Cây cỏ nhỏ bị giam cầm trong bóng tối, chỉ cần nhìn thấy một tia sáng le lói thì nó sẽ lập tức hấp thụ rồi vươn mình mà lớn lên Lê Tri trước mắt giống như một tia sáng kiên định, xé toạc bức màn tối tăm trong thế giới mờ mịt của cô ấy Trân Trinh nghe thấy giọng nói kiên định mà dịu dàng ấy vang lên: “Vậy thì hãy đi học đi Hãy đến trường, đọc sách, tự mình khám phá thế giới bên ngoài, tìm câu trả lời mà cậu đang tìm kiếm.”
Trân Trinh ngơ ngác nhìn Lê Tri: “Mình vẫn còn cơ hội sao?”
“Bây giờ cậu vẫn còn sống Lê Tri đáp: “Chừng nào còn sống, cậu vẫn còn cơ hội.”
“Sống…” Trân Trinh lặp đi lặp lại từ đó vài lần, ánh mắt cô ấy dần trở nên kiên định, như đang nói với Lê Tri, nhưng cũng như đang tự nói với chính mình: “Mình muốn sống, mình không muốn chết theo người chồng mà mình chỉ mới cưới được ba ngày.”
Lê Tri đã cho cô thấy một cách sống khác biệt, và dường như những nghi hoặc trong lòng cô cuối cùng cũng đã có lời giải Mặc dù cô vẫn chưa biết câu trả lời chính xác, nhưng trước khi tìm ra câu trả lời đó, cô không muốn chết “Lê Tri!” Trân Trinh đột nhiên nhào tới, đôi tay thô ráp nhưng khỏe mạnh nắm chặt lấy song cửa sổ, ánh mắt khẩn thiết và sáng ngời: “Mình không muốn chết như vậy, mình phải làm gì đây?”
Lê Tri khẽ thở phào, dịu dàng trấn an cô: “Chỉ cần cậu kiên định muốn sống, mình và các đồng đội sẽ giúp cậu.”
Trân Trinh hơi kích động, rồi lại lo lắng: “Nhưng lễ dựng đài tự sát sắp đến rồi, càng gần ngày lễ, việc tuần tra ở cổng làng càng nghiêm ngặt Dù mình có trốn khỏi căn nhà này, cũng không thoát khỏi ngôi làng Mình nghe nói trước đây đã có người trốn, nhưng bị bắt lại vào ngày hôm sau.”
Lê Tri nghiêm túc đảm bảo: “Mình sẽ tìm cách Chỉ cần cậu muốn sống, không ai có thể ép cậu phải chết cả.”
“Lê Tri, mình tin cậu!” Ánh mắt Trân Trinh sáng ngời: “Cậu là người thông minh nhất, hiểu biết nhất mà mình từng gặp!”
Lê Tri mỉm cười, cô liếc nhìn bầu trời đã nhá nhem, có lẽ dân làng sau khi ăn cỗ xong cũng sắp về rồi Cô nhét giấy bút mang theo vào tay Trân Trinh, rồi hỏi: “Trân Trân, hôm nay bọn mình có đến từ đường Liệt Nữ, thấy bài vị cao nhất ghi tên Trinh Nương, cậu có biết về cô ta không?”
“Biết chứ, Trinh Nương là liệt nữ đầu tiên tuẫn tiết theo chồng.” Trân Trinh kể lại câu chuyện mà từ nhỏ cô đã nghe đi nghe lại hàng trăm lần: “Trinh Nương và chồng là Chu Thiệu Nguyên sau khi kết hôn rất mực yêu thương nhau, nhưng khi ấy bên ngoài chiến tranh loạn lạc, triều đình bắt lính ở khắp nơi, chồng cô ấy bị gọi nhập ngũ Không ngờ hơn một năm sau, tin chồng cô ấy tử trận được báo về, do Chu Thiệu Nguyên có thành tích xuất sắc trong quân đội, triều đình đã truy phong cho anh ta, tin tử trận và chiếu chỉ truy phong được gửi về làng cùng lúc.”
