Công Viên Giải Trí Quỷ Quái [Vô hạn]

Chương 41: Ngôi Làng Liệt Nữ





Tri Y lập tức tỉnh táo lại, nghe thấy giọng hát tuồng vang lên rõ ràng ngay bên ngoài cánh cửa, lưng cô toát mồ hôi lạnh
Ánh sáng mờ nhạt của buổi sáng sớm len lỏi vào phòng, chỉ đủ để nhìn thấy những hình bóng lờ mờ
Tri Y cố gắng chớp mắt để giữ cho mình tỉnh táo, Lê Tri mới từ từ thả tay ra
“Là Phương Lâm phải không?”
Cô dùng khẩu hình để hỏi
Lê Tri gật đầu: “Nghe thì có vẻ là cô ấy.”
Đêm qua, Lê Tri đã phân tích rằng, nếu Phương Lâm, người của đoàn hát, sau khi chết muốn giết người, cô ấy có lẽ sẽ tuân theo những quy tắc của đoàn hát
Nhưng hôm qua, liệu có ai trong số họ vi phạm những điều cấm kỵ của đoàn hát không
Chưa kịp nghĩ sâu hơn, tiếng hát rùng rợn bên ngoài đột ngột dừng lại
Cả hai nín thở lắng nghe, nhưng không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào
Tuy nhiên, Lê Tri có linh cảm rằng Phương Lâm vẫn ở bên ngoài, cô ta chưa rời đi
Quả nhiên, một lúc sau, những tiếng gõ cửa trầm đục từ từ vang lên
Nhưng tiếng gõ không phải ở cửa phòng của họ
Lê Tri lắng nghe một lúc rồi xác định được, tiếng gõ đó phát ra từ phòng bên cạnh, nơi Ôn Thiên Tuyết và nữ diễn viên khác là Hà An Liên đang ở
Tri Y cũng nhận ra điều này, cô nắm chặt chiếc đồng hồ dừng thời gian mà mình đã lấy được từ phó bản trước, lo lắng nhìn Lê Tri, hỏi xem có nên đi cứu người không
Mặc dù Ôn Thiên Tuyết là đối thủ lâu năm của cô, nhưng đến tình thế sống chết thế này, cô thật sự không thể bỏ mặc không cứu
Lê Tri lại lắc đầu, giọng rất nhỏ: “Ôn Thiên Tuyết có đạo cụ trong tay, có thể cô ấy sẽ không muốn chúng ta cứu đâu.”
Ở đây không chỉ là vấn đề vượt qua thử thách, mà còn là cuộc cạnh tranh về độ nổi tiếng
Khi đã tiến xa đến giai đoạn này, ai mà chẳng có vài món đạo cụ bảo vệ mình
Nếu có thể tự mình vượt qua khó khăn và được khán giả khen ngợi, không ai muốn có người khác nhảy vào giành mất cơ hội đấy cả
Nếu xông vào cứu người một cách thiếu suy nghĩ, có lẽ không những không được cảm kích, mà Ôn Thiên Tuyết còn có thể oán trách Tri Y vì đã cướp mất sự chú ý của khán giả
Chắc chắn không chỉ có Lê Tri nghĩ như vậy
Thêm vào đó, không ai muốn tự chuốc lấy phiền phức nên cả khu nhà yên tĩnh lạ thường, không ai dậy để kiểm tra, chỉ có tiếng gõ cửa trầm đục, nhịp nhàng vang lên ngoài kia
Âm thanh đó rất kỳ lạ, không giống như tiếng gõ cửa bằng tay bình thường, mà giống như..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chưa kịp nghĩ rõ hơn, bên ngoài đột nhiên vang lên hai tiếng hét kinh hoàng, nhưng ngay lập tức bị cắt đứt, như thể miệng của người kêu bị bịt lại giữa chừng
Tiếp đó là tiếng đồ vật bị đổ và tiếng ma sát của vật gì đó bị kéo lê. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Lê Tri nhanh chóng bật dậy từ giường: “Đi xem nào!”
