Công Viên Giải Trí Quỷ Quái [Vô hạn]

Chương 38: Ngôi Làng Liệt Nữ





Lê Tri chia kẹo cho lũ trẻ và dặn chúng sau khi ăn tối xong thì đến tìm cô ở căn nhà tứ hợp viện gần cổng làng
Đến lúc đó, cô sẽ truyền dạy bí quyết lăn vòng sắt cho chúng
Sau khi lũ trẻ rời đi, cô và chàng trai Tóc Hồng tiến đến trước cổng nhà đóng chặt
Hai cánh cửa gỗ sơn đã bong tróc, khóa từ bên ngoài, có lẽ chủ nhà đã ra ngoài
Lê Tri ghé mắt qua khe cửa nhìn vào trong, chỉ thấy một sân nhà nhỏ với vài con gà đang thảnh thơi mổ thóc
Chàng trai Tóc Hồng đứng sau quan sát xung quanh, lo lắng canh chừng, sợ rằng sẽ có ai đó bất ngờ đi ngang qua
Nếu bị dân làng bắt gặp đang hành động lén lút như vậy, chắc chắn họ sẽ không tránh khỏi một trận đòn
Trong khi cậu ta đang căng thẳng, Lê Tri nói: “Nhóc Hồng, cậu đỡ tôi lên, tôi sẽ trèo vào xem thử.”
Chàng trai Tóc Hồng ngập ngừng: “...Tên của em không phải là Nhóc Hồng.”
Lê Tri kiên nhẫn hỏi: “Vậy cậu tên gì?”
Chàng trai Tóc Hồng ngần ngại một lúc rồi thở dài: “Thôi, cứ gọi em là Nhóc Hồng đi.” Cậu càng thêm căng thẳng, mồ hôi tay đã ướt đẫm: “Chị Tri, thật sự phải vào trong à
Lỡ bị phát hiện thì sao
Cánh cửa này đã khóa, chắc bên trong cũng chẳng có ai đâu.”
“Vào xem một chút sẽ rõ.” Lê Tri giơ tay ước lượng chiều cao của bức tường, rồi hỏi: “Cậu có biết huýt sáo không?”
Chàng trai Tóc Hồng lập tức huýt sáo thử một hồi
Lê Tri gật đầu hài lòng: “Tốt, tôi sẽ vào trong, cậu ở ngoài canh chừng
Nếu có dân làng đi qua, huýt hai tiếng báo hiệu
Khi an toàn, huýt một tiếng
Nếu là chủ nhà về, huýt liên tục ba tiếng.”
Chàng trai Tóc Hồng căng thẳng gật đầu
Dù là idol xuất thân từ nhóm nhạc nam, Tóc Hồng cũng khá cao, chắc khoảng một mét tám mấy
Cậu cúi xuống, ôm lấy chân Lê Tri và nâng cô lên cao
Lê Tri dùng tay bám vào tường, một động tác kéo người gọn gàng đưa cả thân mình lên trên, khiến Tóc Hồng lo lắng thì thầm: “Chị Tri
Cẩn thận nhé!”
