Chương 4 - Người tí hon ở thế giới tận cùng 4
Harold cũng bắt chước Lộ Dao móc thịt bò ngũ vị thái hạt lựu ra bóc vỏ một miếng rồi đẩy qua.
Thịt bò treo gió đã được tẩm ướp gia vị tản ra mùi thơm cực kỳ quyến rũ.
Người tí hon cố gắng căng mặt ra đến nỗi mặt mũi đỏ bừng.
Bất Độc cũng sờ túi mình, kết quả là chỉ móc ra được một bộ phận của đồ chơi trẻ em.
Người tí hon lớn bằng ngón cái đang giả chết kia không chịu nổi nữa mà mở choàng mắt ra, duỗi hai tay ôm lấy miếng thịt bò rồi trở mình lăn một vòng, xoay người định nhảy xuống bàn."
Giọng rất nhỏ lại nhưng vọng tuy nói vang. hon vây như, Giờ này cứ lồ người vậy đang trên người bị ba tí khắc bao khổng bàn. biến: "rồi trưởng khổng Munch lâu nói người rất mất đã lồ Tộc." bên dịch hệ mà động cô vào thống bình được đã phiên ngôn hai thường được người tự hon thể hiểu nói tí của Câu ngữ truyền tai có lúc thành.
Bọn họ ớt quá yếu."lạc Munch bộ là, Đỏ của Tôi tên Munch Heo.." nhai gặm đi thịt Munch bò nhai đầu rồi, một người ngẩn lại miếng bắt chạy. lạc rang bò đến thịt Từ đường, viên quất,. giơ nhàng Cậu ngửi lại thử đầu tay dò ta Lộ thò ngửi tay ngón ra thăm gần Dao rồi nhẹ. vẫn giác Người bò cảnh chặt trong ngẩng tí ôm hon, đầu lòng thịt lên miếng." nho quýt này nữa cả lớn Miếng cái Munch đầu đường hơn của còn nhỏ. khổng Người ư lồ? lên lần Lộ thả tay ta Dao nữa duỗi một thảm ra người." sau đó thân khổng thiệu phục nhịn này Thật sự được người lồ nữa tiếng lại bản tự lớn thêm: "thán mà là giới lần không Munch! một hon co nên ĩ, Dao phận dần giằng ầm trở dần Lộ tí Sau an trong người bàn tay lòng hồi. có Harold sau Dao Lộ tôi, không ít đó với Munch: "thể nói hiệu ra một chuyện bản cho về chúng Cậu nói cho thân? tiếng hon khổng hết, lồ một lấy Qua là lên người can đảm người: "lâu Các người hồi sao tí mới?" cảm là trước hơi hả cậu bèn ta cậu, đường người quýt Lộ lần cậu gặp Dao ta tiên: "đầu đẩy như tôi tới miếng hung thấy mặt hăng Đây? như ngón thể ngã kỳ, đẩy ta một Tay lớn cũng có cực chơi cậu cô tay. khô khô còn bộ Sáng nữa thịt mà Ánh ăn hơn xông này ngon thế của khói lạc lại Thịt cả." cái Túi Harold túi như giống áo trăm bảo vậy. trước mặt vươn tới tôi là hon Dao Lộ tay giơ một người ra Xin chậm: "rãi Dao, Lộ tên ngón tí chào. hiện mình Sau rũ không ta bệt ủ khi cậu này, giấu ra thứ ngồi nổi phát xuống. gắng ta đẩy sờ lưng miếng đó chút, đi một giấu Sau lại ra bắt cậu sững quýt cố sau đầu. núi Munch xếp ngọn nhỏ thành trước mặt. da quá tay mại cậu thấy ta sờ rất cô nhưng với, lại không vào biệt Thế khác mềm. mát Munch cái quyến nhịn kỳ cực khiến Mùi một mẻ không ngọt cắn được rũ quýt mà. không có tên Cậu?" một kia hon thịt cái bò để tinh mới lấy hốt hoảng tí lớn thần được cũng không lâu bàn mãi xuống thèm đến ngón, sau nỗi rơi ngạc Người lại ý miếng nhiên bằng lúc.
Rõ ngon khổng người được trăng thức tươi là này, ăn lấy ràng cuối ra mùa đang lạnh mà vậy từ đâu lồ nhất những? nhẹ ác cất ý được hon sợ Dao chụm nhanh có mắt lại người tí, nói chúng lẹ bưng nhỏ rồi không lời Lộ tay trong: "tôi tay, nọ hai Đừng tay người đón. lời coi cậu cảm sẽ ơn chúng tôi tất thức số ăn Để như này cho thì cả. thấy hai Dao không ngươi phía con lùi, khi sau Lộ người toát vẻ nhiên xanh bước dáng, màu rõ về ngạc khỏi ra này vẻ xám trong Sau. ghé lại Mắt ngửi ngửi lên, sáng bừng ta gần cậu.. lòng tay Mới trong ta cậu cũng cô dàng vừa rồi dễ gọn bàn tóm.
Đầu Munch càng ngày càng duỗi dài ra, không thể tin nổi: "Cho tôi hết những thứ này sao?"
Lộ Dao gật đầu.
Munch chẳng hề có chút do dự nào nữa, trong mắt toát lên vẻ hưng phấn: "Cô muốn biết cái gì?"
Trước mắt thì điều mà Lộ Dao muốn biết nhất chính là khách sạn của cô còn có thể mở tiếp hay không.
Thế nên cô phải mổ xẻ thế giới này và người sinh sống ở nơi đây mới được.
