Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cùng Đại Lão Xuyên Về Thập Niên Bảy Mươi

Chương 20: Cháo lươn, măng ướp chua




Gừng chẳng qua chỉ là gia vị thôi, cái loại gừng này không cần phiếu mua đồ ăn, cũng không đắt bao nhiêu tiền.

Tô Yểu đổ gạo vào thùng đựng gạo, cầm chén trả lại, còn Thẩm Cận thì đem lươn bắt được bỏ vào chậu lớn.

Sau khi Đại Căn đi, Tô Yểu cười nói: "Ta vừa vo gạo còn đang nghĩ, gạo này ăn xong bữa này là hết, vừa mới cảm thán xong, cái này lại có gạo bỏ vào nồi."

Thẩm Cận nói: "Hai con lươn còn lại có sức sống mạnh lắm, nếu chưa vội ăn thì cũng có thể nuôi thêm."

Tô Yểu nhìn: "Được thôi, vậy thì nuôi chung với ốc trước đã, chờ ta làm dưa chua xong, sẽ ra sau núi hái ít bạc hà cùng với ốc đồng xào chung."

Chỉ nghĩ đến thôi, nước miếng của nàng đã chảy ra rồi.

* Đại Căn bưng đồ về đến nhà, mẹ hắn liếc mắt nhìn, nói: "Hạ Lão Tứ quả thật không lừa người, lạ thật."

Quế Hoa đứng bên nghe, liền nói: "Chị dâu Xuân Hoa nói, mấy hôm trước chồng chị ấy bị rơi xuống khe, suýt nữa c·h·ế·t, cầu trời khấn phật sống sót thì hối cải làm người mới, phải làm người cho tốt."

Mẹ Đại Căn nghe xong, liền nói: "Người tốt hay x·ấ·u thì vốn là một lẽ, người x·ấ·u mà thay đổi thành người tốt, mười năm cũng chưa chắc đổi được. Cái tên Hạ Lão Tứ kia vì sợ hãi mà thay đổi chỉ là nhất thời, đợi vài tháng lành sẹo quên đau, chẳng phải đâu lại vào đấy thôi."

Chồng của Quế Hoa nhìn nhau, quyết định không nói những lời mẹ không thích nghe nữa.

Trong lòng Quế Hoa vẫn mong Hạ Lão Tứ kia có thể thay đổi tốt hơn.

Nàng về cái đội sản xuất này mới được nửa năm, làm hàng xóm với chị dâu Xuân Hoa ở sát vách cũng được nửa năm.

Nàng thấy chị dâu Xuân Hoa mang cái bụng bầu to vượt mặt đi làm, sinh xong chưa đầy hai ngày lại phải đi làm đồng, ngày càng gầy, nhìn mà thấy lo lắng.

Hạ Lão Tứ mà thật sự có thể thay đổi thì trong nhà có thêm một lao động, chị dâu Xuân Hoa cũng đỡ khổ.

* Đợi Thẩm Cận làm thịt lươn xong, xé ra c·ắ·t thành khúc, Tô Yểu bảo hắn bỏ một nửa vào nồi, còn mình thì thái thêm ít gừng bỏ vào, còn một nửa thì xào lươn cay với đậu đũa.

Đậu đũa trong vườn sắp bị nàng hái hết, may mà nó lại bắt đầu ra lứa mới.

Nàng cắt mấy gốc gừng đem đi trồng.

Khi hái đậu đũa, nàng nói chuyện với Thẩm Cận đang ngồi dưới mái hiên: "Mấy thứ rau này đều nhỏ quá, lại gầy nữa, phải bón ít phân gà, đợi gặp thím Ngọc Lan, ta hỏi bà ấy xem có chuyện gà con không."

