Công Viên Giải Trí Quỷ Quái [Vô hạn]

Chương 36: Ngôi Làng Liệt Nữ




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Lúc này, âm thanh của hệ thống khoan thai tới muộn, cuối cùng cũng vang lên, như thể đang đùa cợt với họ:
— Gặp được NPC quan trọng, kích hoạt cốt truyện: Các bạn là những đứa trẻ mồ côi được ông bầu nhận nuôi, theo đoàn hát đến làng Liệt Nữ để chuẩn bị cho buổi biểu diễn trong lễ hội truyền thống diễn ra sau năm ngày nữa
— Nhiệm vụ lần này: Giúp Trân Trinh hoàn thành tâm nguyện
Giọng nói máy móc của hệ thống kéo các người chơi ra khỏi cảm giác rùng rợn
Chàng trai Tóc Hồng là người đầu tiên lên tiếng: "Giúp Trân Trinh hoàn thành tâm nguyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trân Trinh là ai
Tâm nguyện của cô ấy là gì
“Có phải người trong đoàn hát không
Hỏi ông bầu là biết ngay.”
Đúng lúc đó, ông bầu quay trở lại, mặt hầm hầm quát tháo họ: “Còn đứng đấy làm gì, mau dọn hành lý của đoàn vào chỗ ở đi
Rồi ra chợ mua một con gà trống về!”
Chú ta ngước lên nhìn dải lụa trắng treo trên xà nhà, mặt ủ mày ê mà càu nhàu: “Đúng là xui xẻo, phải giở trò này ngay trên sân khấu mới chịu, giờ lại phải làm lễ giải hạn.”
Tri Y liền hỏi: “Chú Khuông, trong đoàn mình có ai tên là Trân Trinh không ạ?”
“Trân Trinh cái gì
Làm gì có ai tên đó!” Chú Khuông gắt: “Mau đi thu dọn đồ đạc
Mang hành lý về chỗ ở rồi còn phải mua gà trống nữa!”
Phía sau sân khấu, một chiếc lều tạm bợ được dựng lên bằng tấm bạt, bên trong chất đầy đạo cụ biểu diễn
Các diễn viên vừa diễn xong đang tháo trang phục và tẩy trang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong đoàn hát thường chia ra các vai trò rất rõ ràng, nhưng đoàn hát nhỏ lẻ này không được quy củ như vậy
Mười người chơi phải đảm nhận các công việc lặt vặt, còn lại đều là những diễn viên trong đoàn
Ngày xưa, những đoàn hát như vậy thường lưu diễn để kiếm sống, họ đi khắp nơi, từ làng mạc đến vùng sâu vùng xa, chỉ cần được phép là họ sẽ dựng sân khấu biểu diễn
Thời đó, những thứ để giải trí rất ít ỏi, mỗi khi có đoàn hát đến, người dân đều sẵn lòng mua vé xem hát
Ngoài đạo cụ biểu diễn, trong lều còn có một số đồ dùng sinh hoạt như thức ăn, quần áo
Bên ngoài lều có một con lừa bị buộc vào cột, các người chơi chất hành lý lên xe lừa, rồi theo sự hướng dẫn của người dân đi đến nơi họ sẽ ở trong những ngày tới. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Khoảng cách cũng không xa lắm, là một căn nhà tứ hợp viện ở rìa làng
Trong làng, những ngôi nhà kiểu này thường thuộc về các gia đình giàu có, nhưng không biết vì sao căn nhà này lại bỏ hoang, phủ đầy bụi bặm và lá rụng, cửa sổ đầy mạng nhện
Theo quy tắc trong phim kinh dị, loại nhà này thường là nhà ma
Chàng trai Tóc Hồng thì thầm: “Nhà này có khi nào có ma không nhỉ?”
Người dẫn đường quay lại nhìn cậu ta, không hài lòng: “Cậu nói linh tinh cái gì thế?”
Tri Y bước lên phía trước, cười nói: “Anh đừng giận, cậu ấy còn nhỏ mà
Nhưng ngôi nhà này lớn và đẹp thế này, sao lại không có ai ở ạ?”
Người dân có vẻ nể tình cô xinh đẹp, giọng điệu dịu xuống: "Đây là ngôi nhà của một địa chủ trong làng trước đây, sau đó khi phong trào đánh địa chủ và chia ruộng đất diễn ra, những người này đã đưa gia đình rời đi nên ngôi nhà bị bỏ trống từ đó
Thông thường, nếu có khách từ ngoài đến, họ sẽ ở tạm đây, nhưng đã lâu rồi làng chúng tôi không có khách lạ nên nhìn nó có vẻ hơi bẩn một chút
Anh ta lấy một số dụng cụ vệ sinh từ phòng phụ: “Các cô các cậu tự dọn dẹp đi nhé, có hơn mười phòng đều có thể ở được
Giếng nước ở sân trước, muốn lấy nước thì cứ tự xuống đó mà kéo.”