Đáp lại cậu là tiếng đáp đất nhẹ nhàng từ bên trong
Tóc Hồng đảo mắt nhìn quanh rồi nhanh chóng núp sau một đống cỏ khô gần đó, tập trung canh gác
Bên trong sân, những con gà đang mổ thóc giật mình chạy tán loạn khi thấy người lạ đột ngột xuất hiện
Lê Tri di chuyển nhẹ nhàng, quan sát xung quanh
Đây là một sân nhà nông thôn điển hình, có vài nông cụ để trong sân, và dưới mái hiên còn chất đầy rau chưa được hái hết
Cửa chính của căn nhà mở toang
Lê Tri cẩn thận tiến lại gần, ép sát tường nhìn vào bên trong, và bất ngờ đối diện với một khuôn mặt người đàn ông
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô nín thở, nhưng nhanh chóng nhận ra mình đã nhầm
Đó không phải là người thật, mà chỉ là một bức di ảnh đen trắng
Di ảnh được treo ở vị trí dễ thấy nhất trong nhà, hình một người đàn ông trẻ tuổi với vẻ mặt u ám, nhìn thẳng ra phía trước, tạo cảm giác âm u rợn người trong căn phòng tối tăm
Xem ra gia đình này vừa mới làm xong tang lễ
Nhưng cách treo di ảnh này thật quá đáng sợ, bức ảnh to hơn bình thường, nếu không chú ý sẽ dễ nhầm tưởng có người đang đứng trong phòng
Lê Tri xem xét khắp căn phòng chính, không phát hiện được gì đáng chú ý, rồi tiếp tục đi qua các phòng khác
Đột nhiên, cô nghe thấy hai tiếng huýt sáo gấp gáp từ bên ngoài, cô liền dừng lại và ngồi xuống
Sau một lúc, tiếng huýt sáo vang lên thêm một tiếng, báo hiệu an toàn, cô mới đứng dậy và tiếp tục khám phá. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Khi cô đang lướt qua các phòng, những người xem livestream gần như nín thở theo dõi:
【Cứu bé
Bé bị cái di ảnh đột ngột xuất hiện làm giật mình khóc thét!】
【Ánh mắt người đàn ông trong di ảnh thật đáng sợ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cứ như thể anh ta sẽ nhảy ra từ khung hình để bóp cổ Lê Tri ngay vậy!】
【Căn nhà này trông quái dị quá, mà Lê Tri lại chậm rãi như thế, làm mị vừa sốt ruột vừa sợ muốn té re!】
【Nhóc Hồng run run rẩy rẩy huýt sáo trông hài quá trời luôn!】 ..
Sau khi xem xét nhanh các phòng, Lê Tri dừng lại trước một căn phòng ở rìa sân, duy nhất căn này là cửa bị khóa
Cô ngẫm nghĩ rồi khẽ gõ lên cánh cửa
Từ bên trong nhanh chóng vang lên tiếng động, và một giọng nói cảnh giác vang lên: “Ai ngoài đó?”
Lê Tri gọi: “Trân Trinh?”
“Cô là ai?” Giọng nói càng thêm cảnh giác
Ngay sau đó, từ ô cửa sổ nhỏ bên cạnh, một đôi tay thô ráp nắm lấy chấn song sắt, và một khuôn mặt trẻ hiện ra qua khe cửa
Lê Tri bước đến gần hơn
Đó là một cô gái trẻ, làn da rám nắng vì dãi nắng dầu mưa, có tàn nhang, tuy làn da sần sùi nhưng ánh lên sự khỏe mạnh, đôi mắt sáng long lanh, tràn đầy sức sống
Nhưng lúc này, ánh mắt cô gái đầy cảnh giác
Tuy nhiên, khi thấy Lê Tri cũng là con gái, cô ấy không còn quá căng thẳng: “Tôi chưa gặp cô bao giờ, sao cô vào được đây?”
Lê Tri nhẹ nhàng trấn an: “Đừng sợ, mình không phải người xấu
Mình là người trong đoàn hát, hôm qua đoàn của tụi mình đã đến làng của cậu để biểu diễn.”
Có lẽ vì ánh mắt của Lê Tri rất thân thiện nên vẻ đề phòng trong mắt Trân Trinh giảm bớt: “Có đoàn hát đến làng à
Thảo nào, tối qua tôi có nghe thấy tiếng hát.” Cô ấy mím môi, ngập ngừng hỏi: “Nhưng cô đến nhà tôi làm gì
Cô tìm tôi à?”
Lê Tri gật đầu: “Mình đến mời cậu đi xem hát
Hôm qua cả làng đều đi xem, đoàn hát của chúng mình biểu diễn rất hay, cậu không đi thì tiếc lắm.”
Trân Trinh cúi đầu, chậm rãi lắc đầu: “Cảm ơn cô, nhưng tôi không đi được.”
Lê Tri tiến lại gần hơn: “Tại sao cậu lại bị khóa trong này
Cậu đã phạm lỗi gì sao?”
Trân Trinh vẫn lắc đầu, chỉ nói nhỏ: “Cô đi đi, lát nữa bố mẹ chồng tôi về mà thấy cô, họ sẽ mắng cô đấy.”
