Sáng sớm hôm sau, khi trời còn chưa sáng rõ, Lê Tri đã quay về phòng mình Lý Kiến Hề cũng rất kiềm chế, ít nhất thì trên làn da lộ ra ngoài của cô không có vết tích nào Về đến phòng, Lê Tri tắm rửa Không nói thì thôi, chứ eo cô vẫn còn hơi mỏi Cả đêm hầu như không ngủ, cô kéo rèm kín mít rồi ngủ bù một giấc Đến khi tỉnh dậy thì trời đã gần trưa Dưới lầu ồn ào náo nhiệt, Lê Tri rửa mặt xong rồi xuống nhà [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cô thấy phòng khách rộng rãi đã chật kín người Tri Y vừa cắn miếng dưa vừa chạy đến ôm chầm lấy cô: “Tri Tri Mình nhớ cậu muốn chết!”
Hiện giờ, danh tiếng của cô còn vang xa hơn trước Lịch trình thì dày đặc, mà trước đó Lê Tri lại ở viện nghiên cứu Tính ra, hai người đã gần nửa năm không gặp nhau Liên Thanh Lâm và cô vừa biết tin Lý Kiến Hề được thả ra liền hủy mọi lịch trình để tới đây ngay Các bạn bè trong biệt thự gần như đã đến đông đủ, chỉ có nhóm Tóc Hồng vì đang quay phim ở tỉnh khác không mua được vé máy bay nên vắng mặt Lê Tri liếc nhìn Lý Kiến Hề đang đứng dậy rót nước Anh mặc chiếc áo phông đen, dưới cổ áo lộ ra vài vết hồng thoắt ẩn thoắt hiện Lý Kiến Hề rót xong nước rồi mang đến cho cô Cả hai ánh mắt đều ánh lên nét cười: “Ngủ ngon không?”
Lê Tri nhẹ nhàng gỡ Tri Y đang bám vào mình xuống: “Cũng tạm.”
Tri Y liếc nhìn cả hai rồi tinh quái ghé sát tai Lê Tri, giả vờ ngây thơ hỏi: “Tri Tri, sao dưới xương quai xanh của cậu lại nhiều dấu đỏ thế?”
Cô mặc đồ ở nhà, cổ áo hơi rộng, Tri Y cứ bám lấy người cô nên cũng nhìn thấy hết Lê Tri bèn đẩy nhẹ đầu cô ấy: “Cậu nhìn gì thế?”
Tri Y chép miệng hai cái, còn liếc Lý Kiến Hề đầy ghen tỵ: “Anh ăn ngon quá nhỉ.”
Lý Kiến Hề: “…………”
Bữa trưa lại là một bữa tiệc lớn, Âu Văn Đống vừa tới thì Thượng Cẩm Như cũng không có việc gì làm nữa Giờ đây, Âu đại đầu bếp đã sở hữu chuỗi nhà hàng lớn Khách muốn ăn món do chính tay anh nấu phải đặt chỗ trước “Hôm nay các cậu thật có phúc!” Âu Văn Đống hồ hởi nói: “Tôi vừa mới học xong khóa nâng cao, các cậu thử món mới của tôi xem!”
Du Kinh Mộng hỏi: “Học ở đâu vậy Ở nước ngoài à?”
Âu Văn Đống khinh thường liếc cô một cái: “Nước ngoài làm được gì ngon Chỉ là lãng phí nguyên liệu thôi!”
Một bàn lớn lại rôm rả tiếng cười nói, mọi người nồng nhiệt chào đón sự có mặt của Lý Kiến Hề Tri Y tò mò hỏi Lý Kiến Hề: “Anh có dự định làm gì tiếp theo không Vẫn định tiếp tục nghiên cứu khoa học à?”
Không thể cứ để Tri Tri nuôi mãi được chứ Cô ấy sẽ là người đầu tiên phản đối điều đó Vấn đề này ngay cả Lê Tri cũng chưa hỏi, mọi người đều chăm chú lắng nghe khi Lý Kiến Hề nói: “Chắc là sẽ gia nhập viện nghiên cứu Trước đó họ đã mời tôi.”
Đây là một nhà khoa học xuất sắc đến từ thế giới khác Các viện nghiên cứu lớn đều tranh nhau chiêu mộ anh Khi còn ở khu cách ly, gần như ngày nào Lý Kiến Hề cũng gặp các chuyên gia khoa học đến mời chào anh Họ lần lượt trình bày dự án của mình, những thành quả đã đạt được và khó khăn đang gặp phải, chân thành mời anh tham gia Nói chung, công việc không thiếu, đãi ngộ rất cao, thành ý cũng không phải là ít Tri Y gật gù đầy vẻ hiểu biết: “Cũng ổn đấy.”
