Chương 359: "Tân Hỏa" tìm cách cứu viện
Vương đô Đại U vương triều.
Để tưởng nhớ những vị nguyên lão đã hy sinh trong cuộc chiến chống lại ngoại xâm, Nguyên Lão viện đã dựng một tấm bia lớn trước cửa cung. Vô số dân chúng Đại U nối thành hàng dài đến đây để tế bái, chiêm ngưỡng.
Lâm Tú cầm một bó hoa trắng muốt trên tay, cũng đứng trong dòng người.
Đây là hoạt động tập thể do Dị thuật học viện tổ chức, tất cả học sinh đều không được vắng mặt.
Chỉ là, khi đứng trước bia đá để dâng hoa, trong lòng hắn luôn có cảm giác kỳ lạ.
Lâm Tú đành phải tự an ủi, những người này có kết cục như vậy, cũng không thể chỉ trách hắn, dù không có hắn, những thiên tài Đại U cứ bị hút cạn như thế, sớm muộn cũng sẽ có chuyện.
Hắn chỉ là gia tốc quá trình này thôi.
Trước khi đến Đại U, Lâm Tú cũng không ngờ chuyến đi này sẽ có kết quả như vậy.
Nhiệm vụ đến Đại U lần này của hắn đã hoàn thành xuất sắc, thậm chí còn vượt chỉ tiêu, nhưng Lâm Tú vẫn không vội về. Mấy ngày nay, hắn ở lại Đại U, vừa giải cứu nô lệ nước Baasha, vừa thu thập tin tức.
Hắn chủ yếu muốn nghe ngóng chi tiết trận chiến đó, mười vị nguyên lão thiên giai của Đại U đã chết như thế nào?
Cường giả thiên giai rất khó bị giết, bởi vì khi đạt đến cảnh giới thiên giai, không chỉ có thể điều khiển các loại lực lượng, còn có thể trong thời gian ngắn biến cơ thể thành nguyên tố, miễn nhiễm công kích vật lý và phần lớn công kích dị thuật.
Thật khó tưởng tượng, hai mươi ba thiên giai vây công một người, trong đó còn có một vị thiên giai thượng cảnh, mà lại bị phản sát mười người, kẻ ngoại lai kia nhất định có thủ đoạn nào đó mà hắn không biết.
Đại U không công khai chi tiết trận chiến, nhưng Lâm Tú vẫn nhờ giao thiệp với Blair, hao tổn chút công sức, dò la được tin tức từ một tiểu thư quý tộc.
Vị tiểu thư quý tộc này xuất thân từ gia tộc một vị nguyên lão, cô nghe được sự thật về trận chiến từ ông tổ.
Kẻ ngoại lai có năng lực dị thuật hệ hỏa tương tự, thực lực đỉnh phong thiên giai hạ cảnh, nhưng năng lực của hắn dường như lợi hại hơn dị thuật hệ hỏa. Mười vị nguyên lão thiên giai, chỉ cần bị ngọn lửa kia bén vào, dù hóa thành nguyên tố cũng vô dụng, cuối cùng đều phải chết.
Ngoài ra, cơ thể hắn còn có khả năng phục hồi kỳ diệu, dù bị thương cũng có thể hồi phục trong thời gian ngắn. Cuối cùng, lão tổ tông thiên giai thượng cảnh ra tay toàn lực mới xóa sổ hắn.
Nghe ra, người điểu nhân kia, hình như có một loại dị thuật hệ hỏa cao cấp hơn, còn có cả một loại năng lực chữa trị nào đó.
Lẽ nào người ngoài hành tinh có thể có hai loại dị thuật trở lên?
Từ những thông tin Lâm Tú có được, một vài sinh mệnh ngoài địa cầu, về năng lực, hiển nhiên có ưu thế hơn so với loài người. Các chủng tộc khác trên đại lục cũng vậy, như Thủy tộc có khả năng khống thủy trời sinh, Linh tộc có thiên phú siêu phàm. Mỗi chủng tộc đều có những điểm đặc biệt riêng.
Sau khi thăm dò những thông tin này, không để ý đến tiểu thư quý tộc kia lả lơi đưa tình, Lâm Tú tự mình về nơi ở.
Hắn luôn cảm thấy như quên mất chuyện gì, cẩn thận nghĩ lại, rốt cuộc hắn cũng nhận ra mình quên gì. Tâm niệm vừa động, một bóng người lăn xuống đất.