Người ta thường xem việc được truy phong sau khi chết là một vinh dự, nhưng Trinh Nương đau khổ đến mức quyết định tự sát để đi theo chồng Vì vậy, vào ngày đó, Trinh Nương đã lên đài tự sát, treo cổ mà chết, khiến cả làng đều phải chấn động Sau khi Trinh Nương qua đời, quan huyện biết được sự việc, đã báo cáo lên triều đình Triều đình ban thưởng cho bà một cổng trinh tiết và xây dựng từ đường Liệt Nữ Từ đó, danh tiếng của làng Liệt Nữ lan rộng. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nghe qua thì đây chỉ là một câu chuyện tình buồn, chẳng có gì kỳ lạ cả Lê Tri thoáng nghe thấy tiếng người, liền hạ giọng dặn dò: “Cậu hãy ở đây, ăn no ngủ đủ, giữ gìn sức khỏe, mình sẽ quay lại tìm cậu.”
Trân Trinh gật đầu thật mạnh Cô nhìn theo Lê Tri rời đi, kiễng chân dõi theo một lúc lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng mở khóa cổng, mới vội vã tắt đèn dầu, ôm lấy giấy bút và cuốn truyện tranh mà Lê Tri tặng, chui vào chăn Lễ tang kết thúc, thi thể được quàn lại thêm một đêm, sáng mai Phương Lâm sẽ được chôn trong mộ Trinh nữ, bài vị sẽ được đặt vào từ đường Liệt Nữ Lê Tri về đến căn tứ hợp viện, đứng ở cửa đợi mọi người về Những người trong đoàn hát về trước, từ xa đã nghe thấy giọng của Đào Vũ: “Lão trưởng làng này thật hào phóng, tôi cứ tưởng lão chỉ nói mồm, không ngờ lão lại thật sự tổ chức cho Phương Lâm một lễ tang long trọng.”
Người khác cũng tán thành: “Đúng thế Một lễ tang với quy mô này không phải ai cũng được hưởng Phải nói rằng, Phương Lâm cũng coi như số may mắn, một cô gái mồ côi không cha không mẹ, chết rồi mà còn được chôn trong mộ Trinh nữ, từ giờ không lo không có ai cúng tế.”
Không ngờ Đào Vũ nghe thấy thế lại phì một tiếng mắng kẻ đó: “Còn trẻ mà chết, anh gọi đó là số may mắn Nếu anh thật sự thấy việc được chôn trong từ đường Liệt Nữ là tốt thì đi chết thử xem nào?”
Người kia bị cô mắng đến tím mặt, nhưng ngại thân phận của cô là trụ cột chính của đoàn, cũng không dám gây sự, chỉ lủi thủi đi nhanh vào nhà Đào Vũ khoanh tay hừ lạnh: “Cái gì chứ Ai thèm được chôn trong từ đường Liệt Nữ Nếu là tôi, tôi thà chết ngoài đồng, thây xác thối rữa cũng không vào cái nơi kinh tởm ấy!” Nói xong, cô lại vội tự tát vào miệng mình: “Phì phì phì, đồng ngôn vô kỵ, đồng ngôn vô kỵ*.”
(*Cụm từ "đồng ngôn vô kỵ" (童言无忌) có nghĩa đen là "lời nói của trẻ con không cần phải kiêng dè Trong văn hóa Trung Quốc, câu này thường được sử dụng để nhấn mạnh rằng những gì trẻ con nói hoặc làm không cần phải quá nghiêm trọng hóa hay kiêng kỵ Cụm từ này ngụ ý rằng trẻ con thường vô tư, hồn nhiên, nên những lời nói hoặc hành động của chúng không nhất thiết phải tuân theo các quy tắc xã hội nghiêm ngặt hay bị phán xét.)
Người đằng sau cười cô: “Cô bao tuổi rồi mà còn bảo đồng ngôn vô kỵ.”
Chị đây thích nói gì thì nói, không ai cấm được!”
Đào Vũ vừa mắng vừa cười đùa với mấy người khác rồi bước vào tứ hợp viện, những người chơi cũng lục đục theo sau Từ xa, Tri Y đã thấy Lê Tri đứng ở cửa, liền chạy đến nhảy nhót trước mặt cô: “Tri Tri Cậu đang nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế Mình vẫy tay nãy giờ mà cậu lại không thấy!”
Lê Tri mỉm cười: “Không có gì, vào thôi.”
“Ôi…” Tri Y làm bộ đau lòng: “Mình không còn là bạn thân của cậu nữa rồi, giữa chúng ta đã có bí mật.”
