Tô Yểu khó khăn đáp lời: "Được thôi, nhiều nhất là ba ngày."
Thẩm Cận được nàng đồng ý, mới cầm chén nước lên uống một ngụm rồi đặt xuống.
Cầm chén đưa lại vào rổ cho nàng: "Nhanh về đi, trời cũng đã trưa rồi."
Tô Yểu gật đầu, dẫn theo Hạ Miêu đang định đi, thì sau lưng Hạ Hòa có vẻ không vui vì bị xem nhẹ, bắt đầu lầm bầm.
Nó cứ quay đầu nhìn Thẩm Cận, tay nhỏ cứ giơ lên.
Tô Yểu nhìn ánh mắt của Hạ Hòa, rồi lại nhìn sang Thẩm Cận.
Hai người nhìn nhau, nhất thời đều không biết nói gì.
Hai chị em này đúng là có ăn quên đ·á·nh, Thẩm Cận mới đến đây mấy ngày, đã thân thiết với hắn hơn cả cha ruột rồi.
Bọn họ chung đụng trong thời gian ngắn ngủi mấy ngày, sao có thể yêu thương con của người khác như con đẻ được chứ.
Đừng nói là Thẩm Cận đ·ộ·c thân nhiều năm như vậy, lại càng không có thân thích gì.
Nhưng nhìn Hạ Hòa gầy gầy nhỏ bé, chẳng có chút t·h·ị·t nào, Thẩm Cận vẫn thấy hơi thương xót, không làm như không thấy mà đưa tay xoa đầu nó.
Nhưng nhóc con vẫn không chịu buông tha, mím môi như sắp k·h·ó·c tới nơi.
Không phải Tô Yểu không cho Thẩm Cận ôm nó, mà là cái áo yếm này rất khó cài, tháo ra rồi thì lại phải tốn công mặc lại lâu ơi là lâu.
Tô Yểu nói: "Trẻ con hễ muốn k·h·ó·c thì y như rằng là muốn dọa người, không có gì đâu, ta đi trước."
Nói xong, nàng kéo Hạ Miêu đi đường lớn, có thể sẽ hơi vòng chút nhưng không phải đi đường ruộng nữa.
Chưa đi được bao xa, Thẩm Cận đã nghe thấy tiếng k·h·ó·c của Hạ Hòa, nhưng nó không k·h·ó·c được hai tiếng đã nín, rồi lờ mờ nghe được tiếng Tô Yểu hát nhạc t·h·iếu nhi với giọng điệu rất dịu dàng.
Nếu không biết rõ về Tô Yểu, thì chỉ nhìn vào cách nàng kiên nhẫn, dịu dàng chu đáo đối với trẻ con như thế, hắn sẽ còn cho rằng nàng là cô giáo mầm non ấy chứ.
Thẩm Cận nhìn bóng lưng mấy người dần khuất rồi mới thu ánh mắt lại, sau đó quay đầu nhìn ruộng lúa.
Suy tư một hồi, hắn lại xuống ruộng.
Đến chỗ người làm chung tổ với mình, hắn nói: "Hổ t·ử, phần ruộng của ta, ta làm khô thêm một nửa, đã nói là một hào, thì ta trả cho ngươi năm xu."
Hổ t·ử: . . ."Không phải chứ, Tứ ca, như thế là không đúng rồi nha. Đã nói là một hào, tôi lại còn nể Tứ tẩu nên mới làm, sao mới có một tí chuyện Tứ tẩu liền thay đổi chủ ý rồi?"
Đội trưởng đội sản xuất tốn rất nhiều tâm tư để xếp người làm chung tổ với Hạ Lão Tứ đấy.
Ông đặc biệt xếp một người trước đây hay chơi với Hạ Lão Tứ vào làm chung, người này cũng rất phục Hạ Lão Tứ, như thế mới không cãi cọ nhau nữa.
Thẩm Cận cầm một nắm mạ, nói: "Chị dâu của ta không vui nếu cho nhiều tiền thế."
Nói rồi hắn đi tới phía trước quay người xuống cấy mạ non.
Hổ t·ử nghe vậy ngẩn người, cũng cầm một nắm mạ đi theo, vừa giúp cấy, vừa kinh ngạc nói: "Không phải chứ, Tứ ca, anh từ khi nào mà lại nghe lời Tứ tẩu thế?"
Thẩm Cận không ngẩng đầu lên, đáp lấy lệ: "Ở trong huyện, có người coi bói nói rồi, nghe vợ thì có thể p·h·át tài lớn."
