Chương 20 - Nếu muốn giàu thì phải sửa đường trước 3
Nếu muốn giàu thì phải sửa đường trước 3 Bên ngoài khe cây có gai, một tiểu đội ba người đang bôn ba trong tuyết.
Munch dùng roi cỏ khẽ quất con heo đỏ đang cưỡi, trong mắt sáng bừng lên: "Mau lên, tôi nhớ là nó ở ngay phía trước thôi."
Chàng Vũ liếc mắt nhìn ra xung quanh: "Lời này cậu đã nói bao nhiêu lần rồi mà kết quả là chúng ta vẫn đang lởn vởn quanh khe cây có gai này."
Dada ở bên kia lên tiếng: "Hay chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi trước đã?
E rằng đêm xuống tuyết sẽ rơi nhiều hơn đấy." chiếu sáng đá lát đều Dọc những con chuỗi theo đường đèn có. rồi bảo trời ta chỗ ngơi gió: "tránh đêm tuyết cũng lại một sáng Vũ khuyên quay tìm một chuyển, Chúng nghỉ đi uyển về Chàng chờ. chứ Bọn họ lạc còn nữa đường gai cây có quanh khe.. đêm tản nhịn đầy vậy không trong đêm trong tiến khiến trong sao ta như người vàng trông vắt Ánh, ra trời phía muốn trước hè về được đèn bầu tuyết."
Chàng một tốc cái Dada nhìn và rồi hai mắt tăng theo đuổi Vũ nhau. ăn tin dù giải và cậu gặp có được bè đã không Dao áo thì người mất Bởi Lộ thích vì bạn thức nào cho mà khổng ta lạc cũng trong tặng Munch bộ thế làm lồ nên quần. cỏ heo hăng vào cưỡi con ta chạy người ra khỏi kia đang vung xa hung Cậu hai roi lên quất rồi. núi phía chỉ lớn kia trong về khe biển này Tấm toà nhà. một quay sạn tục Dao, rồi một liên phía ngay trước: "khoảng Lộ ở đó, lại Nhanh chút ngắn Khách Cách Munch đầu lên.. mày mặt nhíu Munch ra, nhíu mím bày phục vẻ chặt lông không môi.. tre kéo leo dài cửa, "hàng mũi" hướng khách rào dây tên theo này ngất mãi, chỉ sạn cao đến Theo.
Trong ngập tràn vẻ hưng phấn Munch mắt.
Vù. người ba đã ngày họ bọn được bôn Munch đi hai tìm rồi trong là Kết đưa quả mà gì hai tuyết hai đêm chẳng. sườn ta rồi là rời thứ quanh con xuống đá Cậu gai Lúc có, mọi đỏ liền khỏi chạy đâm đường, xung đây đầy heo đi lát lưng bụi: "tôi lẫm ý lên quanh lạ cái đánh giá leo bị còn bước, tảng để núi cây xuống con không xung."áp màu" ra thứ ấm bóng lá vàng Hoa đêm ánh phát này của sáng trong.
Munch tấm ván thẳng đứng trên nhỏ đứng một."
Munch không nói gì."Vù." trong gió lẫn chưa có gần còn lùng tiếng lạ nghe đó vào Hai đã người đến gì. lớn cậu một Dada đi cứ thấy sẽ Chàng tuyết lên chịu mãi ngoài, Vũ khó đắc chuyến bất Munch hai cùng ra cậu ý trong bạn người là dĩ với đồng đứng nên ta từ là bé ta. đứng tin tràn Nhìn núi sững người sừng lớn không thể mắt to to, ngập từ hai lặng giữa trợn từ, nhà thấy toà vẻ vắng khe.. người tới để có vừa cao ý này Độ lúc làm thể hon tí. ngộ nhận mình ra ta thành tượng mình Cậu cảnh đã chuyện tưởng đã qua trải. quấn nữa được kỳ sợi tấm còn biển "mấy leo" quái dây Trên." ngoài vọng Munch vòng một tuyệt ra rồi đã cùng Bọn, ta đã cũng là chạy hẳn họ cậu. thức ăn khổng cùng Cái Munch tưởng tượng người vào lồ kia ra chắn nhỏ ngọn núi lúc cảnh rơi do và thành chắc là là đường gọi chất. đi chắn ra đã nó tới Lộ là mở khách, hết Dao con này Chắc đường chúng dọn sạn. ở dịu ngừng dây nhiên đi căng, hơi một sườn căng Bỗng thẳng trên, mặt chút núi thừng một nơi kéo Munch vẻ." cùng núi và lên Cuối cũng leo được Vũ Chàng thì Dada sườn. quay phấn đầy hét Cậu lại ta rồi tìm: "Tôi lên được hưng!
Hàng rào tre được gắn chong chóng được làm theo kích cỡ của con người bình thường nên trông khá nổi bật.
Nhưng ở chỗ cách mặt đất chừng mười centimet cũng được quấn dày đặc những chuỗi đèn chân không kích thước nhỏ hơn.
Cách một quãng là có thêm một chiếc chong chóng nhỏ hơn một chút được dùng để trang trí.
Người tí hon Nitraan đứng giữa con đường lớn, chỉ cảm thấy vừa rộng rãi vừa sáng ngời.
Chàng Vũ đi theo sau lưng Munch hết ngó trái lại ngó phải quan sát, nhất thời không biết phải nói gì.
