Chương 1 - Người tí hon ở thế giới tận cùng 1
Lộ Dao đẩy cửa ra, đập vào mắt là một không gian trắng xóa.
Nơi này chỉ có núi xa hoang dã, không còn là cảnh tượng quen thuộc của khu phố thương mại nữa.
Có ba mặt trăng treo ngược trên bầu trời, cái sau còn bự hơn cái trước.
Mặt trăng lớn nhất gần đến nỗi cứ như giơ tay ra là có thể chạm đến vậy.
Lộ Dao hơi khựng lại rồi cất bước đi ra ngoài. rải đầy trắng quanh xung đường viền đi của màu phủ, lặng và hoang nó mặt Ánh cảnh bạc vắng càng xám trông xuống tĩnh khiến đất trăng tuyết khung nhòe làm." cửa viết trước có bảng treo mới hiệu Trên tấm Lộ Dao sạn "Khách chữ hàng mấy". tự Bà của chủ giới dị qua và thế mình lại thế do giữa thể có. kỳ trên thành thì này lại vẻ biến chữ dị dáng viết lạ đó quái tới Còn nơi. thế phải cô là là viết ngữ trở chữ đó không hệ nên có ngại và dị ngôn Chỉ thống của ở. mà lực hở hàng để lên có khe và của hóa giới thế cửa Hệ, không nhau Môn dị mơ Lộ thống tại giữa Dao thể năng mở thế hoạt ở thời thực cô tồn Tinh không chồng ước hiện gian sinh có. vô kế phố hiện, với Khoảng một thương mại mơ thực bị khu ở ràng một dị thống kinh bỏ tình doanh giới năm, buộc cũng ước Lộ bị được hoang trước hệ hóa thừa Dao. phục các đó mà giới chủ là vụ khách hàng đến yếu những Chỉ đối cửa thế là hàng tượng này từ.
Hoá tuyết ra đọng là. giới không thời theo suy, đóng Môn đổi Tinh thay ngoài của bà cũng nghĩ chủ gian của gian Lúc bên và thế mở. một Sau, ở tiêu hao thành giới cửa sáu công đó cô mở gần để khác hàng nhau thế năm sáu.
Từ hiệu thì vào ngoài bên viết tấm thương được phố bảng khu chữ nhìn Hán bằng mại. đủ bằng tóm chân cũng nghỉ không để nhưng lại dù Mặc sạn nhà khách rồi. mới được trước, thế tận Dao vào bị Lộ manh cùng ở ra nhờ Mà đang chuẩn này dị "được mối mắt Thế" giới cửa một là mở hàng gọi đưa." trăng dưới Lộ người ánh, quan bảng sát hiệu mới Dao xoay lại tấm. chạy kịp nắm cô Mẹ Lộ chỗ đuổi Dao hàng Lộ bước tay sao: "ở Độc cửa phải mở Bất này mấy rồi? manh chữ tượng có Thế chỉ khá này cùng, nhở Lần trừu bốn "nhắc mối tận giới". giấc mơ ràng đã buộc cô bố Lộ thống ước Hệ mơ thực một vì hóa Dao với nó có tuyên hiện. một bà linh làm cho thế giống tại giờ gần Ngài, là thần vệ bây bằng sự lại chủ sĩ lòng tồn như mà. hiện đồng hàng phải hoàn thực dị, cửa hệ để ngừng mơ cả thời cho ước tới mở này phải, Vì Dao giới đi thành nhiệm không thống Lộ để vụ giao. cô chân động vang Dưới lên vang chợt dội tiếng. xuất mở thời hai thế ở giới chủ do thể có hiện đồng Cửa hàng bà cũng cả.
Lộ vẫn có Dao Dao quái Ở, mắt kia này viết chữ mấy kỳ Lộ trong Khách "nghĩa sạn lúc là". giới đã: "không nào cứ cảm cùng Dao cô giác đơn rất Lộ có nhiều người nên rồi tận nơi Thế về qua, để trải có khiến ta quá. hệ và nên cũng ước hiện luôn không hóa bị buộc một ràng quên mơ thân thực của với là bản mất nhớ nhân ước Lộ cả nhớ, phần trí Chỉ mơ nguyên quá Dao thống trình. và Dao đó có không cửa cửa ăn, Box phim, của tiệm hàng Xù, Blind tâm hàng Trung, cửa vượt túc em đồ trẻ Lộ hàng nail chiếu bổ Trong thời Lông rạp nhanh. tuổi chừng một khoảng trông mặc bạc tóc có bốn theo, ngươi còn, Cô năm nhưng nớt lạnh trẻ, da dù ngắn như con, non đi đứa con, vẻ mái làn sau tươi màu thường không tuyết tầm trắng đỏ. này tuổi nhỏ Người tên một Độc bạn Bất, là Lộ gần. cùng cũng giới thứ bảy được, thông dị Lộ liên thế cửa Dao giới Đây hàng cuối của là là với.
Bằng kinh nghiệm của mình, Lộ Dao suy tưởng đến mấy khả năng, cuối cùng vẫn quyết định chọn phương án "Mở khách sạn".
Cửa hàng ở dị thế đầu tiên của cô được khách gọi là "Quán cơm nhỏ ở thế giới tận cùng".
Bây giờ cô mở thêm một "Khách sạn nhỏ ở thế giới tận cùng" nữa cho cân bằng hai đầu khu phố thương mại.
Bất Độc cái hiểu cái không thật thà nói: "Nhưng mà gần đây không có hơi thở con người."