Blair trông gầy gò, hốc mắt sâu hoắm, thấy ánh mặt trời liền nhất thời không thích ứng với ánh sáng trong phòng, mắt không khỏi nheo lại.
Một lúc lâu sau khi đã quen với ánh sáng, hắn mới thấy, trong phòng còn một bóng người có dung mạo giống hệt mình.
Trong mắt hắn lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ, run giọng nói: "Van cầu ngươi, ngươi muốn gì ta cũng cho, đừng nhốt ta ở cái nơi đó nữa..."
Lâm Tú mấy ngày nay bận tâm đến những chuyện khác, hoàn toàn quên mất người trong không gian. Cho hắn chút bánh mì và nước, hắn liền ôm lấy ăn ngấu nghiến.
Đa số quý tộc Đại U chẳng ai là người tốt. Không biết bao nhiêu sinh mệnh vô tội đã chết dưới trò chơi săn bắn tàn nhẫn của bọn chúng.
Lâm Tú không giết hắn, mà sau khi tiêu trừ năng lực của hắn, đem hắn đến nước Baasha.
Tu vi của Lâm Tú là Địa giai thượng cảnh, còn Blair chỉ có Huyền giai thượng cảnh. Với khoảng cách thực lực lớn như vậy, năng lực của Blair muốn khôi phục, cũng phải mất mấy chục năm.
Emily Địa giai hạ cảnh, có thể khiến năng lực của đối phương cùng cấp biến mất một tháng, hoặc thậm chí lâu hơn.
Nếu Huyền giai thượng cảnh bị trúng chiêu, thì ít cũng phải một năm, nhiều thì hai ba năm mới hồi phục được năng lực.
Còn lấy thực lực Địa giai thượng cảnh đỉnh phong, gần với thiên giai, đi tước đoạt năng lực của một Huyền giai, thì có lẽ cả đời hắn chỉ có thể làm một người bình thường. Như vậy, chỉ cần sự khác biệt thực lực đủ lớn, là có thể vĩnh viễn tước đoạt năng lực của người khác.
Cách Đại U mấy ngàn dặm, người dân Baasha đang xây lại nhà của mình. Trong mấy chục năm tới, Blair sẽ hiểu rõ, cảm giác làm nô lệ như thế nào...
Đối với Đại U mà nói, mấy ngày này phát sinh quá nhiều chuyện. Số nô lệ biến mất một cách khó hiểu lên tới hàng ngàn, vậy mà cũng không gây ra sóng gió lớn.
Cũng chính vì vậy, Lâm Tú càng dễ dàng hành động hơn.
Khi đưa nô lệ nước Baasha về lại đất nước của họ, Lâm Tú thường xuyên đi ngang qua quốc đô Baasha. Hắn bất ngờ phát hiện, ở nơi trung tâm nhất của quốc đô Baasha có một pho tượng sừng sững.
Một pho tượng của hắn.
Người dân Baasha đi qua pho tượng kia, phần nhiều đều dừng lại, tay để trước ngực, cúi mình thi lễ.
Người từng quỳ gối xin viện trợ trên đấu trường, rồi sau đó ngàn dặm bôn ba đến Đại Hạ cầu cứu, thiên tài Baasha tên Usa giờ đã là quốc vương Baasha, cũng là anh hùng trong lòng người dân Baasha.
Khi giải cứu những nô lệ này, Lâm Tú đã từng dùng thân phận thần bí đến tìm hắn.
Dù sao nhiều người như vậy, nếu không có nước Baasha sắp xếp, cho dù không chết trong tay quý tộc Đại U, cũng sẽ chết đói ở Baasha. Với chuyện này, đương nhiên quốc vương Baasha không có lý do gì để từ chối.
Khi Lâm Tú một lần nữa trở lại Đại U, phát hiện Đại U dường như đã nhanh chóng quên chuyện hy sinh vì nước, mà bắt đầu coi trọng hơn sự việc nô lệ mất tích. Tại vương đô Đại U, đội tuần tra so với trước đã tăng gấp đôi, bọn chúng dường như đang lục soát cái gì đó trong thành.
Hắn rất nhanh dò la được, bọn chúng đang điều tra các thành viên tổ chức "Tân Hỏa".
Đây là một tổ chức bí mật hoạt động tại Đại U, giống với Thiên Đạo minh của Đại Hạ. Thiên Đạo minh có tôn chỉ "trừng ác dương thiện, thay trời hành đạo", còn tổ chức "Tân Hỏa" lấy ngọn lửa làm biểu tượng, khởi xướng "tự do", "bình đẳng". Việc họ làm nhiều nhất là cứu giúp nô lệ sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng của Đại U, và luôn bị quý tộc căm ghét.
