Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cùng Đại Lão Xuyên Về Thập Niên Bảy Mươi

Chương 26: Ô Long




Vào giữa trưa ngày thứ hai, Thẩm Cận tan làm trở về, trên tay cầm một chiếc bình gốm thô.

Tô Yểu nhận lấy bình gốm từ tay hắn, xoay qua xoay lại đánh giá vết lỗi.

Cũng được, có vết lỗi, vấn đề không lớn.

Nàng hỏi: "Sao nhanh vậy đã mang về rồi, bỏ tiền ra mua, hay là đổi đồ?"

Thẩm Cận đáp: "Hai hào tiền với hai con cá diếc."

Tô Yểu nói: "Vậy cũng được."

Có bình nấu thuốc, Tô Yểu chạy ra bờ sông nhặt một ít hòn đá mang về, sau đó dựng một cái bếp đá đơn giản để sắc thuốc.

Cô dùng nước sôi tráng qua bình, rồi bỏ dược liệu vào ngâm.

Thẩm Cận ăn cơm trưa xong, về phòng đóng cửa thay một bộ quần áo khác, rồi nói với Tô Yểu đang sắc thuốc bên ngoài: "Ta ngủ một lát, tối tan làm về sẽ làm món lươn cho nàng."

Qua khoảng thời gian sống chung này, Thẩm Cận cũng đã hiểu, nàng sợ tất cả những thứ nhìn không có vảy cá và rắn.

Nàng không những không dám giết rắn và lươn, còn không dám giết cá trê, nhưng lại dám giết cá diếc có vảy.

Mà những gì nàng không dám giết, tự nhiên cũng thành công việc của Thẩm Cận.

Tô Yểu không quay đầu, chỉ khoát tay, đáp: "Được, chàng ngủ đi."

Từ sau khi nói ra tối hôm qua, giữa hai người dường như bớt đi một chút gò bó, chung sống cũng trở nên thoải mái hơn.

Thẩm Cận nằm dài trên giường, khuỷu tay gối đầu, hai mắt nhìn không chớp nóc nhà một hồi, cho đến khi Hạ Hòa bên cạnh nắm tay đặt lên bụng của hắn, hắn mới hoàn hồn.

Hắn nhìn Hạ Hòa. Tiểu gia hỏa có lẽ là nóng, ngủ không yên, hơi thở cũng nặng nhọc.

Thẩm Cận liền cầm quạt lá quạt cho Hạ Hòa một lát, đợi cậu ngủ yên giấc mới hạ quạt xuống.

Khi Thẩm Cận tỉnh dậy thì thuốc Đông y của Tô Yểu cũng đã sắc xong.

Cô ngồi dưới mái hiên, nhìn chén thuốc Đông y đen bóng đặt trên ghế, vẻ mặt khổ sở như phải chịu nỗi buồn lớn.

Sau khi Thẩm Cận ngủ, hắn cứ mơ hồ ngửi thấy mùi thuốc, thậm chí còn trong mơ, mơ thấy mình tỉnh lại trong bệnh viện.

Khi tỉnh, mộng cũng tan.

Thẩm Cận bưng chén thuốc lên, tiện tay sờ thử độ nóng của chén, rồi đưa tới trước mặt nàng, nói: "Thuốc vừa sắc còn nóng, uống ngay mới có tác dụng."

Tô Yểu lập tức bịt mũi lại, mặt mày nhăn nhó: "Có mùi chua chua hôi hôi, ta nghe mà buồn nôn. Không phải nói là kê đơn thuốc bổ ấm sao, sao khó ngửi vậy?"

Nàng lớn như vậy rồi, còn chưa từng uống thuốc Đông y bao giờ.

Trước kia chỉ biết thuốc Đông y khó uống, lại không ngờ mùi vị lại khó chịu đến thế.

Thẩm Cận: "Bịt mũi lại, uống một hơi là hết, chỉ đắng có một lát thôi mà."

Thấy nàng vẫn không chịu uống, Thẩm Cận nói thêm: "Không chữa cho khỏe, sống không được lâu, về già còn đau ốm triền miên."

Tô Yểu lườm hắn một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Giống y như lời mẹ ta từng nói."

Thẩm Cận: ...

Hắn nghe thấy hết.

Tô Yểu vốn không phải là người khó tính, chỉ là muốn trì hoãn được lúc nào hay lúc đó, bây giờ hết cách rồi, chỉ còn nước nhận chén thuốc.

Như một người không sợ chết, nàng cố hết sức bịt mũi lại, uống hết chén thuốc một hơi.

Uống xong một chén thuốc, nàng buông bát xuống liền chạy ra góc tường nôn khan.

