Chương 88: Tự rước lấy nhục
Quý phi nương nương vừa lên tiếng, trong điện nhất thời khôi phục yên tĩnh.
Chẳng lẽ lễ vật mà Tiết gia tiểu cô nương dâng lên cho thái hoàng thái hậu, thật sự là đã bị Quý phi nương nương mượn đi trước đó sao?
Trên đại điện, các vị tiểu thư, quý phụ ngồi cách xa nhau, không nhìn rõ phật châu trong tay Quý phi nương nương.
Nhưng các phi tần ở gần đó thì thấy rõ, Tuệ Không thiền sư là nhân vật của trăm năm trước, đồ vật tùy thân của ngài cũng phải là đồ cũ trăm năm trước.
Làm sao phật châu trong tay Quý phi nương nương lại bóng loáng, đẹp đẽ như vậy?
Thứ này làm sao giống đồ trăm năm trước được, nói là đồ mới làm trăm ngày trước có khi còn đúng hơn.
Rõ ràng, Quý phi nương nương đang cố tình che chở cho tiểu cô nương nhà họ Tiết.
Thử nghĩ xem, chuyện hôm nay liên lụy đến thái hoàng thái hậu, cho dù là Hoàng hậu nương nương cũng không có cách nào bênh vực Tiết Ngưng Nhi.
Chỉ có Quý phi nương nương là có thể.
Bởi vì mẫu thân của Quý phi nương nương là vị trưởng công chúa đã mất.
Mà vị trưởng công chúa lại là con gái ruột của thái hoàng thái hậu.
Quan hệ giữa Quý phi nương nương và thái hoàng thái hậu là điều mà không một Tần phi nào trong hậu cung có thể sánh bằng.
Trong hậu cung này, kể cả Hoàng hậu nương nương cũng chỉ có thể gọi nàng là thái hoàng thái hậu, duy nhất chỉ có Quý phi nương nương là có thể gọi hoàng tổ mẫu.
Thân sơ gần gũi, chỉ một cách xưng hô cũng có thể nhận ra.
Điều mà các nàng không hiểu là Tiết gia không hề quen biết với Quý phi nương nương, tại sao nàng lại muốn che chở tiểu cô nương này?
Thục phi nhìn về phía Quý phi nương nương, chính xác hơn là nhìn vào mắt của nàng.
Rất nhanh nàng đã thu hồi ánh mắt, khóe miệng khẽ nở một nụ cười.
Thì ra là như vậy.
Nói đến thì, tên nhóc Lâm Tú, người đã từng vì Thiên Thu cung làm một tháng băng, hình như là bạn duy nhất của Chương nhi.
Dạo gần đây nàng thường xuyên nghe thấy tên Lâm Tú từ miệng của Chương nhi.
Nàng thấy rằng đứa con trai có tính cách cô độc của nàng thực sự coi Lâm Tú là bạn bè.
Thái hoàng thái hậu cười khanh khách nhận chuỗi phật châu đàn hương từ tay Quý phi, bà liếc nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ lạ rồi cười nói: “Nếu là hiểu lầm, vậy thì tiểu cô nương về chỗ trước đi.
Quế ma ma, thưởng cho nó…”
Tiết Ngưng Nhi mơ mơ màng màng quay về chỗ của mình, còn được thái hoàng thái hậu ban thưởng nữa, đầu óc rối như tơ vò.
Tống Ngọc Trí nghiến chặt răng, không ngờ rằng một sự việc tưởng như đã nắm chắc phần thắng, lại bị hóa giải dễ dàng như vậy, trong lòng bực bội khó tả.
Sau khi Quý phi nương nương ra mặt giải vây cho Tiết Ngưng Nhi, sự việc này vốn dĩ đã coi như xong, nhưng đúng lúc này, một phi tần trong cung lại lên tiếng: “Chuỗi phật châu này rõ ràng là vật mới, căn bản không phải di vật của Tuệ Không thiền sư.
Không biết Quý phi nương nương gạt thái hoàng thái hậu, cố ý che chở cho nàng ta, rốt cuộc là vì cái gì?”
Lời này vừa thốt ra, cả đại điện hoàn toàn im phăng phắc, đến cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.
Người vừa nói chính là Tống hiền phi, cũng là một trong tứ phi.
