Công Viên Giải Trí Quỷ Quái [Vô hạn]

Chương 31: Quá khứ ẩn giấu





Sau khi công bố xong bảng xếp hạng nhân khí, người chơi nhanh chóng được chuyển vào không gian nhận thưởng như lần trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mọi người xung quanh đều biến mất, và trước mắt Lê Tri xuất hiện một bảng điều khiển
Cô vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng bảng điều khiển nhấp nháy liên tục mà không hiện lên phần thưởng thông qua như lần trước, khi đó nó đã trực tiếp xuất hiện dựa trên mong muốn sâu thẳm nhất của cô
Lê Tri khẽ nhướng mày, từ tốn hỏi: “Sao vậy, không thể phát hiện ra điều mà tôi mong muốn nhất trong lòng sao
Không phải tự nhận là công nghệ cao đến từ thế giới cao cấp à?”
Bảng điều khiển lại nhấp nháy thêm một lần nữa, nhưng vẫn không có gì hiện ra
Sự im lặng của hệ thống như đè nặng không gian
Một lúc sau, âm thanh lạnh lùng, không cảm xúc vang lên bên tai cô
Dù vẫn là giọng máy móc vô hồn, nhưng Lê Tri lại cảm nhận được chút gì đó như sự bất mãn và tức giận trong đó
“Đã phát hiện mong muốn sâu thẳm nhất của người chơi vi phạm quy tắc hoạt động của hệ thống, yêu cầu bị từ chối, không thể thực hiện
Phần thưởng thông qua lần này của người chơi Lê Tri sẽ được phát ngẫu nhiên
Xin người chơi tuân thủ quy tắc chương trình, nghiêm cấm thách thức quyền uy của hệ thống
Đây là cảnh cáo, nếu tái phạm, hệ thống sẽ kích hoạt cơ chế trừng phạt.”
“Nhìn xem, đùa chút thôi mà cũng nóng giận rồi.”
Giọng điệu của Lê Tri vẫn thong thả, nếu hệ thống là người thật, có lẽ sẽ không kiềm được mà xông ra trụng gỏi cô rồi
“Thôi được rồi, đưa phần thưởng ngẫu nhiên cho tôi đi.”
Cuối cùng, trên bảng điều khiển xuất hiện một đạo cụ lấp lánh, đó là một bông hồng đỏ có gai không bao giờ tàn
Lê Tri giơ tay nhận lấy, và bông hồng rơi xuống tay cô
Dù đã chuẩn bị tinh thần, cô vẫn bị gai của bông hồng đâm vào
Cô đưa ngón tay lên miệng mút vết máu rồi nhìn vào hướng dẫn sử dụng: Một bông hồng đỏ có gai không bao giờ tàn, sẽ làm bạn bị thương
Lê Tri: “…”
Cô nhìn quanh: “Đây là hành động trả thù à
Cái này mà tính là phần thưởng thông qua ư
Có kênh nào để khiếu nại không, tôi muốn khiếu nại vì chuyện công tư lẫn lộn này.” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Phản hồi của hệ thống chỉ là một sự im lặng lạnh lẽo
Lê Tri thở dài, cẩn thận cất bông hồng đi rồi nhìn lại bảng điều khiển
Hai đạo cụ cần đổi điểm đã xuất hiện ngẫu nhiên, một là “Gối Không Bao Giờ Mất Ngủ”, cần 599 điểm
Cái còn lại là “Phù Thu Hút Quỷ Quái”, cần 699 điểm
Gối Không Bao Giờ Mất Ngủ có thể sử dụng trong thế giới thực, công dụng đúng như tên gọi, đơn giản và dễ hiểu
Phù Thu Hút Quỷ Quái chỉ dùng được trong phó bản, có thể thu hút quỷ quái trong phạm vi trăm dặm lại gần, hiệu quả kéo dài mười phút
Lê Tri suy nghĩ một lúc, đổi 1,3 triệu điểm nhân khí để lấy 1298 điểm, và mua cả hai đạo cụ này
Như vậy, cô chỉ còn hơn 1,1 triệu điểm nhân khí, khoảng cách để lọt vào bảng xếp hạng nhân khí tổng càng xa vời hơn
Sau khi nhận phần thưởng xong, bốn người lại xuất hiện trong phòng an toàn
Dù đã đổi hơn một triệu điểm nhân khí, Lê Tri vẫn giữ vị trí số một
Thứ hạng của ba người còn lại cũng không thay đổi, nhìn số điểm nhân khí giảm xuống, có lẽ mỗi người đều đã đổi lấy một đạo cụ
Điền Minh Kiệt trông rất phấn khích, chắc hẳn đã nhận được đạo cụ mà anh ta muốn
Vết sẹo dài trên mặt Triệu Loan đã đóng vảy, trông cực kỳ đáng sợ, có lẽ anh ta đã đổi lấy đạo cụ hồi phục vết thương nên mới có vẻ bình tĩnh như vậy
Hiện tại, người chơi vẫn đang ở giai đoạn đầu của phó bản, chưa có nhiều đạo cụ trong tay nên cũng không cần phải trao đổi với nhau
Màn hình trong phòng an toàn bắt đầu đếm ngược thời gian đóng cửa, Điền Minh Kiệt vui vẻ nói: “Chị Tri, anh Loan, cảm ơn hai người đã giúp tôi thông qua phó bản
Lần sau có dịp, chúng ta lại cùng nhau lập đội nhé!”
