Sau khi Tô Yểu từ trạm y tế trở về, Thẩm Cận không có ở nhà, nàng nghĩ chắc là hắn đi làm việc, tìm Xà Đại mà tính toán
Sau khi dỗ Hạ Miêu và Hạ Hòa ngủ, Tô Yểu thấy vẫn còn một đoạn dây buộc tóc dài, liền cắt một miếng vải ca rô đỏ quê mùa, ra ngoài hiên nhà làm dây cột tóc vải
Cái này còn thiếu vài mũi kim, bên ngoài đầu tường rào đã truyền đến giọng của Hứa Quyên: “Chị dâu ở nhà không?” Tô Yểu vội vàng dùng giọng bình thường đáp: “Có đây, có đây, bọn trẻ ngủ rồi, cửa không khóa.” Hứa Quyên cõng cái gùi, vác cái rổ, cùng Thạch Đầu đẩy cửa sân đi vào
Nhìn thấy vật trên tay Tô Yểu, hỏi: “Chị dâu đang làm gì vậy?” Tô Yểu rút chỉ, cắn đứt, rồi cầm lên cho cô xem: “Dây cột tóc, dùng để tết tóc.” Nói xong liền quấn lên đầu, xoay người cho cô xem: “Thế nào?” Mắt Hứa Quyên sáng lên: “Dây cột tóc này đẹp quá.” Tô Yểu tháo xuống, đưa cho Quyên Tử: “Tặng cho cô.” Hứa Quyên ngẩn người: “Sao tự nhiên lại đưa cho ta?” Tô Yểu cười cười: “Chuyện lần trước mấy thanh niên trí thức, còn nhờ có cô giúp đỡ, ta vẫn muốn cảm ơn cô.” Tô Yểu nắm rất rõ đạo lý đối nhân xử thế
Không chỉ chuyện lần trước, mà tính tình của Hứa Quyên rất tốt, cùng nàng giao tiếp cũng rất thoải mái
Hơn nữa, chuyện Hổ Tử kết bạn với Thẩm Cận, nàng cũng phải tạo mối quan hệ với Hứa Quyên
Hứa Quyên: “Ha ha, cảm ơn gì chứ, ở nông thôn này không phải cô giúp ta thì cũng là ta giúp cô thôi, không cần nhiều khách sáo thế.” “Không đáng mấy đồng, cầm đi.” Nói rồi liền nhét vào giỏ của cô
Hứa Quyên cười: “Vậy có chút ngại đó.” Cô cầm dây buộc tóc trong giỏ lên, càng nhìn càng thích, hỏi: “Cô nghĩ ra kiểu này từ đâu vậy?” Tô Yểu: “Trước đây thấy người ta dùng trong thành, liền tự mình nghĩ ra thôi.” Tô Yểu không thấy ở trong thành, nhưng nàng nghĩ kiểu dây cột tóc này chắc đã sớm có người dùng, chỉ là chưa thịnh hành thôi
Hứa Quyên càng xem càng thích, nói: “Tay chị dâu khéo thật.” Tô Yểu hỏi cô: “À đúng rồi, cô tìm tôi có chuyện gì?” Hứa Quyên bỗng giật mình, nói: “Nhìn ta xem, quên hết cả, hôm nay không phải không phải đi làm sao, ta định lên núi dạo xem có đào được măng không, nhiều thì mang ra xã bán, không có thì nhà tự ăn.” Tô Yểu: “Hòa Tử mới học lẫy, không ai trông ta cũng không yên tâm.” Nghe vấn đề này, Hứa Quyên nghĩ nghĩ, chợt nói: “Trước đây khi Hổ Tử lớn bằng từng này cũng cần người trông nom, cơ bản là không rời người được
Nhưng cứ trông hoài thì cũng chậm trễ việc, nên nhà ta đã làm cho Hổ Tử một cái giường nhỏ có rào chắn, dùng tốt lắm, Hổ Tử ngủ đến tận hai tuổi cơ đấy.” “Giờ Hổ Tử lớn rồi, không ngủ nữa, định giữ lại cho Nhị Bảo, vẫn đang để đó không dùng
Chị dâu muốn dùng thì cho chị mượn dùng trước.” Tô Yểu nghe vậy, vội nói: “Quyên Tử cô giúp đỡ ta nhiều quá
Ta giờ cơm nước cũng phải luôn để mắt đến bé, sợ nó bị ngã.” Hứa Quyên đặt gùi và rổ xuống, nói: “Đi thôi, chúng ta chuyển qua ngay bây giờ.” Tô Yểu chần chừ một chút: “Mặc dù Miêu Nha với Hòa Tử ngủ rồi, nhưng ta vẫn không yên lòng.” Hứa Quyên cười: “Cái này thì dễ thôi.” Cô quay sang nói với Thạch Đầu: “Cháu trông hộ các em nhé, tối cô làm bánh gato cho cháu ăn.” Thạch Đầu lập tức gật đầu lia lịa: “Cháu nhất định trông kỹ Miêu Nha với Hòa Tử!” Tô Yểu nói: “Vậy cháu vào nhà chơi đi, lát nữa Miêu Nha tỉnh thì cháu bảo Miêu Nha, ngàn vạn lần không được cho Hòa Tử bò ra gần giường.” Thạch Đầu không biết học ở đâu ra, đứng thẳng cúi chào: “Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!” Hứa Quyên cười, nói: “Toàn là học ở mấy phim Bát Lộ quân.” Tô Yểu đưa Thạch Đầu vào nhà, sau khi ra khỏi cửa, hỏi: “Quyên Tử, cô bảo phim trả lời thư lúc nào sẽ chiếu vậy?” Quyên Tử lắc đầu: “Không biết, chắc đến dịp Quốc Khánh tháng 10 thì chiếu, sao thế?” Tô Yểu: “Thì lần trước lúc chiếu phim, tôi bị ốm không đi được, lại không mang được Hạ Miêu đi, cũng thấy hơi tiếc.” Quyên Tử: “Nói chung nếu Quốc Khánh không chiếu thì tết sau chắc cũng chiếu, nhưng còn tùy thời tiết nữa, thời tiết không lạnh thì sẽ chiếu.” Hai người vừa đi vừa nói chuyện một chút thì đã đến nhà Hổ Tử