Trong hậu cung, tuy Hiền phi không được sủng ái như Quý phi nhưng nàng có chỗ dựa là dòng dõi của mình, hơn nữa còn là mẹ ruột của Tề Vương, người đang nổi như cồn trong triều.
Bản thân nàng lại là con gái nhà họ Tống.
Với những thứ đó, địa vị của nàng trong hậu cung cũng có thể ngang bằng với Hoàng hậu và Quý phi.
Trong lúc mọi người đang giả câm giả điếc im lặng thì nàng ta lại đứng ra vạch trần Quý phi nương nương.
Chuyện này rõ ràng đã liên lụy đến tranh đấu giữa các phi tần trong hậu cung.
Tống Ngọc Trí thấy vậy thì khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười.
Bị Tống hiền phi vạch trần, sắc mặt của Quý phi nương nương không hề có chút thay đổi.
Nàng hờ hững liếc nhìn Tống hiền phi một cái rồi nói: "Hôm nay là đại thọ của hoàng tổ mẫu, bản cung vốn dĩ không muốn vì chuyện này mà làm ảnh hưởng đến hứng thú của hoàng tổ mẫu.
Nếu Hiền phi nhất định muốn truy cứu ngọn nguồn thì bản cung cũng không có ý kiến gì..."
Nói xong nàng nhìn sang Tiết Ngưng Nhi: “Tiểu cô nương xinh đẹp của Tiết gia, ngươi bước ra đây.”
Tiết Ngưng Nhi lập tức đứng dậy bước tới.
Mặc dù nàng không quen Quý phi nương nương nhưng nàng biết nương nương đang che chở cho mình nên đương nhiên cũng phải phối hợp.
Quý phi nhìn Tiết Ngưng Nhi rồi hỏi: “Chuỗi phật châu này, ngươi xác định là đã đặt trong hộp rồi chứ?”
Tiết Ngưng Nhi chăm chú gật đầu, nói: "Chắc chắn ạ, ngay khi vào trong điện, ta còn mở ra kiểm tra.
Sau đó thì không biết như thế nào mà cái hộp kia lại trống không.”
Quý phi nương nương mỉm cười với nàng rồi nói: "Đừng sợ, bản cung sẽ làm chủ cho ngươi.”
Nhìn thấy nụ cười của Quý phi nương nương, lòng Tiết Ngưng Nhi dần bình tĩnh lại.
Sau đó, Quý phi nương nương lại lần nữa đi đến trước mặt thái hoàng thái hậu rồi nói: "Hoàng tổ mẫu, thần thiếp nghĩ, nhà họ Tiết không dám đem hộp rỗng đến tiêu khiển ngài vào ngày đại thọ như thế này.
Chắc chắn là có kẻ gây rối cố tình bày mưu hãm hại trong bóng tối.
Đây là không xem hoàng gia ra gì, không coi hoàng tổ mẫu vào đâu.
Kẻ đó chắc hẳn vẫn còn đang ở trong đại điện này.
Chi bằng đóng cửa điện lại, tìm kiếm một phen, con tin rằng nhất định sẽ có thể bắt được người đó.”
Lúc này, đến lượt Tống hiền phi do dự.
Nàng ta suy nghĩ một lát rồi mở miệng: “Thái hoàng thái hậu, việc này e là không ổn.
Hôm nay ở đây đều là những quý nhân từ các phủ tới…”
Thái hoàng thái hậu không thèm nhìn nàng ta một cái mà khoát tay áo, nói: “Quý phi nói đúng, kẻ này dám hãm hại phủ quốc công, phá hỏng thọ yến của ai gia, quả thực là gan to bằng trời, cần phải nghiêm trị, răn đe!
Người đâu, đóng cửa điện lại, hôm nay nhất định phải điều tra ra cho rõ kẻ đó."
Lập tức có hai ma ma tiến tới cửa, đóng cửa điện lại.
Một cung nữ đứng trong góc thấy vậy thì mặt lập tức trắng bệch.
Các phi tần trong hậu cung nhìn Tống hiền phi mà trong lòng ai nấy đều thở dài.
Tống hiền phi đúng là không biết suy nghĩ gì, lại đi tìm Quý phi nương nương gây sự trước mặt thái hoàng thái hậu, đây chẳng phải là ăn no rửng mỡ hay sao?
Từ khi tiên đế và trưởng công chúa qua đời, Quý phi nương nương và bệ hạ chính là người thân cận nhất của bà lão, bà làm sao có thể không bênh vực Quý phi nương nương, mà lại bênh vực một người ngoài chứ?
