tốn mấy lượng bạc, ta thật sự không kham nổi."

Thải Y che miệng cười khẽ, nói: "Lần trước ngân lượng, đủ để c·ô·ng t·ử mỗi ngày đến đây trong tháng này, nếu lần sau c·ô·ng t·ử muốn nghe khúc, cứ tìm ta ở trong lầu là được, ta không thu tiền của c·ô·ng t·ử."

Lâm Tú suy nghĩ, tại sao gái lầu xanh không thu tiền của hắn, cả con hát cũng không thu, lẽ nào hắn đã thức tỉnh năng lực chơi miễn phí từ khi nào rồi?

Một lát sau, Thải Y nhìn Lâm Tú, hỏi: "Hôm nay c·ô·ng t·ử vẫn muốn nghe khúc « Xích Linh » này sao?"

Lâm Tú lắc đầu, nói: "Không, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một bài hát mới, tên là « Tham Song »."...

Sau gần nửa canh giờ, khi Thải Y hát xong câu cuối cùng, Lâm Tú từ từ mở mắt.

Giọng của Thải Y rất hay, đi sâu vào linh hồn, nghe nàng hát là một sự hưởng thụ cực hạn, thậm chí khiến Lâm Tú hơi bị nghiện.

Thải Y không biết trong lúc Lâm Tú nghe hát thì đang nghĩ gì, khi nàng hát khúc này cho các tỷ muội nghe thì bọn họ cũng không cảm thấy chỗ nào đặc sắc, chỉ có vị c·ô·ng t·ử trước mắt mới say mê như vậy.

Lúc này, ở dưới lầu.

Mấy tên thanh niên vội vã bước vào Lê Hoa Uyển, một người trong đó nói: "Thải Y cô nương đâu, nhanh gọi nàng ra, lâu lắm không được nghe nàng hát..."

Chủ gánh của Lê Hoa Uyển vội vàng nghênh đón, mặt mày áy náy: "Mấy vị c·ô·ng t·ử xin chờ một lát, vừa nãy có một vị c·ô·ng t·ử điểm Thải Y, đợi nàng ra thì ta lập tức cho nàng hát cho các ngài nghe...""Ha ha, Ngô huynh, vậy mà bắt chúng ta phải chờ.""Không biết vị c·ô·ng t·ử nhà nào mà có mặt mũi lớn vậy, khiến cho nhiều người trong chúng ta phải đợi một mình hắn.""Xem ra là người ta không xem Ngô huynh ra gì rồi..."

Nghe những lời của mọi người, Ngô Thanh nhíu mày, hắn không phải tức giận chủ gánh của hí lâu này, mà là những đám bạn rượu thịt bên cạnh.

Hắn Ngô Thanh không phải loại siêu cấp công tử bột, chỉ là có một người cha làm việc ở nha môn, ở vương đô này không có ai cần để ý đến hắn, đi đâu cũng phải có mức độ.

Ở những nơi như thế này, dám ra vẻ ta đây, không biết đã chết bao nhiêu lần rồi.

Chẳng qua, nơi này cũng không phải là khu vực phồn hoa của vương đô, khu vực xung quanh, hoặc là dân thường, hoặc có vài thương nhân có tiền có thế bình thường, người có quyền thế sẽ không đến cái hí lâu nhỏ xíu này, vì vậy hắn không cần quá cẩn trọng.

Hơn nữa hắn cũng để ý rồi, cửa hí lâu không có hộ vệ, trong hí lâu cũng không có, càng chứng tỏ ở đây không có người có thân ph·ậ·n cao quý.

Đã vậy, hắn cũng không còn gì phải lo.

Hơn nửa tháng nay hắn dưỡng thương ở nhà, đã sớm ngứa ngáy chân tay, muốn tìm một nơi xả ra, nếu lỡ đắc tội ai, thì chỉ có thể oán người đó không may.

Hắn hừ lạnh với chủ gánh, nói: "Ta ngược lại muốn xem xem, là ai có mặt mũi lớn như vậy..."

Trong nhã các trên lầu hai, Lâm Tú đang chuẩn bị dạy Thải Y một ca khúc, cửa nhã các bỗng bị người từ bên ngoài đẩy ra.

Cửa ở đây không có khóa, để đề phòng những khách không đứng đắn có hành vi gì không hay với các cô nương trong lầu, bình thường sẽ không ai tùy tiện xông vào.

Lần này rõ ràng là có tình huống ngoài ý muốn.

Mấy người trẻ tuổi đứng ở cửa, vẻ mặt không thiện ý, người đứng ở phía trước chính là người Lâm Tú nhận ra.

Khi Ngô Thanh thấy Lâm Tú ở trong phòng thì mặt hắn tái mét.

Lần trước cũng vì người này mà hắn bị cha đánh cho một trận nhừ tử, phải ở nhà dưỡng thương đến cả nửa tháng, hôm nay mới lành bệnh đi ra ngoài.

