Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cửa Hàng Kinh Doanh Ở Dị Giới - Phần 2

Chương 9: KHÔNG TIÊU ĐỀ




Chương 9 - Trang hoàng cửa hàng mới và đại lục Nitraan 4

Trang hoàng cửa hàng mới và đại lục Nitraan 4 Đại lục Nitraan. Ba mặt trăng chậm rãi hạ xuống phía đường chân trời, bầu trời dần hửng sáng. Nhưng vì những tầng mây chất chồng nên ánh sáng vẫn không được tốt lắm. Không lâu sau đó, gió tuyết lại kéo tới. Munch kéo bọc lớn in hoa màu hồng chống lại gió tuyết, khó khăn nhích về phía trước. quá nên dấu đã lại bao Tộc người gió tí chân hon tuyết tuyết trên mặt đi bé phủ nhỏ chớp mắt bị. " trong lượt trí, hả nhanh Munch rồi Tôi nhìn ứng cách dần bối phản hang rồi rối chóng về dần mới: "kịp nhà trang liếc một? mơ là Đây. của xông khói Thịt quả bộ ngọt khô còn vừa thịt Sáng khô vừa đó nữa cũng lạc, cả nước hơn mọng Ánh cơ ngon. "Munch, Munch, Munch! Cậu cái gì vậy tìm? " ấy: "cái rất một đẹp, vải Munch Cái và bọc bọc rất lớn vải. . " lãnh giới Dada đầu ở con như biên bị: "mổ ngã địa thóc gật gà con Cậu. " Dao gắng kể thần tinh cao Dada, mình bắt lại cố Lộ nghe đầu gặp cho chuyện Munch đề được. một tìm chẳng kén thành chỗ Cậu đông đá biết bị đi trong kết tuyết mà. " Trong nghe của, khoảnh tiếng Dada khắc Munch gọi được. lạc cỏ và sống Heo lông lại Đỏ vật thích hon cái, khô động Người trong da động chống dùng bộ tí lạnh để hang. từng cứ một lồ nào người bất nghe đến đại nhưng mắt đã chưa tí khổng có đều Nitraan Mỗi lồ được này tận rồi trông thuyết lục về khổng người hon thấy người truyền người trên. . " kêu Tiếng gần ngày ngay tai bên, càng càng lớn đó. ăn được đắng có trải được qua Thức về thể cay trăm nghìn sao đem mất biến mới? thành thịt ấy tôi chất và quả cho nữa Cô khô còn đưa núi ngọt. kêu rồi mắt mở ta nhịn sự nữa khi, Đến thật được thể ngồi choàng Tai mới lên dậy điếc: "nữa không cậu đừng, chợt gào sắp có. " ruột tức vừa Munch sốt vừa. ! nhưng cơ cứng rét lạnh ta ngắc, vẫn vừa rồi thấy cóng chết chưa mà nhìn đi cỏ, thể đá và thuộc lặng nỗi đã đến vách lớp rất lâu khô xếp đã mãi chồng quen vừa Cậu đói. " một ngồi cây nấm dưới Munch ủ đất rủ như khổng người: "được lồ gặp đất nhỏ Tôi. Nhưng Dada lại tin không. " cậu mày ngay: "cậu cả đội đi cả có Dada, khí có người về trên cũng Lúc, không nhíu săn gì nốt vũ đưa chẳng. mình tai Munch xoay che lại lỗ. nữa lại muốn kéo Dada ra người nói Munch chạy chuyện về, mà mạnh xoay bị không ngoài. cậu quay Đội thấy về nhìn về nên đã đi đưa săn. khô mình lên cỏ, Munch chợt trở soát lật nơi khắp lục. bảo Ai ngu cũng cậu. kia bước nghiến bọc về lợi nghiến trước cái kéo đi phía lớn đuôi từng răng như bước Cậu nhỏ cái ta. tuyết bộ người chuyện theo được, khác đã còn là cậu sao ta vậy lớn hẳn nói thể như về, những bên gió từ Dada Nhưng rồi tai có lạc lâu? cứ cuộc được là sẽ trình đích Gió khiến không che hành mắt như viễn vĩnh đến này tuyết vậy. cậu chết sẽ Còn chứ tưởng! xuống Dada xổm Sao: "ngồi thế? nhíu mày nhẫn Munch hơi lòng phiền nhịn. Cậu không thấy nhìn có? " thấy Munch cúi ngoài kỹ là đầu, lông da mình lúc vẫn người ra mình cũ trên nhìn. . " dàng đá được nồi thở dịu súp cậu làm đã gắng tây ra giữ hơi vẻ Vũ bất: "khoai mình tới rồi cố, Chàng còn Lúc tỉnh một Dada giọng cho một đưa hắt. "thật mà Tôi gặp. . ! "Munch! " Dada: "Cái cơ gì? ta Dao nhỏ hồng không mũ đâu Lộ làm áo trùm bọc thấy cho nữa màu vải cậu Cái, ngoài mà thấy khoác không cũng có đầu. trong bộ tràn dáng ăn khi vẻ của tượng Munch năng nhìn lại mình thức người đến, trên thấy bạn đầy Tưởng lượng lạc bè. . Munch! ra: "cuộc chuyện xảy vậy Dada Rốt đã gì? " bị Dada chiều tinh bất rồi mình mới mặt mãi cuối cho, lâu sau rỡ một giật cùng gào ngang hù, Munch ngờ khô đống lại vẻ bằng đầy cao tỉnh mừng, thần cạnh có hiện cỏ Tỉnh: "lúc đứng, tiếng cũng được lấy! " nên ngoài nhăn óc thức sắc của sâu đi nhắn bị quả ăn chó tít như lại Dada chúng Munch mặt: "nhỏ, kích về khuôn bề chuyển đả ta phải. Để tôi đi múc cho cậu một bát, cậu ăn no rồi nghỉ ngơi cho khoẻ đi. " Munch giận đến nỗi nện xuống đất: ". . . " Tại sao lại không tin cậu ta chứ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.