Lý Kiến Hề nói tiếp: “Nhưng đó là việc của năm sau Năm nay, tôi muốn cùng Tri Tri về quê trồng trọt.”
“Về quê làm gì?!” Tri Y ngỡ mình nghe nhầm: “Trồng trọt?!”
Lê Tri cười tươi chống cằm: “Ừ, về quê trồng trọt Mình đã tìm đất sẵn rồi.”
Tri Y ngạc nhiên không nói nên lời: “Từ khi nào mà cậu có sở thích này vậy?”
Liên Thanh Lâm nói: “Chị thì biết gì Chị Tri muốn cùng đại ca sống cuộc đời điền viên an nhàn, tránh xa thế sự Đây gọi là thú vui tao nhã!”
Mọi người đều tưởng Lê Tri chỉ nói đùa Ai ngờ chưa đầy bao lâu, nhóm bạn đã nhận được ảnh chụp phong cảnh làng quê mà Lê Tri gửi trong nhóm chat Cô thật sự đưa Lý Kiến Hề về quê trồng trọt Mảnh đất ấy là của ông bà Lê Tri để lại, nó đã bị bỏ hoang từ lâu, ngôi nhà cũ cũng đã bị cỏ dại phủ kín Lê Tri và Lý Kiến Hề không vội, họ lên thị trấn mua đủ bộ đồ cắm trại, rồi mang theo một xe công cụ trở về Hai người dành cả buổi chiều để dọn dẹp sân vườn rồi dựng lều Họ bắt đầu từ từ sửa sang lại ngôi nhà cũ, khai hoang mảnh đất trước nhà, cắt tỉa những cây lớn gần như đã che phủ cả sân Có một sự bận rộn nhưng lại nhàn nhã Ngày thứ hai trở về quê, có một chiếc xe tải nhỏ chở đến một nhóm công nhân chuyên nghiệp, nói là đến giúp họ Cả hai đều biết đây là người của chính quyền cử đến, Lê Tri cười rồi từ chối Chiếc xe đành chở công nhân quay về Không lâu sau, cô nhận được điện thoại của Đàm Mạn Ngữ: “Cậu không dùng người mình tìm cho à Hai người định làm đến bao giờ mới xong đây, mình xem hình rồi, đến cả mái của cậu cũng sụp rồi đấy.”
Lê Tri nói: “Không gấp, cứ từ từ làm thôi.”
Đàm Mạn Ngữ bật cười: “Vậy thôi, bọn mình không làm phiền hai người hưởng tuần trăng mật nữa Có cần gì cứ báo mình nhé.”
Mấy năm trước, hệ thống [quỷ quái] xâm lấn đã gây thiệt hại nhân khẩu khá lớn, ba năm vẫn hưa đủ để phục hồi Nơi này so với lúc Lê Tri về quê nghỉ hè ngày xưa giờ vắng lặng hơn nhiều, xung quanh hầu như chẳng thấy bóng người Vậy nên, mảnh đất này cứ như chỉ còn lại cô và Lý Kiến Hề, cùng với những tiếng chim hót líu lo trên cành cây rậm rạp Khi Lý Kiến Hề leo lên cây để cưa cành, Lê Tri đứng dưới chụp ảnh, quay video cho anh rồi gửi vào nhóm để mọi người cùng ngắm “soái ca chặt cây.”
Tri Y nói: “Cuộc sống của hai người cứ như vậy, khiến mình thấy mình thật dung tục quá đỗi.” Cô bỗng nảy ra một ý tưởng: “Giờ mấy kênh vlog kiểu này đang rất hot, sau những giờ làm việc căng thẳng, mọi người đều muốn xem mấy thứ nhẹ nhàng thế này, hay là cậu thử cắt ghép video rồi đăng lên xem, biết đâu còn kiếm thêm chút tiền nữa.”
Lê Tri đáp: “Không dễ đâu, mới làm cỏ ba ngày mà tớ thấy tay mình không còn nâng lên nổi nữa rồi.”
Dù sức khỏe có tốt đến đâu cũng không chống chọi nổi, cỏ họ nhổ chất đầy ba xe kéo mà vẫn chưa hết Liên Thanh Lâm thò đầu lên nói: “Chị Tri chẳng cần thêm tiền đâu Với lại, hiếm khi hai người có được không gian riêng, đăng lên lỡ bị nhận ra rồi bị làm phiền thì sao Chị quên hồi trước mấy người ship cp Tri Hề điên cuồng thế nào rồi à?”