Biến cố xảy ra đột ngột làm cho cả điện trở nên ồn ào, náo loạn.
Ở đây có rất nhiều người là các hào môn quý nữ, việc bị hoài nghi là kẻ trộm để người khác khám xét, đối với các nàng mà nói đó là một sự sỉ nhục không nhỏ, cho dù người ra lệnh là thái hoàng thái hậu thì các nàng cũng khó lòng chấp nhận.
Đúng lúc này, Thục phi nương nương đi tới, nói: "Thái hoàng thái hậu, những quý nữ có mặt ở đây đều là những người có gia thế hiển hách, nghĩ là sẽ không làm ra những chuyện như vậy.
Nhưng các cung nữ trong hậu cung thì quản giáo không nghiêm, thường xuyên trộm cắp đồ đạc trong các cung.
Hiềm nghi của bọn họ là lớn nhất, không bằng chúng ta cứ kiểm tra các cung nữ trước, nếu không có kết quả thì tính tiếp cũng không muộn.”
Thái hoàng thái hậu gật đầu nói: “Thục phi nói có lý, Quế ma ma, ngươi hãy đi làm chuyện này đi."
Đêm nay, những người đang phục vụ trong điện này có chừng hơn mười cung nữ.
Rất nhanh, tất cả các cung nữ đều bị tập hợp lại một chỗ.
Quế ma ma lần lượt kiểm tra từng người, sau khi loại trừ hiềm nghi của từng cung nữ thì người đứng sau cùng sắc mặt tái nhợt vô cùng, người cũng không kiềm chế được mà run lên nhè nhẹ…
Trong chốc lát, trừ người đó ra, tất cả cung nữ đều đã được kiểm tra xong.
Khi Quế ma ma bước đến trước mặt người đó, cung nữ này biết mình không còn giấu diếm được nữa.
Sắc mặt của nàng tái nhợt như không còn giọt máu, "phù" một tiếng quỳ rạp xuống đất, hai tay nâng chuỗi phật châu lên, vừa khóc nức nở vừa nói: "Là nô tỳ nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, trộm đồ vật, nô tỳ tội đáng chết vạn lần, xin thái hoàng thái hậu tha mạng, xin thái hoàng thái hậu tha mạng!"
Quế ma ma cầm chuỗi phật châu lên xem, thấy màu sơn bên trên lốm đốm, hạt châu cũng cũ kỹ, đích thị là đồ cổ.
Quế ma ma căm giận nhìn cung nữ đang quỳ dưới đất rồi quát lớn: “Nô tỳ to gan, ngươi thật là gan lớn!"
Đồ vật bị đánh mất đã tìm thấy, cung nữ này không có đường nào để cãi, liền nhận tội.
Nguyên lai, trước đó nàng đã thức tỉnh được một dị thuật, chỉ cần tay của nàng chạm vào những thứ như hộp, rương là có thể lấy được đồ vật bên trong từ xa.
Lúc nãy, trong lúc nàng rót nước trái cây cho Tiết Ngưng Nhi thì đã lặng lẽ lấy trộm được chuỗi phật châu.
Vì thế, lúc Tiết Ngưng Nhi dâng hộp lên, rõ ràng là hộp được buộc kín bằng dải lụa, chưa hề mở ra mà bên trong lại không có vật gì.
Tuy phật châu đã tìm được nhưng chuyện này vẫn còn chưa kết thúc.
Cung nữ kia được đưa đến phía trước, Quế ma ma nhìn nàng rồi hỏi: "Ai sai khiến ngươi đi trộm chuỗi phật châu này?"
Cung nữ quỳ trên đất, run rẩy nói: "Không...không ai sai khiến nô tỳ cả.
Là nô tỳ thấy của cải mà nảy lòng tham, nổi lòng tham..."
Một cung nữ nhỏ bé, có gan lớn đến mấy đi nữa cũng không dám động đến thọ lễ của thái hoàng thái hậu.
Quế ma ma nhìn nàng một cái, thản nhiên nói: "Xem ra ngươi không muốn khai thật.
Đi điều tra xem, nàng là cung nữ của cung nào?”
Vừa dứt lời, Hiền phi nương nương liền trầm mặt bước lên trước nói: "Không cần tra nữa, nàng là người của Ninh Hạ cung ta."
