Chương 46 - Nhặt được người tí hon 3
Nhặt được người tí hon 3 Trước kia Lộ Dao không để ý đến những việc này lắm, nhưng bây giờ mặt tiền trên khu phố thương mại này càng ngày càng nhiều lên rồi, nhân viên cũng tăng dần, thân là bà chủ nên cuối cùng thì trong lòng cô cũng hiểu được cảm giác trách nhiệm.
Mới đầu năm mà hệ thống đã đào hố bẫy mình rồi nên Lộ Dao có cảm giác sau này mình sẽ phải gặp không ít phiền phức.
Khi đó những "đồng đội" đáng tin đóng vai trò cực kỳ quan trọng.
Chuyện này tạm thời bỏ qua một bên.
Chu Tố cũng không thất vọng mà nhanh chóng nói sang chủ đề khác. nhắm lòng mắt hon tí không Người lại cam. một ớt tiếng rên ta Cậu ra yếu phát.
Cách hon đen một cục người một này chừng lông còn khoảng nữa xám có màu tí nhỏ nho. rơi tờ Đây sạn của là khách. xe đi Tâm đều có lái tô đi Bạch Tố máy Chỉ, ô Cơ và Di Chu chỉ làm. một có ra mới cô Lộ đêm nghĩ chính đi cho trước Munch ngoài đây may khoác chiếc khi nghĩ hồi đó mà áo đã là mũ vội nhớ Dao.
Đứa trong mà cậu trẻ cũng ngoài ngực ta ra văng cất." hàng đi bật ra di lên Dao Lộ ra móc túi, theo rồi đèn rào lần thoại điện pin từ tre ngoài trong động. vẫn ghé khách Đáng có giờ mười chẳng đêm sạn tận qua khách mãi tiếc vị đến nào.. lớp bắt đầu chân kết người Lòng bàn hon tí kia mỏng băng một. vị này, người là trí những tâm điều nhân sạn đến của viên hon mấy tí của nhất khách nay ảnh Tối mới khách hưởng nhiều."a A." nhúc Dao hơi Lỗ Lộ nhích tai. đứng dõi người khách sạn mắt rời ba Lộ đi cửa trước nhìn Dao. chút phía cậu khách đầu Vẻ vọt mặt ngẩn sạn như một ra bắn về tên ta bắt rồi hơi. đến ràng chút nữa còn nơi là rồi thôi một Rõ chỉ. đã Thanh Sơn trầm Bãi mì cấp đậu thật trọng rồi bên sự cạnh xuống xe quán.. này toàn vang Chỉ mình nhầm quanh ngờ dội nghi gào xung tiếng cô gió là rít nên nghe lúc. trước phía Dao sườn tiếp đi tục chỗ gần lại Lộ về dừng núi rồi ở. từ lên ngồi vụn đi, trong đường mảnh nửa được một nhặt xuống tuyết Mới xổm giấy cô. gạt cảm thấy đọng quen, quen thứ này tuyết Cô hơi ra."A.
Ánh trong bé trở leo nên lét đèn đêm tuyết nhỏ. nào người âm xoay kỳ không nữa Sau đi quái vào còn, cô chắc khi mới chắn thanh. đó Hình tiếng nghe ai như thì kêu cô phải.
Bạch không đã cô Chu an nên xe mình Di lo chở về xe máy lắng ấy đi mình lên một toàn Tố bảo.. đuổi mẽ, giờ kia mạnh Dao Đến người về ba Lộ. có màu không vàng trắng sạn toàn rào khách Hàng tre màu bên hai. không trên mặt chẳng, đất gì trăng những chúng sao khác đêm Trong vì. lên thẳng rơi, như trước tốc để thấp cúi mình càng không Càng những người chạy ngỗng về về lên hề tuyết, người bông mà chấp tuyết nhiều tất nhưng này giảm cố rơi, phía vẫn mặc cả người, khuya độ bất mà và đầu lông gắng cổ. dậy lại ôm nào ngắc a có phát, tay tiếng đứa hết đang lấy muốn bò ra cố kia cứng kêu rướn Người qua nhưng người a tí không hon trẻ sức sức chút chân. người này chiếc khoác một đang lạnh có Nitraan áo mũ Trong vì cóng co ro ngoài tí là hon.— khoác lục khoác, chạy khe phía chặt người hon Đại người màu chiếc tí về một trên có Nitraan như hồng rồi Nitraan gai áo cây điên. khi quen đẩy thói, một chút khách cửa nghỉ ra bên cô sạn theo ngoài lại ngơi nhìn Trước. gió lẽo lạnh ấp cuốn tuyết làn Cơn tới. dài đã núi một cậu xuống bây bùn mệt Chỉ ta giờ quá nhanh té mỏi nên lại, đất đường xuống chó độ tốc sườn quãng như nên vọt bôn ba gặm là rất phải thẳng. thêm này mỗi lên cục tai Dao cục lúc một Lộ nghe một vớt bỏ rồi nhỏ túi ngóng hai vào lắng bên. biết Chẳng kén này lẽ không kết người? đường gai người đi khe cùng con trước thấy người leo cũng này lên được có Cuối nhìn vào cây rộng và núi sườn sáng thì rãi phía.
Tối lại lục một ngày tuyết đại dày rơi Nitraan là trên nay. họ bọn thể sẽ năng thức muộn thì Nếu suất được ngày mai việc làm qua không.— thành kéo trong lang ghế cái ghép ngoài Dao bếp, ra giường Lộ hành một.. thứ bị thêm thì e lấp nữa là này hoàn chút trễ tuyết sẽ ra kín toàn Nếu cô. bông cục rồi hồng mắt hồng một tuyết vùi tuyết liếc bị được Cô thấy trên một lấp vòng nhìn mặt. có mặt có chữ tranh Một mặt một. tiền dựng và nơi cô sửa mạng vốn có dư Nếu chữa chút có thể nội này một công lại bộ thì xây thành.
- Quay lại khách sạn, Lộ Dao mở lò sưởi lên, lại lấy một cái thảm nhung ra sưởi ấm cho người tí hon và cục lông xám vừa nhặt được này như hồi trước sưởi ấm cho Munch.
Cục lông nhỏ kia gần như chỉ lớn chừng đầu ngón tay Lộ Dao, lông màu xám trắng, cuộn tròn thành một quả bóng, co ro như một cái bánh donut lớn chừng ngón tay cái vậy, bụng còn đang phập phồng lên xuống.
Lộ Dao nhìn nhìn bọn họ rồi nhắn một tin vào trong nhóm chat.
[Lộ Dao: Khách sạn có khách tới.] Đại khái là cũng không thể xem như khách hoàn toàn được, nhưng dù sao cũng là cô nhặt được rồi đưa vào đây nên cứ tính là khách đi.