Tri Y: “Cậu nói thế thì chị không phục đâu, chị vẫn thấy cp Nhất Chỉ Hồ Điệp còn đẹp hơn!”
Liên Thanh Lâm: “…”
Đăng lên mạng là không thể, nhưng đăng trong nhóm thì vẫn ổn Vậy nên mọi người dần dần chứng kiến hai người từ từ biến ngôi nhà cũ bẩn thỉu, hoang tàn thành một khu vườn nhỏ xinh xắn, trồng đầy hoa, dựng lên một cái đình, còn dẫn nước từ kênh bên ngoài về để xây một hồ cá Cánh đồng ngoài sân được khai hoang, một nửa để trồng rau, nửa còn lại trồng hướng dương Đến mùa hè, cây ăn trái trước cổng đơm quả, cánh đồng hướng dương cũng đã trổ bông Màu xanh non tươi mát hòa quyện với sắc vàng óng ánh tạo nên một bức tranh đồng quê tự nhiên và hài hòa Nhìn thấy ảnh, Tri Y không thể chịu nổi, lập tức hủy mọi lịch trình hiện tại, xách vali chạy đến đây nghỉ mát Cô đến rồi thì khỏi phải nói, chẳng phải sẽ khoe khoang suốt ba ngày ba đêm trên mạng xã hội sao Thế là những người khác cũng không chịu kém cạnh, lần lượt kéo đến Sự yên tĩnh của khu vườn nhỏ đã bị phá vỡ Tiếng cười nói rôm rả lại trở thành nhịp sống hàng ngày, giống như khi họ còn ở biệt thự, chỉ khác là không còn mối đe dọa từ hệ thống nên cuộc sống cũng nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều Dưới mái đình làm từ tre, một hàng người nằm dài, trên bàn có bình trà mới hái của năm nay Gió lướt qua cánh đồng lúa rồi nhẹ nhàng thổi qua rèm tre dưới mái đình, mang theo hương vị ngọt ngào của thiên nhiên Tri Y cảm thán: “Sống thế này chẳng khác gì thần tiên cả, mình chẳng muốn quay lại làm việc nữa.”
Âu Văn Đống bằng kinh nghiệm của một doanh nhân thành đạt liền đưa ra đề xuất cho đại lão khoa học: “Anh Kiến Hề, em nghĩ anh không cần về viện nghiên cứu làm gì nữa, cứ ở đây mở homestay hoặc khu nghỉ dưỡng với chị Tri, chỉ cần dựa vào phong cảnh và môi trường ở đây thôi là đã kiếm bộn tiền rồi Em có thể đầu tư, mở rộng khu vườn ra, chứa vài chục người cũng không vấn đề gì!”
“Thế thì không được!” Chưa đợi Lý Kiến Hề lên tiếng, Du Kinh Mộng đã phản đối ngay: “Lão đại không vào viện nghiên cứu là tổn thất của đất nước Sao lại để anh ấy dùng bộ óc thiên tài để mở homestay được Đầu óc của anh làm bếp bị ám khói rồi hả?!”
Âu Văn Đống: “……Em phản đối thì phản đối, có cần công kích người ta không?” Anh ta hậm hực nói: “Tối nay tôi không nấu ăn nữa Để xem ai đói chết trước!”
Tri Y: “Tôi có công kích cậu đâu Sao lại để tôi chết đói?”
Nhưng Âu đại đầu bếp đã giận rồi, cảm xúc cũng đã dâng trào, đến giờ nấu ăn thật sự đi ra ngoài dạo luôn Trong đám người còn lại, có ai biết nấu ăn đâu Lê Tri đứng dậy vỗ tay: “Để mình nấu.”
Tri Y vẫn như cái đuôi nhỏ bám theo cô: “Tri Tri, mình giúp cậu Đi nào, để họ xem tài nghệ của đại lão!”
Lê Tri đi ra vườn hái ít rau, ở đây lâu rồi nên các loại rau phù hợp với khí hậu cũng đã được trồng đầy đủ, sống ở đây đúng là cuộc sống tự cung tự cấp, đúng chất điền viên Lý Kiến Hề cũng muốn vào giúp, dù sao bình thường chỉ có hai người thì họ cũng nấu ăn cùng nhau, nhưng lại bị Tri Y không chút nể nang đuổi ra: “Đừng có làm phiền thế giới hai người của tôi và Tri Tri, anh làm gì thì làm đi!”