Hai người lao ra khỏi phòng, chỉ kịp thấy một bóng ma trong bộ đồ diễn màu xanh lam lướt qua cánh cổng chạm trổ, kéo theo hai dải lụa trắng
Ôn Thiên Tuyết và Hà An Liên bị những dải lụa trắng này quấn quanh cổ và lôi ra khỏi phòng
Một chiếc kéo vàng rơi khỏi tay Ôn Thiên Tuyết, cô ta nhìn với ánh mắt tuyệt vọng khi bị kéo đi một cách nhanh chóng
Tri Y định lao tới nắm lấy cô, nhưng chỉ kịp chạm vào đôi giày của cô ta
Lê Tri nhanh chóng nhặt chiếc kéo lên, đuổi theo hướng mà hai người bị lôi đi
Tri Y hét lên một tiếng: “Tri Tri!”
Cửa phòng khác mở ra, Tóc Hồng cùng hai người anh em của mình dũng cảm xông ra: “Chuyện gì xảy ra vậy
Chị Tri đâu rồi?!”
Tri Y không kịp trả lời, cũng lao theo hướng đó
Dải lụa trắng kéo đi rất nhanh, nhưng trong căn nhà lớn này không có đường thẳng để chạy, trên mặt đất có quá nhiều chướng ngại vật, cứ cách vài bước lại có một ngưỡng cửa, chưa kể đến các tiểu cảnh trên mặt đất
Thân thể của Ôn Thiên Tuyết và Hà An Liên liên tục va vào các chướng ngại vật, làm cho Lê Tri có thêm thời gian để đuổi theo
Qua cánh cổng cuối cùng, trước mặt họ là cái giếng mà họ đã dùng để lấy nước
Cuối cùng Lê Tri cũng đuổi kịp, lao người vào Ôn Thiên Tuyết, dùng trọng lượng cơ thể để giảm tốc độ kéo, sau đó nắm chặt dải lụa, quấn quanh tay vài vòng rồi đưa kéo lên cắt
Chỉ trong vài giây, Ôn Thiên Tuyết đã bị kéo đi thêm vài mét, nhưng khi sợi lụa siết cổ cô ta bị cắt đứt, cô ta cuối cùng cũng thoát khỏi và ngã xuống đất, ôm cổ ho sặc sụa
Dải lụa bị cắt ngắn như nổi cơn thịnh nộ, quấn chặt vào tay cầm kéo của Lê Tri
Phương Lâm đứng lặng lẽ bên giếng, đầu ngón chân chạm đất, trông như bị treo lơ lửng, khuôn mặt trang điểm đậm, phấn má đỏ như máu
Lê Tri chuyển từ cắt sang đâm, cô đâm thẳng qua dải lụa trắng quấn quanh cổ tay mình, rồi mạnh mẽ kéo xuống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một tiếng "rít" vang lên khi tấm vải bị xé rách, từ miệng Phương Lâm phát ra âm thanh kỳ lạ, vừa như cười vừa như khóc
Dải lụa trắng nhanh chóng rút lại phía sau cô ta, Lê Tri không kịp giữ lại, "tõm" một tiếng, Hà An Liên bị kéo xuống giếng.Phương Lâm lặng lẽ nhìn về phía trước, lẩm bẩm những câu từ kỳ lạ, rồi kéo chân lê lết rời đi
Tri Y cùng ba người của Tóc Hồng cuối cùng cũng đuổi kịp
Lê Tri lao đến bên giếng, chỉ kịp thấy vạt áo chìm xuống
Cái giếng này quá hẹp, dây kéo nước không thể chịu nổi trọng lượng của một người lớn
Bốn người chỉ biết đứng bên giếng, nhìn những gợn sóng trên mặt nước từ từ tan biến
Phía sau vang lên tiếng khóc nghẹn ngào của Ôn Thiên Tuyết, như thể vừa thoát chết trong gang tấc
Trước màn hình, những khán giả đang nín thở theo dõi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm sau tiếng khóc ấy:
【Lời khuyên ấm áp: Đừng quên thở khi xem nhé】
【Vậy nên đạo cụ phải nằm trong tay người giỏi thì mới phát huy tác dụng được, Ôn Thiên Tuyết cầm kéo trừ tà mà chẳng giúp ích được gì】
【Hà An Liên còn thảm hơn, có đạo cụ nhảy cao mười mét cũng chẳng dùng được, vừa nhảy lên đã bị dải lụa kéo xuống, dù không chết thì cũng bị tàn phế】