Bây giờ nuôi gà là có định mức, mỗi nhà chỉ được nuôi năm con gà, tất nhiên có người lén lút nuôi nhiều hơn, một ngày thả năm con ra, mỗi con đều lớn gần bằng nhau, không để ý thì ai biết chính xác có bao nhiêu con, coi như thấy thì cũng giả vờ không biết thôi.

Thẩm Cận đáp: "Nàng hỏi đi."

Tuy rằng Tô Yểu hay thích kể mấy chuyện vụn vặt, nhưng may sao Thẩm Cận cũng không thấy phiền, dù rằng luôn luôn không có ý kiến gì, nhưng vẫn đáp lại.

Tô Yểu hái được mấy quả đậu đũa thì vào bếp, cho thêm một thìa muối nhỏ vào nồi, lại khuấy cháo đang sôi một chút.

Hầm thêm một phút mới múc ra.

Tiếp đến là xào lươn.

Đem đậu đũa chần qua trước, vớt ra để một bên, sau đó cho nửa thìa mỡ heo vào nồi, cho thêm ít gừng sợi với nửa quả ớt, chảo nóng thì cho lươn vào xào.

Nói là xào, chẳng bằng nói là đảo qua trên nồi nóng để ra bớt dầu.

Chờ lươn được bảy, tám phần chín thì bỏ đậu đũa vào xào cùng, lại cho thêm muối.

Chờ đậu đũa vừa tới thì có thể bày lên bàn.

Chừng mười phút sau, một tiếng "Có thể ăn cơm rồi" thì Thẩm Cận cũng vào hỗ trợ bưng cháo ra ngoài.

Một cái ghế dài, vừa đủ kê bốn cái bát.

Hạ Miêu ngồi xuống, nhìn cháo với đồ ăn trên ghế thì nuốt nước miếng ừng ực, con bé chợt ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Cận một cái rồi nói: "Cha giỏi thật!"

Thẩm Cận hôm nay bị một lớn một nhỏ khen đến hai lần, không hiểu sao, lại có cảm giác thành công còn hơn cả bàn xong một vụ làm ăn.

Hắn ngồi xuống, mặt vẫn một vẻ bình tĩnh.

Tô Yểu liếc nhìn Hạ Hòa đang ngủ trên giường, mới ngồi xuống, rồi nói với Hạ Miêu: "Trong đồ ăn mẹ bỏ chút ớt, con ăn không quen thì ăn ít thôi nhé, trong bát của con mẹ bỏ thêm hai miếng thịt đấy."

Hạ Miêu khẽ gật đầu.

Khi bắt đầu ăn, Tô Yểu vốn đã từng ăn thịt rắn rồi thì càng không sợ ăn lươn.

Phải nói, cháo này tuy không ngon như cháo thịt rắn nhưng cũng không tệ, ít nhất không tanh.

Món lươn xào tuy không nhiều dầu và xì dầu, nhưng đối với nàng bây giờ mà nói vẫn rất thơm.

Ăn uống no đủ xong, Hạ Miêu theo thói quen xoa xoa bụng nhỏ, mãn nguyện nói: "Nếu sau này cứ được như bây giờ thì tốt quá."

Hạ Miêu từ trước đến giờ chưa từng được sung sướng như mấy ngày nay, có thể ăn no, còn được ăn thịt, nếu cứ luôn được ăn thịt thì tốt biết mấy.

Thẩm Cận giúp dọn bát đũa, mang ra ngoài rửa.

Vì hôm nay anh lại xuống ruộng nên dính bùn đất, cũng tiện thể đi lau mình.

Thay hai bộ quần áo rồi giặt luôn.

Hôm nay mưa lớn, nước sông có chút đục ngầu, nước trong chum vẫn đủ dùng tối nay và sáng mai nên anh cũng không đi gánh nước.

Trời dần tối, Tô Yểu đốt đèn đi tắm, đồ lót chưa làm xong, nên không có mà mặc.

Hôm nay vừa mưa, trời cũng mát mẻ hơn, tuy không khí ẩm ướt, nhưng so với mấy hôm nay khô nóng bức bối thì cũng dễ chịu hơn nhiều.

