Chương 48 - Viên Thịt Bò, cả nhà heo đỏ và nhiệm vụ mới 2
Viên Thịt Bò, cả nhà heo đỏ và nhiệm vụ mới 2 Người tí hon thò đầu qua ngửi ngửi rồi giơ tay bốc một khúc mì Ý lên, nếm thử một miếng rồi lập tức cúi luôn cả người xuống ôm cái đĩa mà gặm. Lộ Dao rót chút nước ấm, chờ cậu ta ăn xong mới đưa tới. Sau đó nhân lúc người tí hon đang uống nước, cô lại cho cậu ta thêm một đĩa thức ăn nữa. Cứ vậy mãi đến khi ăn xong hết ba đĩa mì Ý, người tí hon mới ôm lấy cái bụng căng tròn, yên tâm nằm vật ra bàn, ngoài miệng dính một vòng dầu mỡ. Lộ Dao giơ khăn giấy lên lau miệng cho cậu ta. thoả mãn của linh nguyện vọng Thần họ bọn. " rồi ngẩn ra Lộ mấy Cậu người chút không: "tuổi Dao một khỏi? cậu ăn vẫn và loanh nhặt khoảng sau thức nhặt sạn trời quần Vì lần, đã xem gian sau khách rồi, xét áo được được của luôn thời nên đó, quanh giữa tờ tuyết một lại rơi đi ta đó. " Không Thứ: "nhớ nữa Hắc. hả Cái có kia ngoài được Dao cũng cầm khoác do cái mũ: "là Lộ này áo màu hồng cậu lên nhặt? " Dao cơ: "gì Lộ Cái? linh cậu của bừng lên hả ta láy Cô đen: "Đôi mắt sáng là thần? nhiên chuyển nghi vẻ cái a nó sang đầu sói, có đó a bắt nhỏ a con cua gắt từ dần lòng một giọng sau ngờ Chú a lên xé đột kêu a ầm a. " tay không lên hỏi chú của, sói giơ vớt kiểm Lộ tứ kia tra Dao nữa nó con chỉ chi thêm ra. chôn họ xuống bọn Tôi đã đất. dám cũng quá mức nhiều dùng Lộ nó sức lại không nên Dáng quá của mini người Dao. Chắc Mộc này bộ chính đồn lời là nơi trong chắn lạc Thần. đầu xấu hổ nghiêng có đi tí hon hơi Người. " mấy ngây đó thò đi cười cũng sau áo này thơ trong vui ra tay nơi móc sạn ra họ lôi Bọn móc: "vẻ rồi vào cũng của tới, nhăn tí tờ rơi hon khách Người ai nhúm. " rồi bên ta tâm kia sói nhắm mắt nên chân yếu cậu cái vào Chú no vừa dụi đầu yên được tuyết, lê lại lết hai ớt ăn tới bò Hắc cạnh đùi Thứ. lớn về lại túi một da thức kỳ đường được mềm cực đó nhà nhũn trên, ngờ về áo lại đến sắp nhà nhặt Ai được này nhặt ăn lúc cái sau. " sói chân muốn: "đây Tôi xin khe trị, là hon cô Hắc tuyết đá, khỏi từ tới cho tí Thứ hãy tên Người chạy. mình nuôi một đã có Tôi về nhặt nó chỉ nên cũng. " phải yếu đó vứt: "lắc bị đầu Không thương Thứ rồi mẹ Hắc cha bị sinh, bỏ ớt đã nó sau mà trời. ngón đầu tay sáng ra áp từ tới lần Ánh lượt ấm bay tỏa cô đùi tuyết sói. câu cái thức chuyện thành ăn khiến lại tìm một gượng gì biết như ngờ Lộ và một thế tôi túi Một là chỉ bất Dao: "khoác chuyện Cậu áo biến có cười? Dao lại: "vậy nó thương Sao Lộ chân bị? " Dao Thế: "cha đâu cậu Lộ mẹ? " thật rồi áo cái đó Người mình hon lòng ôm hôm vốn đầu gật khó: "khăn rất tí cướp vào về là Ngày. " nghĩa chỉ có tờ Cậu chữ nên đoán trên vẽ thể không của hiểu ta hình ý rơi biết. " thở ngủ dài mệt một họ: "Thứ Hắc hơi quá rồi Bọn. nặng nhũn của được thể nâng chân thể chú, sói mềm không sau của cơ tuyết sức Hai. cả cả săn con mồi ngoài được ra chẳng nào Tôi ngày tìm. " qua kia Mộ ăn mùa giúp thiếu cậu tuyết Túi thực trong ta rất thức được đã thốn sống này thời dài sói gian Nguyệt và một lương. hơi dài Sáng ma an rồi nhất pháp thử Ánh dùng thở Cô toàn một. Bởi vì tự nhiên nó có thể đứng lên được rồi. Chú sói tuyết chẳng hiểu chuyện gì xảy ra cả. Nó nghi ngờ chớp mắt một cái rồi bắt đầu chạy vòng vòng cắn cái đuôi mình. Hắc Thứ bổ nhào qua ôm lấy nó, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lớp lông sói mềm mại rồi cất giọng không rõ lắm: "Tốt quá, tốt quá rồi! "