Nàng vốn chỉ muốn làm khó dễ cho Quý phi nhưng không ngờ rằng sự việc này tra tới tra lui, lại lòi ra đến người của mình.
Cung nữ này là người của Ninh Hạ cung.
Chẳng phải nàng ta đã trở thành đối tượng đáng nghi nhất rồi sao?
Tống hiền phi lạnh lùng nhìn cung nữ kia rồi hỏi: “Nói, ai sai ngươi làm như vậy?"
Đã liên lụy đến Hiền phi nương nương, cung nữ này biết rõ mình không thể lừa dối thêm được nữa, nàng ta đưa ngón tay về phía Tống Ngọc Trí, người đang ngồi ở đó, sắc mặt đã hơi tái nhợt: “Là Ngọc Trí tiểu thư.
Tiểu thư nói có thù với Tiết gia tiểu thư, nên bảo ta đi trộm đồ dâng thọ của cô ấy, để cô ấy bẽ mặt trước mặt thái hoàng thái hậu.
Tất cả đều là Ngọc Trí tiểu thư bảo ta làm…”
Trong đại điện, rất nhiều người lộ ra biểu cảm cổ quái.
Hiền phi nương nương thật là không cần thiết phải vậy.
Nàng ta mà không nói gì từ đầu thì Quý phi nương nương cũng sẽ không tra xét tới.
Lần này lại hay, tra đi tra lại, lại tra đến người nhà họ Tống, đây không phải là tự rước lấy nhục hay sao?
Sau khi phát sinh chuyện này, Hoàng hậu nương nương rốt cuộc cũng không còn trầm mặc nữa.
Nàng chậm rãi đứng lên, nhìn Tống hiền phi một cái rồi nói: "Nữ nhi nhà họ Tống không được dạy dỗ đàng hoàng.
Hay là Hiền phi đưa nàng về, dạy dỗ lại cho tốt đi."
Dù sao thì Tống Ngọc Trí cũng chỉ là con gái của nhị đẳng công gia, cho dù là hoàng gia cũng không tiện trừng phạt, nếu trừng phạt Tống Ngọc Trí trước mặt mọi người như vậy sẽ làm cho Tống gia mất mặt, chuyện này đối với hoàng gia cũng không phải là chuyện tốt.
Thọ yến của thái hoàng thái hậu tiến hành được một nửa thì Hiền phi nương nương đã mang theo Tống Ngọc Trí rời đi.
Tuy sự việc có chút gián đoạn nhỏ, yến tiệc vẫn tiếp tục tiến hành, nhưng những quý phụ có mặt ở đây đều mang trong lòng một nghi hoặc chưa được giải đáp.
Mọi người đều biết Quý phi nương nương đến từ một tộc nào đó ở Giang Nam, có rất ít liên hệ với các quyền quý ở vương đô, vì sao nàng ta lại hết lòng che chở cho tiểu cô nương nhà họ Tiết như vậy?
Người sáng mắt đều nhìn ra được, Quý phi nương nương che chở cho tiểu cô nương này hết mực, thậm chí không tiếc lừa dối thái hoàng thái hậu, dù nàng có đưa ra lý do nhưng cũng không ai tin.
Ngay cả Tiết Ngưng Nhi đang ngồi lại vào chỗ cũng không nghĩ ra được vấn đề này.
Chỗ ngồi của Tống Ngọc Trí bên cạnh đã bỏ trống.
Tiết Ngưng Nhi có chút hối hận, nếu vừa rồi không phải nàng mải nghĩ về Lâm Tú đến thất thần thì đã không tạo cơ hội cho cung nữ kia ra tay.
Nghĩ đến Lâm Tú, không biết bây giờ hắn đang ở đâu trong cung nhỉ?
Không biết yến hội của trung cung đã kết thúc chưa.
Lúc trở về, có khả năng nàng sẽ gặp được hắn hay không?
Mà lúc này, ở trong Ninh Hạ cung.
Bốp!
Vừa bước vào trong Ninh Hạ cung, Hiền phi nương nương đã không nhịn được giáng một bạt tai lên mặt béo của Tống Ngọc Trí, nghiến răng nói: “Mặt mũi nhà họ Tống đều bị ngươi làm cho mất hết rồi.
Về phủ cho ta ở nhà sám hối ba tháng.
Trong ba tháng này không cho phép ngươi bước ra khỏi cửa một bước!”