Buổi trưa không ngủ, chưa đến tám giờ, Tô Yểu cùng Hạ Miêu được gió mát thổi nhè nhẹ thì đã bắt đầu mệt mỏi rã rời.

Tô Yểu cho Hạ Hòa bú xong thì dẫn Hạ Miêu đi ngủ cùng.

Thẩm Cận ngồi dưới mái hiên không biết bao lâu, cảm thấy hơi buồn ngủ thì mới vào nhà.

Mấy ngày nay kiếm sống cũng không ít, hôm nay lại liên tiếp cấy lúa, người còn mệt hơn cả tinh thần.

Trước khi ngủ, Thẩm Cận vẫn không ngừng nhắc nhở mình không được ngủ quá say, phải để ý nghe tiếng Hạ Hòa khóc.

Vừa nghĩ như vậy, Thẩm Cận ngủ thiếp đi.

Anh ngủ một giấc rất say, nhưng có lẽ là vì trước khi ngủ còn suy nghĩ nhiều nên nửa đêm nghe thấy tiếng con khóc thì anh cũng giật mình ngồi dậy ngay.

Chậm vài giây liền mang giày ra ngoài, tiện đường đi tiểu luôn.

Bồn đi vệ sinh đêm tựa vào tường, hai bên đâm mấy cây tre, lấy tranh cột vào cây tre che phía trên.

Tô Yểu là phụ nữ thì không tiện, anh là đàn ông, dù đã văn minh bao nhiêu năm cũng không quen đi nhà xí lộ thiên.

Nên hôm sau anh liền làm cái này để che chắn.

Tuy rằng vẫn lộ thiên nhưng cũng tạm che giấu được.

Thẩm Cận giải quyết xong thì ngồi dưới mái hiên nghe tiếng ếch nhái kêu ồm ộp.

Ngủ gật đợi gần hai mươi phút, thấy Tô Yểu cầm đèn đi ra, nàng nói: "Vào ngủ đi."

Thẩm Cận đi vào phòng trước.

Tô Yểu cầm đèn đi tiểu một chút, một lúc lâu mới trở về.

Hai người đều rất buồn ngủ, vừa đặt lưng xuống đã ngủ mất.

Ngày thứ hai, Thẩm Cận ăn một bát canh khoai lang rồi đi làm.

Tô Yểu bắt đầu làm dưa chua với củ cải sợi, giữa trưa dự định ăn bánh ngô nhân củ cải sợi.

Thái nửa củ cải, không có đồ bào nên chỉ có thể dùng dao cẩn thận thái thành sợi, thả vào bát ngâm nước.

Ngâm nước có thể giảm bớt mùi của củ cải, để làm bánh ngô không bị nồng mùi củ cải quá.

Ngâm củ cải sợi xong thì nàng bắt đầu thái măng.

Thái gọn măng xong, nàng tìm rất lâu mới thấy được một cái hũ nhỏ.

Rửa sạch rồi dùng nước nóng tráng qua một lượt, phơi hũ dưới nắng.

Đồng thời lại đun thêm hai bát nước sôi để nguội.

Chờ hũ khô, nàng bỏ măng vào hũ, đổ nước sôi đã nguội vào, đậy nắp hũ lại.

Nàng sợ không kín nên còn dán một lớp đất vàng dính quanh miệng hũ.

Làm xong những thứ này thì nàng đi giặt đồ đã làm hôm qua.

Tô Yểu lấy áo ngắn của Hạ Hòa xuống, thay cho nó. Quần áo cũ sờn bị nàng vứt sang một bên.

Đợi giặt xong, nàng còn phải cất lại, để phòng những ngày mưa liên tục không có đồ mặc, thì còn có đồ mà mặc.