Hành động của Lâm Tú mấy ngày nay, tự nhiên bị đổ lên đầu tổ chức Tân Hỏa, khiến Nguyên Lão viện Đại U tăng cường một đợt trấn áp mới nhắm vào tổ chức Tân Hỏa.
Thậm chí, một vài thành viên của tổ chức Tân Hỏa, trong quá trình điều tra bí mật đã bị bắt.
Chuyện này khiến Lâm Tú có chút xấu hổ, dù sao bọn họ cũng gặp tai bay vạ gió vì hắn. Mặc dù những người kia đến từ Đại U, khác màu da, quốc tịch, nhưng chỉ cần họ làm cùng một việc, có cùng một kẻ địch, thì bọn họ chính là đồng chí của nhau......
Đại U, một nơi nào đó sâu trong địa lao.
Cánh cửa nhà lao nặng nề mở ra, một bóng người từ bên ngoài bước vào, hắn mang theo một thùng gỗ bốc mùi hôi chua, nói: "Ta đến đưa cơm cho bọn họ."
Mấy tên lính canh bịt mũi, một tay quạt lia lịa, nói: "Đồ ăn hôm nay sao thúi vậy...""Không được, ta phải ra ngoài hít thở không khí...""Đi đi đi..."
Đồ ăn Đại U cho phạm nhân đương nhiên không hề tươi mới, thường là đồ mốc meo bốc mùi. Nhưng hôm nay, đúng là quá tệ, ngửi từ xa đã chịu không nổi. Bọn chúng đang định bỏ đi, thì một tên đột nhiên quay đầu lại, kinh ngạc hỏi: "A, không đúng, ngươi là người mới tới, trước đây ta chưa từng thấy qua..."
Hắn còn chưa dứt lời, bóng người kia bất ngờ giơ tay, mấy lần chém vào gáy bọn chúng. Ba thân thể mềm nhũn lập tức tê liệt ngã xuống đất.
Bóng người kia ngồi xổm xuống, lấy chìa khóa bên hông một tên, mở cửa nhà lao, sau đó mở xiềng chân và tay của ba người trong ngục. Người đó nhỏ giọng nói: "Nhanh lên, thay y phục của bọn chúng, ta sẽ đưa các ngươi ra ngoài..."
Ba thành viên "Tân Hỏa" chỉ hơi run lên một thoáng, liền lập tức thay bộ đồ lính canh. Họ nhốt ba tên lính vào ngục, một lần nữa đóng cửa lại rồi theo bóng người kia rời khỏi đại lao.
Bên ngoài đại lao, một ông lão chắp tay sau lưng đứng trong sân.
Bốn người cố giả bộ trấn định, ra vẻ như không có chuyện gì đi qua ông ta. Ông lão đột nhiên cười nói: "Điện hạ, người lại nghịch ngợm rồi..."
Người đi trước quay đầu nhìn ông, thở dài nói: "Công tước Norton, ông có thể làm như không thấy tôi được không..."
Ông lão nhìn cô, áy náy nói: "Thật xin lỗi điện hạ, không được."
Ông phất tay, hơn mười bóng người chạy ra, bắt lại ba người kia. Bóng người kia dậm chân, nói: "Không phải chỉ ba người thôi sao, sao ông lại nhỏ mọn vậy..."
Ông lão nói: "Bọn họ tuy không quá quan trọng, nhưng lại là mồi câu mà chúng ta dùng để dụ con cá lớn, điện hạ đừng quậy, nhanh chóng quay về đi."
Bóng người kia không cam tâm rời đi, vừa đi đến cửa thì sau lưng bỗng nhiên truyền đến tiếng hỗn loạn.
Nàng quay đầu lại, thấy ba người kia biến mất tại chỗ, còn đám lính canh đang hỗn loạn một đống.
Công tước Norton Địa giai thượng cảnh cũng chỉ đứng sững tại chỗ, trên mặt lộ vẻ kinh hãi.
Người kia lại ngay trước mặt ông, cướp đi phạm nhân mà ông không hề mảy may phát giác.
Lẽ nào có thiên giai đã thức tỉnh Dị thuật không gian lẻn vào Đại U!
Còn bóng người đang đứng trước cửa, cũng sững sờ tại chỗ. Nàng nhìn vị trí ba người vừa biến mất, nhìn quanh hai bên, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó...— — — — — — lời ngoài đề — — — — — — Ban ngày có chút việc.