Lê Tri mỉm cười: “Đừng lo, mình đã sắp xếp người canh chừng bên ngoài rồi, nếu họ về trước khi mình kịp ra ngoài thì mình sẽ trèo tường chạy thoát.”
Trân Trinh ngỡ ngàng, bị câu nói của Lê Tri chọc cười, cô ấy cười lộ ra hai chiếc răng khểnh, trông rất dễ thương: “Cậu đến đây chỉ để mời mình đi xem hát thôi sao
Nhưng hình như mình không quen cậu.”
“Cứ gọi mình là Lê Tri.” Cô đưa tay ra, mỉm cười: “Giờ thì chúng ta đã quen nhau rồi.”
Trân Trinh ngơ ngác nhìn cô một lúc, rồi từ từ đưa tay ra qua khe chấn song, chỉ lộ nửa đầu ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào tay cô: “Lê Tri..
là những chữ nào vậy?”
Lê Tri trả lời: “Lê trong ‘Lê minh’, Tri trong ‘tri thức’.”
Trân Trinh ngượng ngùng: “Xin lỗi, mình chưa từng đi học, không biết viết hai chữ này như thế nào, nhưng mình thấy tên cậu thật đẹp.” Cô ấy lặp lại hai lần: “Tri thức, chắc chắn cậu đã đi học rồi nhỉ?”
Lê Tri gật đầu
Trân Trinh tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Thật tốt quá
Mình từng nghe những người buôn hàng từ ngoài vào nói, phụ nữ bên ngoài giờ đã có thể đi học, có tiểu học, trung học, thậm chí cả đại học, có đúng không?”
Lê Tri hỏi: “Ở làng cậu không có trường học sao?”
Trân Trinh đáp: “Có chứ, nhưng chỉ có đàn ông mới được đi học, phụ nữ trong làng không được phép học chữ.”
Lê Tri nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc: “Tại sao?”
“Trưởng làng nói, phụ nữ không cần phải biết chữ, chỉ cần biết chăm chồng dạy con là đủ.” Cô ấy lại mỉm cười: “Nhưng mình cũng đã đọc qua vài quyển sách, là trưởng làng đọc cho chúng mình nghe
Một quyển tên là ‘Nữ giới’, một quyển tên là ‘Nữ đức’, còn có một quyển tên là ‘Liệt nữ truyện’, trong đó có rất nhiều câu chuyện nhỏ
Cậu đã đọc chưa?”
Nói xong, cô ấy lại có chút ngại ngùng: “Chắc chắn là cậu đã đọc rồi nhỉ, cậu đã đi học rồi mà.”
Lê Tri lắc đầu: “Mình chưa từng đọc những quyển sách đó.” Cô nhìn vào đôi mắt ngạc nhiên của Trân Trinh, rồi chậm rãi nói: “Phụ nữ bên ngoài không cần đọc những quyển sách đó, chúng đã bị loại bỏ từ lâu rồi
Đó đều là những quyển sách sai lầm, không tốt, không ai đọc chúng cả.”
Trân Trinh nhìn cô chằm chằm, mắt mở to, hồi lâu sau mới ngập ngừng hỏi: “Vậy các cô đọc sách gì?”
“Chúng mình đọc sách của Lỗ Tấn, đọc về thiên văn địa lý, toán học, sinh học, ngoại ngữ, lịch sử, rất nhiều thứ khác nữa, ngoại trừ những quyển sách cậu vừa nói, chúng mình đọc tất cả những thứ khác.”
Trân Trinh im lặng nhìn cô một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng thốt lên: “Đúng là tuyệt vời.”
Lê Tri hỏi cô: “Cậu có muốn đi học không?”
“Có chứ!” Trân Trinh đáp không chút do dự, nhưng sau đó nhanh chóng xìu xuống: “Nhưng mình không thể đi được, mình sắp chết rồi.”
Lê Tri hạ giọng hỏi: “Tại sao?”
“Vì chồng mình đã chết, mình phải tuẫn tiết vì anh ấy.” Trân Trinh nói, giọng điệu dường như không có chút miễn cưỡng nào: “Một người phụ nữ có chồng đã chết thì không thể sống sót trên thế gian này
Bốn ngày nữa mình sẽ chết.”