【Việc sử dụng đạo cụ thực sự rất quan trọng, phải biết dùng đúng lúc chứ không phải cứ có đạo cụ là yên tâm】
【Tại sao Lê Tri không ra ngoài cứu người sớm hơn
Đợi đến khi đồng đội bị kéo đi mới đuổi theo, thật đúng là khó hiểu!】
【Có lẽ Lê Tri cũng không ngờ đồng đội cầm đạo cụ mà lại yếu đuối thế】
【Một số người hề vl, cứ nghĩ rằng Lê Tri giỏi thì phải cứu tất cả mọi người à
Có năng lực lớn thì cũng phải có trách nhiệm lớn hử?】
【Ai cũng biết đây là trò chơi cá nhân
Cứu người là điều tốt, không cứu là điều bình thường, đừng có mà áp đặt đạo đức lên người khác!】
【Bảnh nghĩ Lê Tri không nên cứu người, cứ như thế này sau này ai chết cũng đổ lỗi cho cô ấy không cứu, chỉ khiến bản thân thêm phiền】
【Nếu cứ đứng nhìn đồng đội chết mà không động lòng thì người chơi có khác gì những con quỷ quái trong phó bản này đâu?】
【Sự tồn tại của Lê Tri là lời nhắc nhở rằng chúng ta không nên thờ ơ với mạng sống con người, sinh mệnh chính là một thứ rất trân quý】
..
Tri Y bước đến đỡ Ôn Thiên Tuyết dậy
Vết bầm tím trên cổ Ôn Thiên Tuyết trông rất đáng sợ, giọng cô ta cũng trở nên khàn đục
Tóc Hồng sợ hãi hỏi: “Cô ta sẽ quay lại nữa chứ?”
Lê Tri nhìn trời rồi đáp: “Sắp sáng rồi, chắc là không.”
Cả nhóm quay lại khu nhà, khi trở về sân, những người chơi khác cũng đã thức dậy
Thấy chỉ có mỗi Ôn Thiên Tuyết được cứu, mọi người ai cũng có suy nghĩ riêng, nhưng nhìn bề ngoài đều tỏ ra lo lắng
“Rốt cuộc là cái gì đã kích hoạt điều kiện tử vong
Không phải là hôm qua chúng ta đã cùng hành động sao?”
Mọi người cùng dậy, cùng rửa mặt, cùng ăn sáng rồi ra ngoài tìm hiểu về Trân Trinh, cả ngày đều đi cùng nhau mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lê Tri đột ngột quay lại nhìn vào chiếc bể nước trong sân: “Sáng qua ai là người đầu tiên ra giếng lấy nước?”
Mọi người ngơ ngác, sắc mặt Ôn Thiên Tuyết thay đổi, giọng cô ấy khàn khàn: “Là tôi và An Liên.”
Hai người dậy sớm nhất, để ghi điểm, họ đã đi lấy một thùng nước để rửa sạch bể nước
Khi đó trời vừa tảng sáng, gần như là thời điểm hiện tại
Tóc Hồng cười gượng: “Chúng tôi vừa rồi chỉ đứng ở cạnh giếng nhìn thôi, không lấy nước, chắc không sao đâu, phải không?”
Không ai trả lời
Vì Hà An Liên đã rơi xuống giếng nên không ai dám dùng nước từ cái giếng đó nữa
May mà họ đã đổ đầy nước vào bể từ hôm qua, nếu tiết kiệm thì có lẽ cũng đủ dùng
Mất đi một đồng đội, hầu hết mọi người đều buồn bã, dù trong lòng có ai đó mừng thầm vì bớt đi một đối thủ cạnh tranh, nhưng chẳng ai dám thể hiện ra
Lê Tri đưa lại chiếc kéo vàng cho Ôn Thiên Tuyết, cô ta vẫn chưa hoàn hồn, nhìn Lê Tri và Tri Y với ánh mắt không tự nhiên
Ban đầu, cô ta nghĩ rằng trong phó bản này, người muốn cô ta chết nhất chính là Tri Y
Nhưng không ngờ, những người đầu tiên lao ra cứu cô ta lại là hai người này
Ôn Thiên Tuyết cảm thấy hối hận vì đã dùng bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, cúi đầu khẽ nói lời cảm ơn: “Cảm ơn hai người...”