Về sau hắn mới biết, người này là làm việc ở trong cung, ngày đó tổng quản thái giám trong cung đã tìm đến cả Đông Thành nha, cha hắn suýt chút nữa thì mất luôn cái mũ quan.

Để nịnh bợ một tên nhất đẳng hầu mà suýt nữa đắc tội với đương kim bệ hạ, sau khi biết chân tướng, Ngô Thanh còn cảm thấy cha hắn đánh quá nhẹ.

Hắn đúng là quá thâm hiểm!

Biết rõ chẳng bao lâu nữa bệ hạ sẽ triệu mình vào cung, hắn vẫn cố tình bị bắt vào Đông Thành nha, khiến cho tổng quản trong cung không tìm thấy người, nếu như chuyện này làm lớn chuyện lên thì cái đầu của hắn đảm bảo khó mà giữ được.

Nghĩ tới chuyện đó, chân hắn bắt đầu run rẩy.

Từ đó về sau, trong lòng Ngô Thanh luôn cảnh giác đối với Lâm Tú.

Nếu lần nữa chọc vào hắn, không chừng hắn sẽ bị người này hãm hại mà chết không kịp ngáp.

Lâm Tú thấy con trai của Đông Thành úy đứng ở cửa, lâu không có động tĩnh, chủ động đứng dậy, hỏi: "Lại đến bắt ta đến nha môn sao?"

Ngô Thanh lập tức khom người, nói: "Không có ý gì, đi nhầm..."

Nói xong, hắn xoay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.

Ba bước cũng làm hai bước, sau khi nhanh chóng chạy xuống cầu thang, Ngô Thanh liền ba chân bốn cẳng chạy thục mạng, cũng không để ý là mình mới hồi phục vết thương, hễ mà cử động quá mạnh thì cái m·ô·n·g lại đau thấu tim gan.

Những người đi cùng hắn tới đây, không biết chuyện gì xảy ra, nhưng không có chủ chốt nên cũng nhanh chóng tản ra.

Lâm Tú nhìn chủ gánh đi theo sau, nghi hoặc hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Chủ gánh cẩn thận từng chút tiến tới, thăm dò Lâm Tú: "Xin hỏi c·ô·ng t·ử, ngài, ngài là nhân vật lớn của nhà nào ở kinh thành vậy?"

Lâm Tú khoát tay áo, nói: "Kẻ vô danh, không đáng nhắc đến."

Chủ gánh thấp thỏm nói: "Ngài nói đùa, nói đùa..."

Một người vô danh, làm sao lại quen biết thái y, một người vô danh làm sao khiến cho con trai Đông Thành úy nhìn thấy liền sợ đến bỏ chạy, chỉ là Lâm Tú không nói thì nàng cũng không dám hỏi nhiều.

Lâm Tú biết chủ gánh không tin, nhưng hắn thật sự nói thật.

Ở những nơi như vương đô này, chính là không bao giờ thiếu quyền quý, quyền quý suy tàn, người khác thậm chí chưa từng nghe qua tên, không phải là vô danh thì là cái gì, hắn chẳng qua chỉ mượn oai hoàng cung mà thôi.

Bị người phá hỏng hứng thú, Lâm Tú cũng không còn tâm tình nghe hát, sau khi cáo biệt Thải Y, liền rời khỏi hí lâu.

Trong nhã các lầu hai, bà chủ nhìn Thải Y, nói: "Cô nương à, vị c·ô·ng t·ử này hiển nhiên không phải người bình thường, con phải nắm chắc cơ hội này, ta thấy, hắn khác hẳn với mấy cậu ấm ăn chơi kia, nói không chừng đây chính là cơ hội để con một bước lên mây hóa phượng hoàng đó..."

Thải Y nhếch môi cười nhẹ, nói: "Ta nào có số mệnh đó."

Bà chủ lắc đầu, nói: "Số mệnh của mình, phải tự mình giành lấy chứ, nghĩ lại ta ngày xưa, ai, thôi bỏ đi, chuyện ngày xưa, không cần nhắc lại nữa..."

Thải Y lắc đầu: "Chủ gánh đừng nên nói lung tung, c·ô·ng t·ử thật sự không có ý đó."

Những linh nhân như bọn họ, kết cục tốt nhất cũng chẳng qua là được nhà có tiền để mắt, đón về làm th·iếp, về già còn có nơi nương thân.

Vị c·ô·ng t·ử này tướng mạo tuấn tú, tính tình lại ngay thẳng, còn biết quan tâm chiếu cố người khác, nếu có được người như vậy làm chỗ dựa thì tốt quá rồi, dù làm tỳ làm th·iếp, nàng cũng cam lòng, chỉ tiếc là nàng thấy đối phương không có ý với mình, chưa bao giờ có bất kỳ hành động gì vượt quá khuôn phép cả.

Chuyện hôm nay, lại càng chứng minh thân ph·ậ·n của hắn vô cùng tôn quý, nàng căn bản không dám trèo cao.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.