Sau khi Hạnh Tử và Bạch Minh ngăn cách hoàn toàn tầm mắt của Lộ Dao, vẻ mặt cả hai cùng lạnh xuống, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào mặt Thuỷ Ngưng Hoa rồi lại từ từ chuyển sang người Đỗ Thần.
Bạch Minh hỏi: "Chuyện gì?"
Thuỷ Ngưng Hoa nghiến đến nỗi răng sắp nát ra, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Trái lại Đỗ Thần lại không hề gì, chỉ nói ngắn gọn mọi chuyện, chủ yếu là liên quan tới viện điều dưỡng và bệnh nhân mắc bệnh mất hồn.
Nghe xong, Bạch Minh nói thẳng: "Các người tới trễ quá, chúng tôi bán sạch đồ rồi.... màu khác nhau rỡ này không thơm mô, sắc hàng cửa mùi, ăn nhỏ phỏng hề giống, rất Những mà rực rất ra bán quyến toàn những hoàn món món giống mà các khác rũ trông như. thật ăn hơn đồ. ngon đất giấc Đối ở thì như dẫn sự ăn dân bàn của mơ với người thật hấp một lớn quá vậy những thức Vùng.
Lúc vị ăn mùi chua ngọt cay, lên các bàn thức loại, được, dọn, mặn,. tỏa khắp khí không ra. nữa đến cô làm mấy Cân kia, thêm khách lại vị nhắc các món."
Không khí hay để không đến khách ai ý. cũng tạm Mười ngồi thời người thể có đủ. với muốn tới việc Anh kiên tầng chín định lại mươi làm định ta ý chín càng. ngoài Lộ lại mấy ngồi bèn Thuỷ đó sau Hoa lại trong ý Ngưng dẫn vào Tử Hạnh rót đi của Dao, ra nước đạt rồi người truyền. rồi thích ngửi giác kích vị ngào vừa vị Mùi ngọt đã." ít quyết ngờ Tử chút là sẽ khi cô lại một nhưng được không, ý ấy cho vào đồng định dự thì Hạnh đoán nhất Dao cô do cũng, cô rồi Lộ lự ngay tắp đã Trước của. đĩa Từng ra bếp phòng từ bưng thức ăn được. đũa nói Đừng ăn Dao khách, giơ cơm Lộ rửa tạp rồi, dề đi tay đi: "ra xuống khí lên, cởi nữa ngồi. phút bàn Sâm nên một sau Cũng mươi trợ thức có hoàn, may đã hỗ Kỳ ăn bốn thành. một dư lại Dao trong rau một nửa thêm trứng còn nhân buổi sáng cầm túi nên lạnh, bánh ra bánh ăn gà thêm lấy không hẹ để đĩa đủ sợ làm tay Lộ tủ. chính cửa là hàng sao ẩn đơn trong Đây thực? cả thay ngay Hoa có Thuỷ không phải Liễu chỉ cũng xúc Không mặt đổi cảm Mi biểu luôn Ngưng mà cảm.
Ngày một chút sớm tới mai. vui Đỗ ăn một mắt toàn Thần này bàn thức, nhìn vẻ híp ngon lại."
Ngưng người, đoàn nói Thuỷ cô phòng định biết chạy xong cho của ấy Dao vào Lộ ý Hoa Nói bếp." sáng rồi định từ bữa đã Dao sớm cho thực nhân xong ăn quyết đơn viên Lộ. chua Canh một miến, tím heo có tiên, sóc chiên cá canh, thịt xào vị, tỏi luộc cá rau, heo cà tam chua, ngọt bò nồi lớn còn thịt thịt cuối cay nữa cùng cải. thì đang bảo bữa ở Dao cơm lại thức nghe vậy ăn: "Lộ đáp ăn Vậy xào họ một gật nhé bọn bèn đầu? anh nhác khống đặt đâu vào chế ra biết phấn thể không cứ hưng, nhếch cạnh ta ngừng khiến ngồi vừa tiết tay nuốt được, bên không Đỗ cậu không, mãi vừa chân nước miếng An. thì Đỗ Còn họ nhà anh lại tự rất nhiên cạnh ngồi em bên. biệt người nữa nhìn muốn bọn ngồi vậy Ngưng lát Cô như giác bực nhưng đi lạnh, mấy sao biết: "lại nói các họ, Thần Hoa nhạt không Đỗ sẽ bội xuống cảnh vì ấy chờ ngay khác Thuỷ người lại. đũa đám vào của dính động cầm tay mắt chặt cả tiên ăn không bàn, run người đầu Đôi đũa lên mấy nhưng cái ai cạnh đĩa cứ.. cá ở biệt giữa ngọt bàn chua là kia Đặc sóc." trước Hay nhiều nên hơn Tử là hỏi: "nghĩ nói chủ đã Hạnh chút bà. đây bao sang hàng, Tiểu lớn Tử và trong Minh giờ vậy Hạnh như Gia cửa tiệc bữa được chưa từng Bạch Trước trọng ăn cũng. dưỡng vẫn viện khó rất chịu cô gái mặt ba của vẻ Chỉ từ là điều. trong ăn đã họ bọn dùng cái không Bàn cửa lại một ghép đủ hai thành bàn nên hàng nhỏ.
Giống y như đất hạn hán lâu ngày vô tình gặp được mưa rào vậy.
Trước khi dọn cơm, Thuỷ Ngưng Hoa vẫn còn tức giận.
Còn bây giờ thì cô ta bất ngờ nhiều hơn.
Thức ăn trong cửa hàng này hoàn toàn khác với thức ăn dùng ảo thuật nặn ra mà cô ta tưởng tượng.
Tất cả đều là những món ăn ngon thật sự được nấu nướng ra.