Nói xong, anh ta bỏ đi
Mọi người chuyển hành lý từ xe lừa vào, chọn một phòng để cất đồ rồi thắp đèn dầu dọn dẹp sơ qua
Ôn Thiên Tuyết đề nghị: “Đi mua gà trước đã, muộn nữa là dân làng đi ngủ hết thì không mua được đâu.”
Khi đã vào phó bản, mọi người phải cẩn thận tránh những điều kiện tử vong
Chưa ai biết việc mua gà có liên quan gì đến điều kiện này không, nhưng ra ngoài vào buổi tối vẫn nguy hiểm hơn là ở lại trong nhà
Thấy mọi người ngập ngừng, Lê Tri đề nghị: “Ai muốn đi mua gà thì theo tôi, ai không muốn thì ở lại dọn dẹp nhà cửa, thế nào?”
Mọi người nhìn nhau, không ai có ý kiến gì, cuối cùng chia ra, một nhóm theo Lê Tri ra ngoài, nhóm còn lại ở lại tiếp tục dọn dẹp
Ra ngoài, họ gặp một số NPC đang trở về, nghe họ nói sẽ đi mua gà thì nhắc nhở: “Mau đi đi, ông bầu đang giục đấy.”
Ban đêm, làng Liệt Nữ còn tĩnh lặng hơn cả ban ngày, thỉnh thoảng vang lên tiếng chó sủa gà gáy, tiếng ếch kêu từ cánh đồng lúa
Nhưng sau những gì đã trải qua tối nay, chẳng ai còn cảm thấy nơi này ấm áp nữa
May mà gà trống khá phổ biến trong làng, Lê Tri gõ cửa nhà thứ hai có đèn dầu sáng liền mua được một con gà trống lớn với cái mào đỏ rực, cặp mắt hạt đậu đen láy luôn xoay tròn, trông rất khỏe mạnh
Không biết đêm hôm khuya khoắt như thế này, ông bầu cần gà trống để làm gì
Mua xong gà, họ nhanh chóng quay lại, vừa rồi còn là một ngôi nhà tứ hợp viện trống trải, giờ đã nhộn nhịp hơn nhiều
Các diễn viên trong đoàn hát đã về, họ ở trong sân giữa, các người chơi - những người lo việc vặt thì ở sân trước, cách nhau một sân nhỏ, không ảnh hưởng đến nhau
Sân trước có khoảng bảy tám phòng, mỗi nhóm tự chọn một phòng để ở
Dù lần trước vượt qua phó bản, Tri Y đã nói sẽ không ở cùng Lê Tri nữa, nhưng khi chia nhóm, cô vẫn rụt rè đến xin ở cùng
Chỉ là ở chung mà thôi, những lúc khác mình nhất định sẽ tự lập
Tri Y siết chặt nắm tay, tự nhủ đầy quyết tâm
Bên ngoài, con gà trống bị trói hai chân đang giãy giụa, cất tiếng gáy vang
Mọi người từ phòng bước ra, Lê Tri nhấc sợi dây buộc con gà lên, hỏi: “Mọi người có muốn đi cùng không?”
Sau một lúc suy nghĩ, mọi người quyết định đi cùng
Việc ông bầu đòi gà trống giữa đêm có vẻ kỳ lạ, không đi có thể sẽ bỏ lỡ manh mối quan trọng nào
Hơn nữa, chắc chắn khán giả cũng muốn biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, ở lại trong phòng thì chẳng có cảnh quay nào cả
Thế là cả mười người cùng nhau ra ngoài
Trời đã tối hẳn
Ngôi nhà tứ hợp viện có bốn dãy nhà nối liền nhau, dài và sâu, đi mãi không thấy điểm dừng
Các sân nối tiếp nhau, đèn dầu trong tay chàng trai Tóc Hồng phát ra ánh sáng mờ nhạt trong đêm
Họ đi qua một cánh cửa có hoa văn khắc chìm, phía trước là cái giếng mà người dân nhắc đến
Ánh trăng mờ ảo rọi xuống sân, và họ nhìn thấy một bóng người đang đứng cạnh giếng
Cô ta mặc trang phục diễn màu xanh lam, trên đầu cài hoa, tóc đen dài buông xuống lưng, dưới bộ trang phục diễn, đôi giày thêu hoa thoắt ẩn thoắt hiện
Nghe thấy tiếng bước chân, cô từ từ quay lại, gương mặt còn nguyên lớp trang điểm, dưới ánh trăng, màu son đỏ thẫm như máu
Trang phục này, dáng vẻ này, chẳng phải là Phương Lâm - người vừa treo cổ trên sân khấu lúc tối sao?