Thẩm Cận rót cho nàng một chén nước, nói: "Súc miệng trước đi."

Tô Yểu vội vàng súc miệng mấy lần, cuối cùng cũng hoàn hồn, nàng oán hận nhìn Thẩm Cận: "Không phải bảo chỉ đắng có một lát sao?"

Thẩm Cận: "Thì là đắng có một lát thôi."

Tô Yểu hướng hắn cười gượng hai tiếng: "Vậy một lát này cũng dài quá đấy."

Thẩm Cận cười nói: "Uống hết bảy ngày, lại để lão tiên sinh kê đơn khác cho, không khổ như vậy nữa."

Nghe nói còn phải uống bảy ngày, rồi bảy ngày sau lại uống tiếp, Tô Yểu giống như cây cà bị đóng sương, ủ rũ, héo hon.

Thẩm Cận an ủi: "Đợi chữa khỏi rồi thì không cần uống nữa."

Đương nhiên, đây là cả một quá trình khá dài.

Câu nói sau cùng, Thẩm Cận giấu ở đáy lòng, tùy tiện nói: "Ta đi làm việc đây."

Thẩm Cận vừa ra khỏi sân, liền thấy hai ba người đang đứng bên ngoài hàng rào nhà hắn. Không biết đang thì thầm gì, vừa thấy hắn, liền vội vàng bỏ chạy.

Thẩm Cận nhíu mày, cảm thấy khó hiểu.

*Buổi chiều rảnh rỗi không có việc gì, Tô Yểu cùng Hạ Miêu liền cùng nhau dọn dẹp trong sân và nhổ hết cỏ dại.

Nhổ cỏ xong, liền mang hết chăn bông của Thẩm Cận ra sân phơi nắng, lại giặt vỏ chăn.

Năm ngoái khi chia nhà, họ chỉ lấy một chiếc giường và bộ chăn cũ, hiện tại đang được để ở trong sọt dưới gầm giường.

Giờ có phơi cũng vô dụng, đến khi nông thôn vào thu bắt đầu xe bông thì mới đổi chăn mới bằng ít tiền hoặc lương.

Có hai bộ chăn bông, mùa đông cũng không lo không có chăn ấm để đắp.

Phơi vỏ chăn xong, Tô Yểu mang tấm vải thô cũ ra, cắt hai mặt lớn, hai mặt nhỏ, để làm vỏ gối.

Dành cho Hạ Miêu và Hạ Hòa dùng, bên trong nhét quần áo cũ của Hạ Hòa.

Còn cô với Thẩm Cận thì dùng xác lúa, năm nay thóc thu hoạch xong vẫn chưa được xay xát, đợi sau khi đập lúa xong sẽ bắt đầu xay xát, lúc đó làm một ít xác lúa mang về.

Cô vừa may vỏ gối, thì bên ngoài bỗng nhiên có tiếng của thím Ngọc Lan gọi."Miêu Nha có ở nhà không?"

Tô Yểu nghe thấy liền gác kim khâu xuống, đi ra mở cửa.

Mở cửa thấy thím Ngọc Lan, hỏi: "Thím không đi làm sao ạ?"

Thím Ngọc Lan nhìn Hạ Miêu đang ở trong sân, nói: "Miêu Nha, thím nói chuyện riêng với mẹ con một lát."

Nói rồi kéo Tô Yểu ra ngoài cửa.

Tô Yểu không hiểu bị kéo đến dưới gốc cây vắng vẻ, thấy vẻ mặt nghiêm trọng của thím Ngọc Lan, trong lòng cô có chút lo lắng.

Lẽ nào là chuyện Thẩm Cận mượn xe đạp hôm trước bị lộ?

Thím Ngọc Lan nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc: "Miêu Nha, con thành thật nói cho thím biết, có phải con lại có thai rồi không?"

Vốn tưởng rằng sẽ bị quở mắng, lại bất ngờ nghe được câu này, suýt chút nữa sặc cả nước miếng."Cái, cái gì có, không có? Sao con không nghe rõ ạ?" Tô Yểu sợ mình hiểu lầm ý.

Thím Ngọc Lan nói: "Mấy người mới vào làm buổi chiều, đều nói Hạ Lão Tứ là đồ chơi hỗn trướng. Thằng Hòa Tử mới bốn tháng, con mà đã có dấu hiệu thai nghén, tính thời gian ra thì có khi là lúc Hòa Tử được hai tháng con đã có bầu rồi.""Thân thể con còn chưa khỏe lại, mà Hạ Lão Tứ chỉ biết nghĩ cho sướng bản thân, không hề nghĩ cho con, thật không ra gì!"