Tri Y cũng cảm thấy khó xử, vì dù gì đối diện cô bây giờ là đối thủ truyền kiếp của mình
Cô cố nén cảm xúc phức tạp trong lòng, làm như không có chuyện gì: “Cầm kéo cho chắc vào, rảnh thì tập luyện thêm cách dùng cho thuần thục.”
Ôn Thiên Tuyết gật đầu
Lê Tri bên cạnh hỏi: “Sau tiếng gõ cửa, chuyện gì đã xảy ra
Dải lụa trắng đó có đột ngột xuất hiện trong phòng không?”
Ôn Thiên Tuyết rùng mình nhớ lại: “Giường của chúng tôi đối diện với cửa phòng, nhưng chỉ nghe thấy tiếng gõ cửa mà không thấy ai bên ngoài
Tôi nghĩ thay vì ngồi chờ chết, chi bằng ra ngoài xem sao, dù gì trong tay tôi cũng có kéo trừ tà.”
Cô ta cũng muốn nhân cơ hội này thu hút thêm người hâm mộ
Tri Y đã theo chân Lê Tri, có khả năng vượt qua cô về mặt độ nổi tiếng
Cô ta nghĩ nếu có thể tự mình đuổi được nữ quỷ, chắc chắn sẽ chiếm được cảm tình của khán giả
Nhưng không ngờ..
Ôn Thiên Tuyết run rẩy: “Khi mở cửa, bên ngoài vẫn không có ai, nhưng tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục
Sau đó tôi phát hiện ra, tiếng đó phát ra từ phía trên đầu mình...”
Cô ta chậm rãi ngước nhìn lên, chỉ thấy một đôi giày thêu lơ lửng trên đầu
Gió thổi qua, làm đôi chân đó đung đưa, mũi giày va vào cửa tạo ra tiếng “cộc cộc”
Cuối cùng Lê Tri cũng hiểu tại sao tiếng gõ cửa đó lại khiến cô cảm thấy không đúng
Những chuyện xảy ra sau đó, Lê Tri cũng đã đoán được phần nào
Sau khi an ủi Ôn Thiên Tuyết vài câu, trời đã sáng hẳn, âm thanh của đoàn hát bắt đầu vang lên từ sân sau
Mọi người chờ ăn sáng xong sẽ lên đường tìm bà của Trân Trinh
Theo chỉ dẫn của Trân Trinh hôm qua, mọi người đi khoảng hơn hai mươi phút thì thấy một ngôi nhà có cây quế trước cổng mà cô ấy đã nhắc đến
Trong sân, một bé gái gầy gò, làn da đen sạm đang đẩy cối xay
Chiếc cối xay trông to gấp đôi thân hình bé nhỏ của cô bé nên cô bé đẩy rất vất vả, khuôn mặt đỏ bừng lên vì cố gắng
Nhìn thấy nhóm người chơi, cô bé sợ hãi nép sau chiếc cối xay, lớn tiếng gọi: “Bà ơi
Có người đến!”
Những người chơi đứng trước cổng, thấy một bà cụ lưng còng, tay cầm cái rá từ gian chính bước ra
Tóc Hồng khẽ "ồ" lên, thì thầm: “Là bà cụ tối hôm đó đã không cho chúng ta ngồi hàng ghế đầu khi xem hát.”
Bà cụ trông không hiền lành gì, ánh mắt tam bạch (mắt có lòng trắng ở cả ba phía) khiến bà trông rất nghiêm khắc và khó gần, nhưng giọng nói của bà lại khá nhẹ nhàng: “Là người của đoàn hát à
Tìm bà già này có chuyện gì?”
Tri Y ngọt ngào đáp: “Bà ơi, tụi con là bạn của Trân Trân, cô ấy nhờ tụi con đến thăm bà.”
Bà cụ liếc nhìn họ một cái, giọng nói trở nên lạnh lùng: “Nói bậy
Trân Trinh lớn đến thế này còn chưa từng rời khỏi làng, lấy đâu ra bạn
Đi đi, mau đi đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.