Triệu Loan không thèm đáp lại, Lê Tri cười với anh ta: “Được thôi.”
Tri Y kéo tay áo cô, nhỏ giọng nói: “Ra ngoài rồi mình sẽ gọi cho cậu, nhớ kiểm tra điện thoại nhé.”
Lê Tri gật đầu
Đếm ngược kết thúc, phòng an toàn đóng lại, Lê Tri mở mắt, phát hiện mình đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách nhà mình, ba người xung quanh đều đang căng thẳng chờ đợi cô
Vừa thấy cô xuất hiện, Lê Sương liền reo lên: “Chị ơi!”
Rồi cô bé lao đến ôm chầm lấy cô
Lê Tri bị em gái làm cho lún sâu vào ghế, mỉm cười xoa đầu cô ấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Như dự đoán, không lâu sau, Lê Sương đã bị Lê Phong kéo ra, nghiêm mặt nhắc nhở: “Đừng có lúc nào cũng lao vào chị của nhóc!”
Lê Sương giống như một chú cún nhỏ, lại dính lấy cánh tay của Lê Tri: “Chỉ là em quá vui mừng thôi
Chị ơi
Chị giỏi quá
Chị biết không, trên màn hình toàn là lời khen ngợi chị thôi
Điểm nhân khí của chị tăng lên rất nhiều, khán giả rất thích chị, em cũng gửi rất nhiều bình luận để giúp chị tăng tương tác đấy, he he.”
Lê Tri vẫn rất thích sự dính người của em gái, sau khi ôm ấp em gái thỏa mãn, cô lấy chiếc Gối Không Bao Giờ Mất Ngủ ra: “Mẹ, từ nay mẹ dùng chiếc gối này ngủ sẽ không còn bị mất ngủ nữa.”
Thời gian ngủ của Thượng Cẩm Như đã giảm đi đáng kể từ khi bà lớn tuổi, giấc ngủ thường xuyên bị gián đoạn, có những lúc chỉ ngủ được chưa đầy ba tiếng mỗi ngày
Dù đã đi khám bác sĩ, nhưng mẹ cô luôn tránh dùng thuốc an thần quá nhiều
Bây giờ có chiếc gối này, Lê Tri cuối cùng cũng không phải lo lắng về sức khỏe của mẹ nữa
Thượng Cẩm Như ngạc nhiên, dù đã nghe con cái kể về sự kỳ diệu của những đạo cụ, nhưng khi thực sự cầm trên tay một vật hữu ích như thế này, bà vẫn không khỏi kinh ngạc
“Thật ư
Chỉ cần gối lên cái gối này là không mất ngủ nữa
Nhìn chẳng có gì đặc biệt cả.”
Lê Tri nói: “Thử đi, ngày mai là mẹ sẽ biết nó có hiệu quả hay không.”
Thượng Cẩm Như cầm chiếc gối ngắm nghía một lúc, rồi như chợt nhận ra, bà cảm thấy tiếc: “Cái này chắc hẳn phải tốn không ít điểm đúng không
Con nói xem, mua thứ này làm gì, mẹ vẫn ngủ được mà
Điểm số quý giá như vậy, con nên để dành mà mua những đạo cụ liên quan đến phó bản chứ!”
Bà cố nhét chiếc gối lại vào tay Lê Tri: “Có trả lại được không?”
Y hệt như phản ứng của bà khi Lê Tri tặng bà món quà nào đó đắt tiền ngày xưa
Lê Tri vừa buồn cười vừa không biết nói gì: “Không trả lại được đâu, mẹ cứ dùng đi
Con vẫn còn nhiều điểm mà.” Người chơi có phong thái bình tĩnh, lạnh lùng trong phó bản, nhưng khi ở trước mặt mẹ mình, cô lại bộc lộ chút tính cách nũng nịu của một cô con gái: “Con kiếm điểm nhân khí rất nhanh, mẹ cũng thấy rồi mà.”
Thượng Cẩm Như xót con, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giọng bà chợt nghẹn ngào: “Lúc con vào Tháp Trẻ Sơ Sinh, có sợ không?”
Lê Tri lắc đầu
Lê Sương đang hăng hái cũng bất ngờ nổi giận: “Cái hệ thống này làm vậy là cố tình nhắm vào chị chứ gì nữa
Đưa vào một phó bản liên quan đến Tháp Trẻ Sơ Sinh, rõ ràng là cố ý chơi chị
Thật đúng là độc ác!”