Tô Yểu:...

Cô tưởng rằng thời đại này kín đáo lắm, ai dè lại quá thẳng thắn.

Cô vội vàng giải thích: "Con không có mang thai! Con không biết người khác sao lại đồn là con có thai, nhưng mà con thật sự không có mang thai mà!"

Đột nhiên bị gán cho có bầu, Tô Yểu cũng giật mình một tiếng.

Nhưng may mà hôm qua đi khám bác sĩ Đông y, nếu có thai thì sao lại không khám ra được.

Trong lòng nắm chắc, cô hoàn toàn không hoảng hốt.

Vẻ mặt của thím Ngọc Lan vẫn còn nghi ngờ, nhìn cô rồi lại nhìn xuống bụng cô, nói: "Miêu Nha à, không phải thím xen vào chuyện người khác, mà là thân thể con không chịu nổi đâu. Nếu miễn cưỡng sinh ra thì cái mạng này có giữ được không? Nghe lời thím, nếu có thì phải đi bỏ đi."

Tô Yểu: "Con thật không có thai mà..."

Cô đột nhiên bắt lấy từ "buồn nôn" vừa nãy trong câu nói của thím Ngọc Lan, chợt nhận ra, cô lập tức nhớ tới chuyện mình nôn khan sau khi uống thuốc hôm nay.

Cô nói: "Thím, con biết tại sao lại có tin đồn đó rồi."

Thím Ngọc Lan ngơ ngác: "Tại sao?"

Tô Yểu kéo tay thím: "Chắc là con nói thì thím cũng nửa tin nửa ngờ, hay là mình đến xem trực tiếp cho dễ hiểu."

Tô Yểu kéo thím Ngọc Lan vào trong sân, đi lấy bình gốm sắc thuốc lại đưa trước mặt bà, mở ra cho bà xem cặn thuốc bên trong."Con đang uống thuốc của Tứ ca kê đơn, đắng kinh khủng, lại hay bị nôn khan, có lẽ có người đi ngang qua nghe được tiếng liền cho rằng con đang nghén."

Thím Ngọc Lan ngớ ra, để xác định, bà thăm dò hỏi: "Thật không có thai?"

Tô Yểu mạnh tay vỗ bụng mình: "Con đi khám lão Đông y rồi, ông ấy nói thân thể con kiệt quệ lắm rồi, không điều trị chắc sống không thọ, con có dám mang thai không?"

Thím Ngọc Lan lúc này mới tin, vỗ đùi, nói: "Mấy người này thật là rảnh hơi, nghe chuyện của con thì bố của thím còn mắng thẳng vào mặt thằng Lão Tứ là thằng khốn nạn đấy."

Tô Yểu: "Vậy thím mau đi nói với đội trưởng đi, nếu không thì lúc đó có giải thích chắc cũng chẳng ai tin đâu."

Thím Ngọc Lan gật đầu: "Thím đi nói ngay đây."

Bà vừa định quay người đi, lại như phản ứng ra cái gì đó, đột ngột dừng chân, quay đầu lại nhìn Tô Yểu."Con vừa nói là đi khám lão Đông y, mà còn nói sống không thọ là sao?"

Tô Yểu giải thích: "Chỉ là vì con lao động vất vả quá, lại mới sinh con, nên thân thể mới suy yếu thế, phải điều trị mới được, nên mới kê thuốc cho con. Nói sống không thọ cũng chỉ là nói cho nó thêm thôi ạ."

Thím Ngọc Lan nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm: "Làm thím hết hồn, cứ tưởng là thân thể con không cứu nổi."

Vừa nói bà vừa thở dài: "Đều tại thằng Lão Tứ vô tâm vô tính, hại con ra nông nỗi này. May mà giờ đã đổi khác rồi, nếu không thì biết làm sao đây?"

Sau khi tiễn thím Ngọc Lan đi, Tô Yểu thở dài một hơi, cũng là vì Thẩm Cận mà lau đi một giọt mồ hôi.

Chắc giờ hắn bị chửi mà không biết đầu đuôi câu chuyện gì mất.

Thẩm Cận quả thật không biết chuyện gì đang xảy ra.

Hắn đang làm việc thì bị đội trưởng mặt mày cau có tìm đến.

Hắn cứ tưởng là chuyện mình đi bắt lươn đêm qua bị đội trưởng biết, đội trưởng đoán được hắn định mang ra chợ đen bán, nên mới mắng hắn?

Đi theo đội trưởng, Thẩm Cận đã bắt đầu suy nghĩ xem phải dùng lý do gì để qua mặt.