Đuổi Lý Kiến Hề ra rồi, Tri Y còn đóng cả cửa bếp lại, Lê Tri đang rửa rau, quay lại cười nói: “Tri Y, hôm nay cậu hơi lạ đấy.”
“Lạ chỗ nào?” Tri Y nghiêng đầu làm bộ đáng yêu: “Lạ mà dễ thương hả?”
Lê Tri bật cười, quay lại tiếp tục rửa rau: “Ừ, lạ mà dễ thương.”
Tri Y hớn hở tiến lại gần Bên ngoài, sân vườn dần trở nên yên tĩnh, đám bạn bè không bao giờ chịu ngồi yên không biết đã chạy đi đâu, có lẽ ra ngoài dạo chơi ngắm cảnh mùa hè Mãi đến khi trời nhá nhem tối, Tri Y và Lê Tri mới nấu xong bữa tối, bày lên bàn gỗ trong sân Lê Tri nhấn bơm nước ở giếng để rửa tay, rồi hỏi Tri Y: “Gọi mọi người về ăn cơm thôi.”
Tri Y thần bí tiến lại gần: “Tri Tri, theo mình.”
Lê Tri thở dài: “Làm sao bây giờ, mình đoán được rồi.”
Tri Y ngạc nhiên: “Hả Cậu đoán ra cái gì rồi?”
Lê Tri: “Mọi người lộ rõ quá.”
Tri Y: “……”
Lê Tri: “Nhưng không sao, mình là diễn viên chuyên nghiệp, mình có thể giả vờ như không biết gì và tỏ ra bất ngờ sau đó.”
Tri Y: “………”
Đáng ghét thật!! [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đôi khi thông minh quá cũng không tốt!! “Vậy cậu chờ chút nhé!” Cô vội vàng chạy vào nhà lấy một chiếc khăn lụa: “Cậu bịt mắt lại đi Như vậy sẽ bất ngờ hơn đấy!”
Lê Tri mỉm cười, hơi cúi người xuống để Tri Y buộc khăn lên mắt cô Tri Y nắm tay cô, từ từ dẫn cô đi ra khỏi sân Cơn gió buổi hoàng hôn mang theo hương thơm của những bông hoa hướng dương Giọng nói của Tri Y đầy phấn khích: “Mình đếm ba hai một rồi cậu hẵng tháo khăn ra nhé!”
Lê Tri mỉm cười: “Được.”
Rồi cô ấy nhanh chóng chạy đi, một lát sau, từ xa vang lên tiếng đếm đồng loạt: “Ba Hai Một!”
Lê Tri đưa tay tháo khăn lụa Hoàng hôn mùa hè đậm sắc như tranh vẽ, ánh nắng cuối ngày dịu dàng như tấm lụa vàng, ôm lấy cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Giữa cánh đồng hoa, những quả bóng bay đủ màu sắc nhẹ nhàng đung đưa theo gió Mỗi cây quanh mép ruộng đều treo đèn sao, chúng nhấp nháy liên tục, ánh sáng lấp lánh ấy dường như rơi vào đôi mắt của Lý Kiến Hề, người đang quỳ trước mặt cô Chúng còn sáng hơn cả viên nhẫn kim cương anh đang cầm trên tay “Tri Tri.” Anh cất tiếng dịu dàng và chân thành: “Em có đồng ý cùng anh đi hết quãng đời còn lại không?”
Lê Tri lại tò mò một điều khác: “Anh lấy đâu ra tiền mua nhẫn vậy?”
Lý Kiến Hề: “Dạo trước, đồng nghiệp ở viện nghiên cứu nhờ anh giải quyết mấy vấn đề khoa học.”
Lê Tri: “Có phải là khoảng thời gian anh thường xuyên gọi video không?”
Lý Kiến Hề: “Ừ, sau đó họ thưởng cho anh một khoản tiền Anh chuyển cho Tri Y, nhờ cô ấy mua nhẫn mang tới.”
Những người bạn của họ phấn khích chạy tới, bắt đầu hò reo: “Đồng ý đi Đồng ý đi Đồng ý đi!”
Ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt từng người, lúc này, họ dường như còn hạnh phúc hơn cả cô Lê Tri đưa tay, nhẹ nhàng để anh đeo chiếc nhẫn vào ngón tay mình “Em đồng ý.”
Cô mỉm cười nói.