Lê Tri cười nhẹ: “Sao lại như thế được
Phải cảm ơn nó vì đã đưa chị vào phó bản này, nếu không chị đã chẳng dễ dàng vượt qua như vậy.”
Lê Phong cau mày nói: “Em quá liều lĩnh, cho dù… cũng không có gì đảm bảo là em có thể vào trong tháp an toàn
Nhỡ vào rồi mà không ra được thì sao?”
Lê Tri nói: “Khi đến gần tháp, em có cảm giác gì đó nên mới dám vào
Có lẽ đây là sự sắp đặt của số phận?” Cô không ngại ngùng khi nói về chuyện này trước mặt gia đình: “Có lẽ bởi vì em là người duy nhất từng bị bỏ vào Tháp Trẻ Sơ Sinh mà vẫn sống sót
Dù là phó bản, nhưng Tháp Trẻ Sơ Sinh đó và những đứa bé trong đó đều thật sự tồn tại, chúng có thể cảm nhận được em.”
Tri Y đã từng hỏi cô hai lần, tại sao chỉ mình cô có thể vào trong tháp
Lúc đó, Lê Tri không trả lời
Phó bản đang được phát trực tiếp, cô không muốn để tất cả khán giả biết về quá khứ của mình
Nhưng bây giờ, khi đang đứng trước gia đình của mình, cô không cần phải che giấu gì nữa
Cô có thể vào Tháp Trẻ Sơ Sinh, bởi vì cô từng bị ném vào đó
Khi vừa mới sinh ra, cô cũng giống như những bé gái trong phó bản kia, bị cha mẹ vứt vào trong tháp
Thời đó, tục lệ giết hại các bé gái vẫn còn phổ biến ở nhiều vùng xa xôi
Một đứa trẻ sơ sinh có thể nhớ được gì
Thậm chí lúc ấy cô còn chưa mở mắt
Nhưng sau này, nhiều lần, Lê Tri thường mơ thấy một giấc mơ
Trong giấc mơ, cô được ai đó bế, họ đi nhanh trên đường
Cô nheo mắt, chỉ có thể nhìn thấy bầu trời xanh phía trên
Ánh nắng ấm áp dịu dàng chiếu lên mặt cô, thật dễ chịu
Nhưng đoạn đường ấy quá ngắn
Ngắn đến mức cô không kịp nhớ hình dáng của đám mây, rồi đột nhiên, trời đất xoay chuyển, mọi ánh sáng biến mất, cô bị ném vào một nơi lạnh lẽo, cứng rắn và đen ngòm
Như một vực thẳm không đáy, đã rơi vào thì không thể trở ra
Trong giấc mơ, đứa bé khóc thét
Cô khóc rất lâu, đến khàn cả giọng, cuối cùng tiếng khóc cũng thu hút được người qua đường
“Trong tháp có tiếng khóc của trẻ con?”
“Ai mà độc ác đến mức ném một đứa trẻ sống vào đó?!”
“Mau
Mau cứu đứa bé ra ngoài!”
Thế là một tia sáng chiếu rọi vào vực thẳm, và Lê Tri cũng tỉnh dậy từ cơn ác mộng theo tia sáng đó
Cô đã sống sót như vậy
Hai người đã cứu cô không thể tìm thấy cha mẹ ruột của cô nên đưa cô đến đồn công an địa phương, rồi sau nhiều lần chuyển giao, cô được đưa vào trại trẻ mồ côi, sống ở đó đến khi sáu tuổi, rồi được bố mẹ hiện tại của cô nhận nuôi
Thực ra, Lê Tri không nghĩ rằng mình bất hạnh, ngược lại, cô luôn cảm thấy mình rất may mắn
Cô may mắn được phát hiện trong Tháp Trẻ Sơ Sinh, may mắn được bố mẹ hiện tại nhận nuôi, may mắn có được một gia đình yêu thương cô
Nếu ngày ấy, cha mẹ ruột của cô không bỏ rơi cô, và cô sống sót trong gia đình đó, nơi mà họ có thể tùy tiện giết con gái, cô nghĩ, hoàn cảnh của mình cũng sẽ chẳng tốt hơn bây giờ
Khi lớn lên, Lê Tri đã liên hệ với người cảnh sát đã đưa cô đến trại trẻ mồ côi qua viện trưởng
Dựa theo địa chỉ mà người cảnh sát cung cấp, cô đã tìm về nơi mình sinh ra
Người cảnh sát đã nghỉ hưu nghĩ rằng cô trở về để tìm lại người thân, ông rất vui mừng
Ngày hôm đó, Lê Tri dẫn theo một đội phá dỡ xuất hiện tại vùng hoang vu ấy
Cô mỉm cười, phá hủy cái Tháp Trẻ Sơ Sinh đó
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.