Kết quả là chưa đến nơi vắng người, đội trưởng Hạ đã văng lời mắng: "Ngươi là thằng khốn nạn chỉ biết dùng cái bụng dưới để suy nghĩ thôi sao? Thân thể vợ ngươi như nào mà ngươi không biết? Lần trước sinh Hòa Tử đã khó sinh gần chết rồi, sau này ốm đau triền miên, ngươi không thương còn không thôi, sao còn có thể đối xử như thế nữa!?"

Bỗng nhiên bị chửi, Thẩm Cận: "?"

Còn chưa kịp để Thẩm Cận phản ứng lại, đội trưởng tiếp tục nói: "Ta cho ngươi nghỉ hai ngày, ta còn viết thêm cho ngươi giấy giới thiệu, ngươi mau đưa vợ đến bệnh viện huyện làm nạo thai đi, đừng để muộn nữa."

Đồng tử của Thẩm Cận bỗng nhiên co rút lại.

Tô Yểu mang thai?

Không đúng, nếu có thai thì đó phải là của Lý Xuân Hoa mang mới đúng.

Nếu thật sự có thai, nhất định không thể giữ.

Thứ nhất, thân thể nàng không thể chịu nổi.

Thứ hai, Tô Yểu là một cô gái trẻ mới ra trường, đã phải vất vả làm mẹ của hai đứa trẻ rồi, không thể thật sự sinh thêm một đứa nữa.

Phản ứng đầu tiên của Thẩm Cận là "không thể giữ", sau đó liền nghĩ tới chỗ không đúng.

Chưa kể là Hạ Lão Tứ trong đầu không có ký ức quan hệ với vợ hắn, thì hôm qua hắn đã cùng Tô Yểu đi khám bác sĩ Đông y, nếu thật có thai thì há chẳng phải hắn đã bị mắng té tát vào mặt rồi hay sao?

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, gánh nặng trong lòng Thẩm Cận đã được giải tỏa.

Vẻ mặt hắn cũng trở lại bình thường, nói: "Hôm qua con mới cùng cô ấy đi khám lão Đông y xong, có thai thì chúng con có thể không biết sao?"

Đội trưởng vẫn còn muốn nổi giận, nhưng nghe hắn nói vậy, lửa giận bị chặn đứng trong họng không xuống được, hắn ngơ ngác: "Không có thai? Không có thai mà sao người trong thôn lại đồn Miêu Nha có thai?"

Thẩm Cận gần như ngay lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.

Thảo nào lúc hắn đi làm thì thấy mấy người ngoài hàng rào lại có vẻ mặt lạ như vậy, thảo nào lúc hắn đi làm thì ai ai cũng nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu, hóa ra là tại sự hiểu lầm này.

Thẩm Cận liền kể lại chuyện Tô Yểu nôn khan sau khi uống thuốc.

Đội trưởng sau khi nghe xong lời giải thích thì cũng hết lời.

Hai người đàn ông nhìn nhau không biết nói gì, hồi lâu sau đội trưởng mới lên tiếng: "Thím mắng sai ngươi rồi, xin lỗi ngươi nha."

Thẩm Cận: "Cái chuyện hiểu lầm này, đội trưởng cũng nên giúp làm sáng tỏ một chút."

Đội trưởng cũng đau đầu, sao mà chuyện gì ông làm đội trưởng cũng phải quản vậy? Thật sự cần phải tìm một người trong thôn để quản mấy chuyện lông gà vỏ tỏi mới được."Được, đợi cấy xong lúa, đội sản xuất mở đại hội ta sẽ nói cho rõ.""Mà nãy ta nói cho ngươi nghỉ với thư giới thiệu xem như chưa nói gì, được rồi, đi làm việc đi."

Khi Thẩm Cận quay người lại, lại thở ra một hơi.

Hắn sờ lên trán, khi nghe nói Tô Yểu mang thai, mà còn ra cả mồ hôi lạnh cả người.

May mà chỉ là sự hiểu lầm.

Thẩm Cận tan làm về đến nhà, từ ngoài bước vào.

Tô Yểu đang thêu thùa, nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu nhìn lại.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, không cần nói cũng có thể cảm nhận được sự bất lực và im lặng của đối phương.

Một hồi lâu sau, Tô Yểu mới hỏi: "Đội trưởng có mắng anh không?"

Thẩm Cận gật đầu: "Mắng."

Mắng còn rất khó nghe nữa là đằng khác.

Hắn lại hỏi: "Thím Ngọc Lan có tới tìm nàng không?"

Tô Yểu cũng gật đầu: "Cũng mắng anh một trận trước mặt ta."

Hai người nhìn nhau một lúc, rồi đều bật cười.——— Canh hai trước 12h…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.