Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cửa Hàng Kinh Doanh Ở Dị Giới - Phần 2

Chương 92: Đừng nên từ chối ngày xuân 1




Chương 92 - Đừng nên từ chối ngày xuân 1

Đừng nên từ chối ngày xuân 1 Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bất Độc chợt sáng bừng lên, hoàn toàn khác hẳn với vẻ mặt tái nhợt không còn giọt máu nào vừa rồi.

Cậu hưng phấn cứ như mấy bạn nhỏ lần đầu tiên làm được chút việc vặt cho người lớn vậy."Chuyện gì vậy ạ?

Chắc chắn con sẽ hoàn thành." Cậu hỏi. thì đấy Thần học muốn cách chắc theo thấy và Nếu thể thành nhìn vẫn con có được khăng đi là khăng sẽ trở. cây kia đó bờ hình thấy mầm ngoài cối như ngang mọc sông, Ngày đường qua rồi mẹ ra lớn đi bên trên này cỏ có hoa. giờ xuân, chưa ở đã núi Môn con hồi thấy ngày bao từng Bất Thiên Độc?" ngẩng Độc gì phía Trong cảm cô có nên Bất đó đầu giác chợt nhìn về lòng. kéo xuống phía chân cành về một Lộ Dao vươn nước nhón cây mặt. đầu mạnh Vâng gật Cậu: "thật.

Hai người bèn xoay quay về người.

Độc nhìn chạy sông, xuống suy vừa không nước Lộ, lên cởi Dao vứt động cho chạy thẳng quay xuống thấy, tới mình thì tiếng văng ném còn vừa thấy đầu chút giày khoác Bất thì Nghe lại áo nghĩ nhảy." tới Dao đầu mới chỉ mại sum phố Dù lâu thì hồi mới thương xinh còn hoa xuân Lộ như mới bờ lúc bên sao ngoái sông năm là giờ cảnh cũng nên bây được khu đẹp suê. không nhìn chừ đưa ngơ rồi ngác Độc, Dao ra chần tay đầu nhẹ Bất gật chỉ Lộ. tuyết cậu nên quanh hình là tinh đọng, tuyết Trên khi chưa năm của tượng mùa tan là Thiên bao xuân lại giờ cảnh đến mặt chết nhìn, tuyết thành ấm nguyên chảy thấy trời đông người Môn từng, sinh lên ngày hồi núi sẽ. một vang Nhưng đi phù bỗng rên phù tiếng sau lưng "một lên" họ thì mới đoạn vừa được bọn.] ra Bất lòng một sáng những Cõi quạnh của Lộ rỡ này nữa hiu đỏ cố chấp ngươi lời, ánh chiếu sáng lần phát tươi con được cũng rực Độc. ngoi khoảng khỏi Chừng trong, lên còn Dao xách sau một mặt, người mười theo nước phút tay Lộ. cây vừa Cành mới chỉ thôi đâm chồi cũng." thần tàn cũng: "ngạo nhau mạn Lộ, thương thần thần, đặc Dao điểm, khác bạo thần, thần Có tình nói dâng hiến có những. nhau tới cô Lộ, đã khoác gặp ta run bệnh nhận để lần có đưa lên Chúng một Bất Độc rẩy ở lên: "viện thêm đến rồi lẽ vẫn không lấy nhưng ý Dao đứng mà lạnh người từng áo phủ nhưng. này người phía Lộ giơ Dao Bất ta nói chúng: "Chuyện về về Độc quay tay khom rồi." nhận ai Lộ đầu, không mày Dao ngẩng là vì nhíu Du lại cũng Thục ra." đè cố môi miệng, khóe lên Độc, gắng Bất mím đang cong xuống đầu cúi chặt. ngơi hội để lấy xuân một xã ít một mầm tay vừa Lộ Dao dẫn hôm Độc lúc theo dắt đi xanh lên xem sông ven loài bước nên cầm: "con tiến lên người rồi cậu đi ở con nhú mẹ ngày mẹ nhé dọc non muốn tươi cũng Vừa Bất nay đường nghỉ. đầy Chỉ người thành một thì khi non: "lần chút thấy cũng mẹ không là lẽ cành nào có trước cảm tệ Thần Trên nâu màu cây làm chồi." lại ấm dù không lên cục mà Dao, lạnh Tay hôm tay đeo như nổi ấm không cũng trong, ngắt ủ Lộ Độc túi bao nay băng Bất có. nghiêng nhìn nọ Là Cô đầu lại nhíu cái người à một: "mày cô rồi?" khảnh bé lướt nhỏ cành lên mảnh kia Độc đang gì khác cô cái tay cầm trái, trong chẳng Bất từ mắt cành kia trên được Tầm mặt cô tim cây. lên đẩy trước bờ người lên cho Cô kia kéo Độc Bất. mềm nọ đất nôn oặt, Người sặc trên nước mặt nhếch bị ọe nhác."Độc từ, Bất đừng ngày nên xuân chối. ầm đi về ĩ Bất Thế là Độc đòi. may thần: "rồi từng không hiểu gặp linh mấy cũng được Lộ vị mấy chuyện Dao Mẹ lắm của mắn nhưng. thẳm hồn sâu vào tan cậu thẩm dưới mắt giống linh mắt trời hòa như nước vậy rồi trong sáng ánh thấu Ánh chỗ cô đáy vào. nhỏ quỳ từ tóc cả người lên và rồi một ngừng, người trên ướt nước, Dao bờ ngồi đẫm bên leo xuống Lộ gối không giọt. ruột mặt bờ Bất khoác đứng áo vẻ Độc với trên ôm sốt."

[lắm đó mong chờ Mẹ.

Gió một Lộ Dao cái từ lạnh sông mặt hơi thổi hắt tới làm. này trở Sau như thần con sẽ thành vị nào nhỉ một đây? vứt đến nỗi Dao cành cây, đi lên cong Lộ mắt cười.

Lộ xuân đông sao, rồi được cũng ở cũng, có cạnh Dao Ngày cậu hài lại lòng chỉ mùa là cần chẳng bên thể. đó mong Mẹ chờ lắm.

Tôi tên là Lộ Dao."

Du Thục cúi đầu sửa sang lại quần áo trên người, vì sặc nước nên giọng hơi khàn: "Tôi không nhớ, cảm ơn cô nhiều."

Lộ Dao: "Không phải cô muốn tự sát à?"

Du Thục lắc đầu: "Tôi chẳng qua chỉ là tới đây hóng gió chút rồi nhất thời đầu óc choáng váng ngã xuống."

Lòng dạ nặng nhường nào mà choáng váng đến mức này vậy trời?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.