Hổ t·ử vội vàng nói: "Giờ đang p·h·á bỏ phong kiến mê tín đó nha, đừng có mà lải nhải mê tín nữa, Tứ ca, anh bớt lại đi."
Vừa nói xong, thấy xung quanh không có ai liền hạ giọng hỏi: "Thầy bói nói thật thế sao?"
Thẩm Cận: "Nếu không thì ta lại rảnh rỗi đến mức ấy hả?"
Hổ t·ử nghĩ ngợi, nếu không phải thế thì một Hạ Lão Tứ vốn dĩ không tốt với vợ, sao đột nhiên lại thay đổi thái độ như vậy?
Kiểu giải thích này, chuyện lúc trước hắn ra mặt bênh vợ càng hợp lý hơn!
* Bên kia, Quế Hoa hỏi mẹ chồng chuyện chị Miêu Nha muốn mua dầu thắp.
Mẹ chồng Quế Hoa nhíu mày nói: "Sao dạo này con với nhà đó qua lại thân thiết vậy? Có Hạ Lão Tứ là cái đồ gây rối kia ở đó, tốt nhất là con ít qua lại với nhà nó đi."
Quế Hoa nghe vậy, cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Chị Xuân Hoa là người rất tốt, với lại con chỉ nói chuyện với chị ấy vài câu lúc giặt quần áo thôi mà, con cũng đâu thể làm lơ như không quen được, như thế kỳ quá."
Mẹ chồng Quế Hoa cau mày nói: "Mặc kệ thế nào thì con cũng nên hạn chế lui tới đi."
Quế Hoa dạ một tiếng, nhưng lại hỏi tiếp: "Vậy mình có bán dầu thắp cho họ không? Chị Xuân Hoa bảo sẽ trả thêm tiền."
Mẹ chồng Quế Hoa suy nghĩ một hồi, rồi nói: "Bán, con bảo chị ta trưa về hãy đến, mang đèn qua đây, ta sẽ đổ đầy một chiếc đèn cho chị ta, nhưng chị ta phải đưa cho ta một hào rưỡi, ta chỉ bán cho chị ta hai lần thôi, không bán nhiều."
Họ cần tem phiếu, một chiếc đèn dầu cũng có giá tám xu. Không dùng tem phiếu để đổi, thì bà muốn thêm bảy xu cũng không quá đáng.
Đổ đầy một hũ dầu, dùng thoải mái thì có thể dùng đến tận hừng đông, còn tiết kiệm một chút thì có thể dùng đến bảy tám ngày.
Quế Hoa đáp: "Dạ, tí nữa con sẽ đi nói với chị Xuân Hoa."
Mẹ chồng Quế Hoa giữ chặt tay nàng: "Việc ta giao cho con, đừng có quên đấy."
Quế Hoa nhỏ giọng đáp: "Con nhớ rồi."
Đợi đi xa, nàng đứng dưới bóng cây chờ chị Xuân Hoa cùng về.
Từ xa nhìn thấy người, liền giơ tay lên chào: "Chị dâu, ở đây này!"
Tô Yểu đi tới, nói: "Em cứ tưởng chị về rồi chứ."
Quế Hoa đáp: "Còn phải đi hai mươi mấy phút nữa, có mình em về thì ngại quá.""À mà em hỏi về đèn dầu giúp chị rồi đó, mẹ chồng em nói chỉ có thể cho chị mua hai lần, mỗi lần là một hào rưỡi."
Tô Yểu so đo một chút, mức giá này không tính là quá cao, nàng đáp: "Vậy cũng được, vậy khi nào em đi ép dầu?"
Quế Hoa: "Chờ trưa tan làm, chị nhớ mang đèn qua đây."
Vừa đi vừa nói chuyện phiếm với Quế Hoa, về đến nhà cũng đã gần mười giờ rồi, chắc còn một tiếng nữa là tan tầm.
Nàng dẫn Hạ Miêu ra ngoài sân cọ rửa giày dép sạch sẽ rồi mới vào, đặt Hạ Hòa xuống ngủ, rồi bắt đầu nấu cơm.
Trong nhà cũng chẳng có gì ngon, nàng đành dùng một ít gạo, thêm hai củ khoai lang nấu cháo, tiện thể hâm nóng hai bọc ngô buổi sáng còn thừa.
Cháo vừa chín tới thì cũng vừa đến giờ tan làm.
Đợi khoảng gần hai mươi phút thì Thẩm Cận cũng về đến nhà.
Ngoài quần áo bị dính chút bùn ra, chân tay anh đã rửa sạch dưới sông rồi mới về.
Người đã đông đủ, mọi người cùng nhau ăn cơm.