Lê Tri cười rồi nhẹ đẩy đầu cô một cái, suy nghĩ vài giây rồi nói: “Mình chỉ nghĩ ra một chuyện, nhưng cần kiểm chứng, nói với cậu bây giờ có lẽ sẽ khiến cậu sợ.”
Tri Y: “Cậu đùa à Mình đây gan dạ lắm, có gì mà phải sợ? Cậu cứ nói đi!”
Lê Tri vẫy tay ra hiệu, Tri Y lập tức ngoan ngoãn ghé tai qua, nghe cô nói xong, gương mặt đầy đắc ý vừa rồi lập tức ỉu xìu: “Ơ?”
Lê Tri nhướng mày [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tri Y: “Hu hu—”
Trước màn hình, khán giả tò mò sốt ruột:
【Có cái gì mà những khán giả VIP tôn quý chúng tôi không thể nghe được vậy!!!】
【A a a a a phó bản kéo dài cốt truyện đã đành, giờ người chơi cũng bắt đầu chơi trò úp mở rồi này!】
【Có cảm giác Lê Tri đang ủ một cái mưu lớn, sắp có chuyện hay để xem rồi đây!】
【Hệ thống ơi, mau mở tùy chọn phát lại cho chụy, chụy có tiền Chụy muốn xem tiếp cốt truyện ngay lập tức!】
【Muốn thấy Lê Tri bày trò gì Mí bà mau bình chọn, ủng hộ đi nào Một đại cao thủ văn võ song toàn như thế này chẳng lẽ không xứng đáng nhận phiếu bầu của mí bà sao】
【Fan của Lê Tri ở phía trước ơi, bảnh theo dõi thím mấy ngày nay rồi, mỗi ngày đều dùng chiêu này để kéo phiếu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đổi cách khác đi!】
…
Sau khi về viện, mọi người ai nấy đều lo việc tắm rửa, Lê Tri đang chuẩn bị đóng cửa ngủ thì Tóc Hồng cùng hai người anh em ôm chăn bước vào, dáng vẻ tội nghiệp đứng ở cửa: “Chị Tri, tối nay tụi em có thể ngủ chung phòng với các chị không?”
Lê Tri liếc nhìn cậu ta, Tóc Hồng mặt dày nói: “Sáng nay tụi mình cùng nhau ra giếng mà, nếu thật sự đã kích hoạt điều kiện tử vong thì ở cùng nhau cũng dễ đối phó hơn!” Cậu ta sợ Lê Tri không đồng ý, còn vội dâng tặng đạo cụ như hiến vật quý: “Đây là đạo cụ của ba tụi em, chị Tri cứ thoải mái sử dụng!”
Tri Y ở phía sau nói: “Bọn này đâu thèm đạo cụ của mấy cậu, chỉ sợ mấy cậu ngáy to làm tôi với Tri Tri mất ngủ thôi!”
Tóc Hồng vội cam đoan: “Tụi em ngủ ngoan lắm Không ngáy đâu!”
Việc mỗi người ngủ một phòng trong phó bản là để tránh trường hợp phòng có vấn đề, khiến cả nhóm kích hoạt điều kiện tử vong và bị tiêu diệt toàn bộ, giống như quy tắc không để trứng vào cùng một giỏ Nhưng nếu điều kiện tử vong đã kích hoạt từ sáng thì ngủ chung một phòng cũng chẳng sao Lê Tri đứng tránh sang một bên cho họ vào: “Trải chăn ra đất mà nằm.”
Ba người Tóc Hồng mừng rỡ khôn xiết: “Vâng, cảm ơn chị Tri Chị Tri là số một!”
Sau khi cả năm người đều nằm xuống, Lê Tri tắt đèn dầu cạnh giường, căn phòng tối lại, chỉ còn ánh trăng dịu nhẹ chiếu vào sân, hắt bóng những cành cây in lên cửa sổ Ba người Tóc Hồng thở rất nhẹ, sợ làm phiền đến giấc ngủ của Lê Tri Nhưng phòng nhỏ như vậy, dù Tri Y cố tình hạ giọng thì họ vẫn nghe thấy được cuộc trò chuyện giữa hai cô gái Tri Y hỏi: “Kế hoạch đó của cậu có cần họ hợp tác không?”
Lê Tri đáp: “Không cần.”
“Vậy đạo cụ của họ có dùng được không?”