Hạ Hòa mặc quần áo mới vào, chắc là vì kiểu dáng thông thoáng, vải vóc không thô ráp, nó rất thích, cứ nắm lấy quần áo "Y nha y nha" gọi.

Tô Yểu nhìn Hạ Hòa trong bộ đồ mới thì mới phát giác, dường như thằng bé không có xấu xí như vậy.

Tuy đầu vẫn lơ thơ vài sợi tóc, thân thể nhỏ xíu trông xót xa, nhưng vì mấy hôm nay được nàng cho ăn ngon, bú sữa cũng đủ, gương mặt của thằng bé cũng dần hết xanh xao, một cục bột trắng, đôi mắt lại rất xinh, nhìn kỹ vẫn thấy đáng yêu.

Nàng quay sang nhìn Hạ Miêu, mấy ngày nay ăn uống đầy đủ, khuôn mặt của cô bé cũng thêm chút hồng hào. Mặt với cổ thì vẫn đen thui, nhưng tay và chân thì trắng trẻo, cứ bồi dưỡng thêm sẽ trắng lại thôi.

Tô Yểu tuy vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện đột ngột có hai đứa con, nhưng cũng từ từ thích nghi với vai trò làm mẹ.—— —— —— —— Đề cử truyện của bạn tốt, nếu có hứng thú có thể đọc.

« xã khủng mỹ nhân mạnh gả ác bá sau [ thập niên bảy mươi ] » tác giả Triều Ca đêm vũ Văn án: Từ nhỏ bởi vì dung mạo xuất chúng suýt bị lừa gạt, dẫn đến mười năm không dám ra khỏi nhà.

Dần dần trở nên quái gở.

Nhưng mà, Thẩm Triều Triều sợ hãi tiếp xúc với người khác lại không nghĩ đến, vì không phải xuống nông thôn, cô lại ép mình gả cho một ác bá bị mọi người ghét sợ.☆ Vì đ·á·n·h nhau bị bắt vào đồn, Cố Kỳ Việt vừa mới được thả ra thì đã biết mình có thêm một cô vợ.

Nghe nói còn xinh đẹp như t·h·i·ê·n tiên.

Ha, là vì biết nhà hắn có ông bố làm giám đốc xưởng, còn mẹ thì làm chủ nhiệm bệnh viện sao?

Dù sao cũng không phải là vì coi trọng cái kẻ mỗi ngày chỉ biết đ·á·n·h nhau đánh lộn là hắn.

Cố Kỳ Việt nghiến răng trở về tìm ‘cô vợ’ chuẩn bị ‘bồi dưỡng tình cảm thật tốt’ Nhà này, có hắn thì không có nàng!

Về sau...

Cố Kỳ Việt: "Vợ ơi, em thật là xinh, hắc hắc hắc" Cố Kỳ Việt: "Ối chà, trời nóng quá, lau mồ hôi đã, ơ? Không cẩn thận để lộ cơ bụng, vợ ơi em đang lén nhìn anh sao?"

Cố Kỳ Việt: "Vợ ơi em đừng đi, nhà này không thể không có em! ! !"① Nữ chính bị xã hội sợ hãi từ nhỏ (có thể chữa khỏi) ② Nam chính đại s·o·á·i ca, không ức h·i·ế·p người yếu, nhưng không chịu làm ăn, suốt ngày đ·á·n·h nhau với lưu manh vào đồn, danh tiếng càng ngày càng thối, cuối cùng thành bá chủ một phương (thực tế là một kẻ có tính cách phản nghịch, không chịu nghe theo sự sắp xếp của gia đình, am hiểu về máy móc, chuyên nhận đơn làm thêm kiếm tiền) ③ Nam chính ngoài miệng thì ngạo kiều, nhưng hay khoe mẽ như chim công xòe đuôi, thích phô trương bản thân ④↑ Thực tế là hai kẻ xui xẻo tụ tập lại sưởi ấm cứu rỗi nhau.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.