Lê Tri định nói thêm gì đó, nhưng từ bên ngoài đột ngột vang lên ba tiếng huýt sáo gấp gáp
Ba tiếng sau lại là ba tiếng liên tiếp, cảm giác như Tóc Hồng đang huýt đến cháy cả miệng
Ngay sau đó là tiếng bước chân nặng nề dừng trước cổng, kèm theo tiếng mở khóa
Trân Trinh hoảng hốt, mắt mở to, hạ giọng chỉ về một hướng: “Chạy nhanh qua đó, có một cửa sau
Mau đi đi!”
Lê Tri chỉ kịp nói “Mình sẽ quay lại” rồi nhanh chóng biến mất
Ngay khi bóng dáng cô khuất khỏi ô cửa sổ, cánh cổng cũng mở ra, một người phụ nữ trung niên với vẻ mặt giận dữ bước vào, đặt chiếc giỏ sau lưng xuống đất rồi tiến thẳng đến cửa phòng giam Trân Trinh, gõ mạnh vào cửa: “Trân Trinh
Mày làm gì đấy
Sao đám người hát tuồng kia lại hỏi thăm mày?”
Bên trong vọng ra tiếng yếu ớt: “Con không biết, con vẫn bị nhốt trong này mà.”
Người phụ nữ trung niên hừ lạnh: “Tốt nhất là mày nên ngoan ngoãn
Con trai tao vừa mới mất, nếu mày làm gì có lỗi với nó thì dù có tuẫn tiết, tao cũng không để bài vị của mày vào từ đường Liệt Nữ đâu!”
Phía cửa sau bỗng vang lên một tiếng động lớn, như có thứ gì đó bị đá đổ
Người phụ nữ trung niên biến sắc, vội vàng chạy ra cửa sau
Trân Trinh căng thẳng lao tới bên cửa sổ, lo sợ Lê Tri sẽ bị bắt lại
May mắn là một lúc sau, chỉ có người phụ nữ trung niên quay trở lại, vẻ mặt nghi ngờ, nhưng cuối cùng không hỏi gì thêm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lê Tri đã leo ra ngoài bằng cách đạp lên một cái xô và vòng lại phía cổng trước, nơi cô thấy chàng trai Tóc Hồng đang lo lắng đến mức nhảy lambada tại chỗ
“Nhóc Hồng.”
Cô gọi một tiếng, Tóc Hồng quay phắt lại, khuôn mặt lộ vẻ kinh ngạc, rồi cậu chạy bổ tới: “Chị Tri
Chị làm em sợ chết khiếp
Em cứ tưởng chị bị bắt rồi!”
Lê Tri nói: “Đi thôi.”
Tóc Hồng lau mồ hôi trên trán: “Chị Tri, chị có gặp Trân Trinh không?”
Lê Tri im lặng gật đầu
Tóc Hồng phấn khích: “Vậy chị đã hỏi được tâm nguyện của cô ấy chưa?”
Lê Tri đáp: “Về rồi nói tiếp.”
Trở về căn nhà tứ hợp viện nơi đoàn hát đang trú, những người chơi khác cũng đã gần như trở lại
Mọi người gặp phải tình huống tương tự, không ai hỏi được bất kỳ thông tin gì về Trân Trinh
Tóc Hồng liền tự hào: “Bọn tôi đã gặp được Trân Trinh rồi!”
Mọi người đều phấn khởi: “Ở đâu
Cô ấy muốn chúng ta giúp gì?”
Tóc Hồng chỉ về phía Lê Tri, người từ lúc về đến giờ vẫn giữ im lặng: “Chị Tri đã lén vào trong nhà và gặp cô ấy.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô
Lê Tri ngẩng đầu lên, giọng bình thản: “Ngôi làng này có phong tục rằng người vợ phải tự sát để tuẫn tiết khi chồng qua đời
Trân Trinh vừa mới mất chồng, cô ấy đang bị giam cầm và sẽ phải chết sau bốn ngày nữa.”
“Vậy tâm nguyện của cô ấy là muốn chúng ta giúp cô ấy trốn thoát khỏi ngôi làng này để sống sót phải không?”
Lê Tri im lặng một lúc rồi nói: “Có vẻ như cô ấy chấp nhận cái chết này một cách tự nguyện.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.