“Đạo cụ đó họ vất vả lắm mới đổi được, cứ để họ giữ thì hơn.”
Ba người Tóc Hồng/Trắng/Vàng: “…………”
Coi thường ai thế chứ! Tóc Hồng trở mình ngồi dậy: “Chị Tri Cần tụi em làm gì thì chị cứ nói Đừng khách sáo!”
Trong bóng tối, giọng nói dịu dàng của Lê Tri vang lên: “Không cần đâu, các cậu cứ lo bảo vệ mình là được rồi.”
Tóc Hồng: “Chị Tri [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chẳng lẽ chị khinh tụi em ư?!”
Lê Tri: “Ừ.”
Ba người Tóc Hồng/Trắng/Vàng: “…………”
Tóc Hồng lại nằm xuống một cách tủi thân Một lúc sau, cậu nghe Lê Tri nói: “Nếu nửa đêm Phương Lâm thật sự đến, tôi định sẽ trò chuyện với cô ấy Lúc đó các cậu cứ yên lặng mà nghe, đừng quấy rầy.”
Ba người Tóc Hồng/trắng/Vàng: “???”
Chị định làm gì thế?? Chị Tri có biết đối tượng mà chị định nói chuyện là một con ma không đấy Ban đầu, khán giả cực kỳ tò mò, giờ nghe thấy Lê Tri nói sẽ trò chuyện với ma, họ giật mình, nhưng nhớ lại những lần cô xử lý tình huống trước đây, lại cảm thấy chuyện này cũng không có gì lạ:
【Thật sự chỉ là trò chuyện thôi sao Bảnh không tin】
【Trong phó bản trước có Nước Hoa Mê Hoặc, cô ấy còn giả làm đồng loại của quỷ quái được, vậy lần này cô ấy định làm gì đây?】
【Không hiểu sao, chưa trò chuyện mà tôi đã lo lắng thay cho Phương Lâm rồi】
…
Với lời hứa hẹn này, đêm đó không chỉ có khán giả mà ngay cả ba người Tóc Hồng cũng không dám ngủ say Tóc Hồng đang mơ màng ngủ thì mơ thấy Lê Tri và Phương Lâm đứng trước cửa, vừa nói vừa cười, cuối cùng Lê Tri hỏi Phương Lâm đã ăn gì chưa, Phương Lâm nói chưa ăn, Lê Tri liền quay lại chỉ vào bọn họ dưới đất, bảo rằng: “Vậy thì tặng bọn họ cho cô ăn đấy.”
Tóc Hồng giật mình tỉnh giấc Khi cậu mở mắt, trời bên ngoài đã hửng sáng, mọi người trong phòng đều thở rất nhẹ, Tóc Hồng không biết rằng có ai đã thức hay chưa, chỉ có thể khẽ trở mình, ôm chặt lấy mình mà an ủi Cậu vừa bình tĩnh lại sau cơn ác mộng thì tiếng hát tuồng thê lương mà họ nghe thấy vào sáng hôm qua lại vọng qua từng cánh cửa chạm khắc, dần dần tiến lại gần Cơ thể Tóc Hồng cứng đờ, rồi cậu nghe thấy giọng của Lê Tri: “Cô ấy đến rồi.”
Biết rằng chị Tri vẫn đang thức, Tóc Hồng cảm thấy bớt lo sợ hơn, cậu muốn ngồi dậy, nhưng dưới ánh sáng lờ mờ, cậu thấy Lê Tri đã nhảy xuống giường, cầm trong tay một chiếc đồng hồ bấm giờ, dáng vẻ bình thản bước ra phía cửa: “Cậu cứ nằm đó đi.”
Đây chính là cảm giác an toàn tuyệt đối ư? Tóc Hồng lại ôm chăn cuộn mình vào góc Lê Tri đã đi đến cửa, nghiêng người dựa vào cột Tiếng hát thê lương cuối cùng dừng lại ngay trước cửa, chỉ cách một cánh cửa gỗ, Lê Tri thậm chí còn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấm qua Ngay sau đó, ngoài cửa vang lên tiếng gõ Cốc—cốc cốc—
Cô ngẩng đầu lên nhìn, qua khe cửa hẹp, thấy đôi chân đung đưa trước cửa, bị gió thổi làm chao đảo dưới mái hiên.