Thẩm Cận uống nửa bát cháo, ngẩng đầu nói với Tô Yểu: "Lát nữa bắt đầu làm, em đưa cho ta năm xu tiền."
Thẩm Cận bình thường không hề hỏi xin tiền, Tô Yểu cũng không cảm thấy gì. Bây giờ tự dưng lại hỏi xin tiền nàng, khiến nàng thấy hơi kỳ quặc.
Có một cảm giác chồng xin tiền vợ sao đó, rất lạ.
Tô Yểu vội xua cái cảm giác hoang đường đó ra khỏi đầu, nói: "Tiền để ở chỗ nào anh cũng biết mà, anh cần thì cứ tự lấy. Nói với em một tiếng, cho em biết là được."
Vừa dứt lời, nàng bỗng phản ứng lại: "Khoan đã, không phải nói một hào sao? Sao lại thành năm xu rồi?"
Thẩm Cận: "Bảy công điểm cũng chỉ có một hào bốn xu, cho hắn một hào là quá nhiều, ta giảm bớt đi sáu phần, nên mới cho hắn năm xu."
Tô Yểu khẽ gật đầu: "Thế thì được, tiền bạc phải xài sao cho đáng."
Nàng vừa uống cháo, vừa lấy tiền, mang theo đèn dầu và Hạ Miêu qua nhà bên cạnh.
Ở trong đội sản xuất này, chỉ cần trong nhà có người, thì ban ngày nhà ai cũng không đóng cửa.
Tô Yểu cũng không vào nhà, chỉ đứng ngoài sân gọi vài tiếng thím.
Một lát sau, mẹ chồng Quế Hoa nghe thấy tiếng liền đi ra. Bà ta cũng không mời nàng vào, chỉ cầm lấy đèn dầu rồi lạnh nhạt buông một câu: "Đợi ở đây." rồi đi vào trong đổ dầu.
Chốc lát sau, bà ta mang đèn đã đổ đầy dầu đưa lại cho Tô Yểu, cầm tiền xong thì không nói gì nữa, lạnh nhạt vô cùng.
Với danh tiếng của Hạ Lão Tứ mà người người tránh như tránh tà, thì Tô Yểu cũng không trông mong gì tất cả mọi người trong làng đều có thể tươi cười, đối xử hữu hảo như nhà đội trưởng, hay Quế Hoa được.
Tô Yểu cùng Hạ Miêu quay về, sân trong yên tĩnh, Tô Yểu liếc nhìn căn phòng hơi hé mở, Thẩm Cận đã cùng Hạ Hòa đang nằm ngủ trưa ở trên g·i·ư·ờ·n·g.
Vốn dĩ Hạ Lão Tứ ham ăn biếng làm, lại lười lao động trong thời gian dài, nên bây giờ Thẩm Cận mới bắt đầu lao động chắc hẳn đã rất mệt mỏi.
Nàng lặng lẽ vào phòng lấy kim chỉ và vải ra, ngồi dưới hiên nhà suy nghĩ rất lâu mới bắt đầu cắt may.
Nàng đã nói rõ với Hạ Miêu, trước tiên sẽ may cho em trai hai chiếc áo khoác ngắn, còn thừa vải sẽ may cho chị hai cái quần lót.
Đợi sau này có thêm vải thì sẽ may váy cho chị.
Hạ Miêu còn nhỏ nhưng lại rất hiểu chuyện, bé nói quần áo của em trai cũ hơn của bé, nên đổi cho em trước.
Chỉ là bé không hiểu lắm quần lót là gì?"
Hạ Miêu còn quá nhỏ, mà Tô Yểu giờ lại đang đóng vai một người phụ nữ n·ô·ng thôn, nàng không tiện giải thích cho bé, chỉ nói đó là quần mặc ở bên trong, có rất nhiều người đều mặc.
Hạ Miêu nghe thấy mọi người đều mặc thì cũng không hỏi nữa.
Nói đến chiếc quần lót nhỏ bé này, Tô Yểu lại khó tránh khỏi nghĩ tới nội y.
Nàng hiện giờ đang mặc là một chiếc áo lót bà già phía sau lưng có chỗ bị rách.
Vì trong nhà đang có một người đàn ông lạ, nên lúc phơi đồ, nàng không dám phơi c·ô·ng khai mà chỉ kẹp trong lớp quần áo rồi mới đem phơi.
Không có vải cũng không còn cách nào, đành nhịn thêm thôi, chờ cuối năm có tem phiếu vải sẽ may thêm hai bộ khác.—— —— —— —— Cảm tạ Phi thường cảm tạ mọi người đã ủng hộ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!
