Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cửa Hàng Kinh Doanh Ở Dị Giới

Chương 43: Bà chủ, cơm cơm, đói đói 1




Tầng chín mươi chín khu A.

Thuỷ Ngưng Hoa đứng trong hàng dài gần như không nhìn thấy điểm đầu, nhíu chặt mày lại: "Bệnh mất hồn của bảo vệ Đỗ đã được chữa khỏi ở đây sao?".

Đỗ Thần xếp hàng trước mặt cô ta nghe vậy thì xoay người lại, khẽ gật đầu: "Đúng thế."

Mặt Thuỷ Ngưng Hoa chứa đầy sự nghi ngờ: "Nếu tôi không nhìn nhầm thì đây là một cửa hàng nhỏ mà. ra không nào tin Liễu lòng Mi chút trong Thật. ở nhiều rất Cô điều làm dưỡng đã ta viện năm rồi việc. một lại ngờ bọn không đưa cửa mấy tới hàng người nhỏ họ Thật Thần Đỗ. cách Liễu Thuỷ tính Mi Hoa Ngưng của hiểu. mắt là giếng bình ta Vậy người ngày đoạn ánh cô Liễu cổ vậy hôm vô y đi giờ nghỉ tĩnh Hoa Ngưng số trưa; cáo như dao không điệu kiên, động cùng cho tá Mi đã biết hồn, báo qua trong Thủy lượng thì về: "hề quay cũng giọng định! đó bệnh quay trưởng mai mọi, đã gặp bệnh nói người phấn khởi mình Hôm ở trưởng qua viện được người hồn vàng với báo chữa khu đã sẽ D, chuyện khỏi cho mất ngày vội về biết viện người một.". hưởng được Lúc có loại này người cửa rất ứng hàng đầu mở. khác ta nhiên Tuy năm bệnh số, lâu nói rồi tận thì cô hồn thấy lặng năm nhìn cô biến nhân, vía thật ta mắt tan đã từ qua vô chết này. hình Thức mùi hay phép dạng vị ra thuật không gì nhào từ được ăn có nặn. với sống và luôn liền cuộc Thức ăn nhau gắn.

Nhưng hơi Thuỷ Ngưng lự lạ lưỡng Hoa là lại kỳ. bệnh Trong nữa nhân hồn, nhiều khiến cửa nhỏ chữa Thuỷ mất trái không tồn Ngưng của chứng Hoa sự mà này thêm hàng không bệnh mắt tại tăng những còn trị triệu thể lại. chán bao mềm lâu xúc cảm đã, không Mọi nhũn là ngấy đều được. tan cố khi không thì chấp cũng Một người còn biến. phương đều Ngưng Thuỷ hỏi nhạt lạnh chặn câu đặt Hoa lần đối sẽ bị họng Mỗi." những phổ việc hàng nhỏ, Có "Vùng mô khoảng thời mở ở" gian phỏng biến mơ rất của một cửa giấc đất. đó Mặc nào trong kỳ nhưng nặn mà vẫn mọi giống với dù, mua được bỏ họ không ăn thể cực thấy chân thức bọn được người nhào món tiền nhịn ăn hay, ký ăn biết thật ức kia không được rõ chúng. vì đi nghiên bắt đã ở cứu việc đây Đỗ công tới bỏ cùng mấy ta Thần đầu lại viện điều để người dưỡng Cô hối hận rồi. thể lòng biết không Trong nào bệnh này hồn thế giới Mi được cách trị ở mất chữa Liễu tìm." Đỗ Thần đáp. một gì chỉ suy chứng Nhưng thôi thực của cả phải thất cô là hôm nay nữa, không mà vọng ta nghĩ có lần.

Lúc phương, mà Mi hữu hiệu đơn giản này thôi đưa là cũng nhất chỉ án Liễu ra.

Tình rồi mấy tương phát đã tự huống lần sinh.

Vốn kia có thể chữa mất nay hai trong cô ý ra trị viên hôm phá tìm nữa viện rằng còn đi nhân ta nòng cùng tưởng gọi hồn cách bệnh đột cố cốt nên. dưỡng cô lại ta nghĩ luôn ở vẫn viện ta nên thì thể còn mình được không nhưng gì, dừng nữa nếu cô ra điều làm có Thế vậy. họ trải kích là đất "nhỏ mới thì mẻ dân của" thích kia những sự cảm nghiệm Đối những mà giấc thấy nói cư, ở một Vùng khiến mơ với. không tôi Xuân các Hồng nói quay Liễu Hoa nên cùng cửa chán trước nản đi gọi: "đầu Thuỷ rồi Ngưng cô nhìn lại Mi biết đây hơi thì Nếu một nhỏ chỉ và hàng là. đầu không và của điều có vui, nhiệm thích cô cách rất lúc nhảm mở, trách hay Mi vẻ dưỡng tính Ban ta viện nói Liễu. cô Liễu tá, là cứu ta phải chấp bệnh lòng Mi còn chữa luôn sống có y một trong người niệm nên Khi. không chấp tồn dư rồi một đi cố, là chết tại Bởi hề nỗi chẳng đó tới một vì sao thôi nơi nào này phách lại khi chỉ vì chúng mà sau hiểu vốn hồn còn lại. thời Tự lại lỡ của gian làm tôi nhiên.""hàng, cửa là nhỏ một Ừ. cung những vậy đi được mới xúc mua muốn giống ngừng không món mọi nên cảm trải đồ mua lại Vì người bậc những qua. thăm hồn chữa một dò nhận cách đã thật sự, qua có cùng căn mất này thấy cô nhiều Đáng rõ - sợ lần là nhất ta trị cuối không bệnh trải hề. niệm là, để cảm là những biệt ăn chỉ cần đặc một ra sinh nào lúc bậc khi cung trải nhìn nghiệm ấy Đôi cũng kỉ, món dần một thấy về xúc theo rồi đủ niệm đó hoài, thôi ta dần tiếp nhớ người. thì rũ kia khi thấy trước Mà cảm lại sau rỗng, càng trống hơn chán ủ. gian sót tù bọn không còn sử, phải chơi thời một nhà Nơi dụng là đất những khu là cũng trong mà cố lại này không vui đang để phải diệt họ tiêu sống chấp linh hồn.

Hồng Xuân ló đầu ra từ sau lưng Liễu Mi, khuôn mặt tròn trịa đầy hưng phấn: "Viện trưởng, chúng ta thật sự có thể vào trong cửa hàng đó dùng bữa sao?""Cô muốn đi hả?"  Thuỷ Ngưng Hoa vội vàng tiếp chuyện: "Vâng!

Nhiều người xếp hàng như vậy khiến người ta tò mò quá mà."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.