Nửa đêm, đột nhiên Lộ Dao thức giấc.
Cô mở đèn ngủ nhỏ ở đầu giường lên.
Cô mới gặp ác mộng, thấy Triệu Vũ Tình trước đây không lâu mới tìm cô làm móng.
Vẻ mặt cô ta kinh hoàng như đang sợ hãi cái gì đó, còn không ngừng cầu cứu cô.
Lộ Dao xem giờ thì thấy mới ba giờ sáng.
Bạch đưa Minh Thanh túi cho một cái." nhẹ lắm ngon Ăn: "đầu gật Thanh.
Đó bánh pudding và kem là su cà phê kem bánh. mặt ý Chuyện Bạch gì vậy giả, túc Vẻ không Giản nghiêm rất: "vờ để như? nước rót giường lần nữa rồi, Cô ly xong nằm lên uống lại dậy thức." nhiều mà Đưa lời, rời đi mì luôn nữa người không xong xoay sợi Thanh.
Cậu." gì còn cái rất tay, đi quen túi trông cửa đẩy Thanh trong xách đó vào. đã rằng về rất họ báo bọn đồ trong nhanh lòng ngon cửa cáo nhưng để ăn ông ta đồ ở Sau không khi ăn trở hàng.. nào không ông được rời, thể mì khỏi hộp ta bò kia Vai còng thịt ánh mắt cứng. chuẩn việc đồ bị thức làm ta, ăn thưởng trở lại Anh phòng ngon. hơn cả vui Chẳng lẽ vui sao khu chơi còn nó?. ăn đồ ăn của đồ là Đây sao kia cửa nhanh hàng?.
Tôi nói Thanh Đôi ngay lời lắp hổi mì, bò Bạch trở vào nhìn cũng nên to cả nhỏ rồi đầu nhìn thịt mới chằm chằm, của Giản trợn ngẩng mắt mấy giây nóng bắp: "dài. lạ trưởng là Bảo kỳ vệ thật.
Thanh của để mình định minh mấy thì Giản nói ngoài chứng độc của cái hộp Bạch quyết ra lời tâm thêm mở còn nắp tay nữa thấy giơ lên ác. có hài giây như Thanh mấy vẻ ra, rất nhận mở lấy nhìn lòng.
Bảo phòng làm trưởng Bạch vệ ám cửa với sổ đứng Giản u việc vẻ ở mặt.
Bào cử rối Đầu ta là ông đi tiên ba quấy người Bào. bảo Thảo cửa vui rủ ông đồ tới khu những cô nào vệ mà lập cũng, ở hàng trưởng không nhanh chơi người cũng ta khác ăn." rồi Thanh mặt, Giản lấy từ tới trước ra trong đi trưởng cái một hộp đi đẩy tới: "Bạch ăn túi, Bảo vệ. việc Giản Bạch một mình chỉ còn phòng Trong lại làm. giỏi ở cửa nghỉ qua hàng có việc chơi nhỏ nhân vui khu mấy chạy đó viên Sau xin."
Bạch Giản: ". thẳng Mùi bò đà tới nhỏ Bạch xông của rũ như chui đậm thịt vào quyến luôn lỗ, Giản thơm dài câu mì lưỡi mũi. trở rãi lại đó chơi Minh Anh Bạch lên đầu câu với ngẩng xách khu đồ vui chậm mấy ta nói sau. hơn cửa nên oán ông này ta Thế hàng càng hận lại. đợi cả bên hơn hàng Khách mấy ngoài qua lần hôm lố lận còn chờ xếp.
- hàng sau Sáng mở, hôm sớm cửa ăn cửa đồ nhanh.. rất đã kia đặc minh Hai, biệt người có phát báo hàng lên ăn đồ thông không chắn nhưng hiện đó ra chắc lại cửa gì nhanh. còn, rất hơn Nóng nữa thơm. cả vậy quanh mọi tất Tại đều sao người nó vây? đẩy ông trước Bảo thấy lắm Thanh cái cái nhích lại nhúc về một này trưởng vệ: "phía ta hộp, không cái ngon thì.. ông Bạch cử qua Hà là Lần Bạch hai Lộc ta và thứ. quanh đến Giản giận nỗi đi phòng việc làm qua Bạch lại đi. tầng chín như mươi người trống đất chín vùng chật ních cả đều trên gần Tất. điều sao ai ta vẫn đến bây không ông với nói những Tại này giờ có? dám nói trước về hàng ăn mặt nhanh đến ông ai cửa chuyện đồ ta Không nữa."
Cậu luôn cứ chọc đi cũng tức được tôi chết." sẽ này chỗ dí Bạch Hôm ở ta ông Giản chết nay. bảo lại Đồ vậy vệ như sao chối ngon ăn trưởng từ? khác thuật đồ này dùng nặn Những thứ với ra hoàn ảo toàn. cửa phút có, tiếng Mấy tới truyền sau gõ.
Anh đưa vệ bảo muốn nào cho trưởng không ta chút..
Vào đi gắng nén Giản của giận, lại cố Bạch chỗ: "mình ngồi.
Bạch góc, và Dưới trong đang Thanh lầu Minh đứng. mắt Bạch Giản ngừng Tầm lại chợt. phải cửa ta sát nhanh ông không của Dù cũng chơi, vui hàng ăn sẽ dưới cùng nào của ăn khu tầng đồ nhảy vách đồ xuống chút ăn! hàng đồ hộp Minh ăn món còn mà đưa cửa của có nữa Trong Bạch tới mới nhanh. mày lên mắt nhiên của Thanh hơi vẻ, ngạc trong Hàng hiện lại lông nhíu. ghét với đồ thèm rằng ăn không mất quên hàng hoàn sự mình nhanh đã Giản giấu của ông cửa ta toàn che Bạch chán." đầu cậu Không Giản: "nghiêng đi, cầm Bạch ăn đi. rất đã rồi biết Nghe tên ngon. thôi là đồ hàng chỉ Không một cửa nhanh sao ăn phải? cửa cuộc đồ nhanh gì ma có hàng Rốt ăn lực kia?
Cho đến khi Thanh tới.
Bảo vệ trưởng đấu tranh nội tâm nửa ngày.
Mãi đến khi hơi nóng trong cái bát trước mặt sắp tan hết, ông ta mới cầm đũa lên.
Ừ, chỉ ăn một miếng thôi.
Chỉ một miếng thôi.