Chàng trai Tóc Hồng đi đầu phát ra tiếng thét kinh hoàng, làm rơi cả đèn dầu
Cậu ta quay đầu bỏ chạy, nhưng cánh cửa hẹp khiến mười người chen chúc nhau, ai nấy đều vấp chân ngã dúi dụi thành một đống lộn xộn
Từ sân giếng vang lên tiếng quát lanh lảnh: “Gào thét cái gì vậy?!”
Lê Tri đỡ Tri Y đang suýt ngã, bước lên trước vài bước, nhặt chiếc đèn dầu, nhưng đáng tiếc là dầu đã đổ hết, không thể thắp lại được
“Phương Lâm” đã bước lên bậc thềm, ung dung nhìn họ: “Tôi chỉ ra đây lấy nước uống, mà các người..
bị tôi dọa sợ rồi à?” Nói rồi, cô ta che miệng cười khúc khích: “Nhầm tôi với Phương Lâm à?”
Chàng trai Tóc Hồng mở to mắt: “Cô không phải là ma?!”
Cô ta trừng mắt nhìn cậu ta: “Cậu mới là ma ấy
Bà đây còn sống sờ sờ, không như Phương Lâm chết yểu kia, vì một gã đàn ông mà tự sát, đúng là mất mặt phụ nữ bọn tôi!” Cô ta sờ vào mái tóc được chải chuốt gọn gàng bên thái dương, nói tiếp: “Nhưng cô ta chết rồi, giờ tôi là trụ cột của đoàn, đúng là tôi được lợi mà.”
Mọi người cuối cùng cũng xác nhận cô ta không phải là Phương Lâm, chàng trai Tóc Hồng nhớ lại hành động của mình lúc nãy, vừa thẹn vừa giận: “Thế sao cô lại ăn mặc như cô ấy rồi đứng đó dọa người?”
Cô ta sa sầm mặt: “Ai dọa ai
Ông bầu muốn giải hạn, bảo tôi giả ma
Cậu nghĩ tôi muốn mặc đồ này à
Tôi còn thấy xui xẻo nữa kia kìa!”
Nói xong, cô ta quay người bỏ đi
Mọi người nhìn nhau đầy vẻ khó hiểu, Lê Tri nói: “Đi thôi.”
Họ nối đuôi nhau đi, ra khỏi cửa và tiến về sân khấu
Những ngọn đuốc ở đó vẫn chưa tắt, soi sáng cả sân khấu
Tấm màn che trước đó đã được gỡ xuống, sân khấu trống trơn, chỉ có một diễn viên trong trang phục Linh Quan đang đứng, mặt vẽ mặt nạ, tóc đỏ, râu đỏ, trông rất uy nghi
Chú Khuông đứng bên cạnh, vừa thấy họ từ xa đã hét lên: “Lề mề quá
Mau lại đây!”
Cô gái vừa giả ma bước lên sân khấu, chú Khuông lại có sắc mặt tốt với cô ta: “Đúng là khổ cho cháu rồi, Đào Vũ à
Cả ngày hôm nay rắc rối thật!”
Đào Vũ hừ một tiếng: “Làm nhanh lên, làm xong sớm còn về ngủ.”
Các người chơi từ nãy đến giờ vẫn chưa hiểu việc giải hạn này là gì
Giờ nghe tiếng trống chiêng, thấy Đào Vũ bị diễn viên Linh Quan rượt khắp sân khấu, họ mới dần hiểu ra
Hóa ra chỉ là một vở kịch để trừ tà
Diễn xong vở diễn, các diễn viên trên sân khấu lấy ra một thứ gì đó từ chiếc hộp rồi ngậm vào miệng
Đào Vũ thấy các người chơi đứng ngơ ngác, liền bực bội nói: “Còn đứng đó làm gì
Mau lại đây!”
Mọi người chậm chạp bước tới, Đào Vũ nhét thứ cô ta vừa lấy ra vào miệng họ: “Lúc nãy ở sân viện gặp tôi thì sợ chết khiếp, giờ thì không sợ nữa hả
Ngậm lấy!”
Lê Tri nhìn thứ trong tay, phát hiện đó là một túi chu sa
Dù không hiểu tại sao, nhưng mọi người vẫn làm theo, ngậm túi chu sa vào miệng
Chú Khuông bên cạnh cầm lấy con gà trống mà họ mang về, đâm một nhát xuyên qua cổ gà
Con gà trống rít lên một tiếng thảm thiết, giãy giụa trong tay chú ta, rồi nhanh chóng im lặng
Mọi người đứng sau sân khấu, nhìn chú Khuông nắm lấy đầu con gà, rưới máu gà quanh sân khấu, sau đó đốt một tràng pháo
Tiếng pháo nổ vang vọng khắp cánh đồng trống trải, dường như có thể xua tan mọi tà ma, với một tiếng trống vang lên, chú Khuông cất giọng kéo dài, đầy quái dị: “Lễ giải hạn thành công, tà ma tránh xa
Phương Lâm ơi, yên lòng mà đi đi nhé.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.