Mấy anh em Hổ Tử đã sớm phân gia, mỗi người đều sống một mình một nhà
Nhà Hổ Tử cũng rộng hơn chỗ ở hiện tại của Tô Yểu một chút, có nhà ngoài, có hai gian phòng
Hứa Quyên tìm được cái giường nhỏ từ trong gian chứa đồ, hai người liền mang ra
Lâu ngày không dùng nên bụi bặm cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cái giường này bốn phía đều được đóng rào chắn, gần giống như cái nôi, có điều không được tinh xảo như vậy
Nhưng bây giờ có tinh xảo hay không không quan trọng, quan trọng là có thể dùng được
Hai người mang giường về, thế nào cũng phải đi qua gốc cây gừa của đội sản xuất, lúc này ở dưới gốc cây có rất nhiều người đang hóng mát
Tô Thúy Lan, người đã đánh nhau với Hạ nhị tẩu nhà lão Hạ lần trước cũng ở trong đó, thấy các nàng khiêng giường nhỏ liền chặn đường lại, hỏi: “Hổ Tử nàng dâu, các cô đây là làm gì vậy?” Hứa Quyên không thích Tô Thúy Lan lắm, khẽ nhíu mày, nhưng vẫn trả lời: “Đưa giường nhỏ cho nhà chị dâu mượn dùng cho Hòa Tử.” Thím Thúy Lan nghe vậy vội nói: “Cháu nhà thím cũng đang thiếu giường nhỏ, hay là các cháu cứ mang sang nhà thím dùng tạm mấy hôm xem có dùng được không, nếu dùng tốt thì gọi bố nó đóng cho một cái rồi trả lại.” Hứa Quyên định từ chối thì Tô Yểu đã mở miệng trước: “Vậy thím hay là cứ mang hết xoong nồi bát đũa nhà thím cho con mượn mấy ngày xem có dùng được không, nếu dùng được thì con sẽ bảo chồng con qua nhà thím mua lại một bộ đem về.” Tô Thúy Lan lập tức phản bác: “Cho cô mượn thì nhà tôi dùng cái gì?!” Tô Yểu cười: “Cái giường này của con cho thím mượn dùng, vậy nhà con dùng cái gì?” Thím Thúy Lan ngây người, ý là đang đá xoáy bà ta đó hả
Bà nhíu mày, bực dọc nói: “Có ai lại nói chuyện với người lớn tuổi như cô không hả?
Với lại cái giường này có phải của cô đâu, là của con dâu Hổ Tử mà, liên quan gì đến cô?!” Tô Yểu cũng không khách sáo, cãi lại: “Đương nhiên là liên quan rồi, cái này là trước cho con mượn mà, mặt thím dày như vậy, trực tiếp bảo khiêng đến nhà mình luôn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bảo là dùng mấy ngày chứ, chắc đến khi cháu trai nhà thím biết đi thím cũng chẳng thèm trả lại!” Thím Thúy Lan mặt mày đen sầm, tức giận chửi ầm lên: “Lý Xuân Hoa cái con mụ #*#*#* kia dám bảo mặt bà dày, đồ mặt dày như cô thì có
Đồ yểu mệnh phải đền tiền kia!” Mấy bà già này chửi mắng người khác quả thật rất khó nghe
Những người khác đi đến khuyên giải: “Có gì đâu mà cãi cọ, Tô Thúy Lan chuyện này đúng là bà làm không đúng.” Tô Thúy Lan tức không chịu được, nói: “Chủ nhân cái giường nhỏ còn chưa lên tiếng mà nó đã lên tiếng trước rồi!” Hứa Quyên nói: “Cái giường này là con cho chị dâu mượn trước, con có nói cho thím mượn đâu, là thím vô lý đòi mượn.” Thím Thúy Lan tức đến thiếu chút nữa ngất
Tô Yểu lại thêm dầu vào lửa: “Nghe đi, nghe đi, mọi người đều bảo là cho con mượn trước, mà bà cô này mặt dày quá, đúng là càng già càng xấu tính, lại còn đem cái chuyện người lớn ra để nói.” Hứa Quyên và những người khác nghe thấy Tô Yểu nói vậy, đều kinh ngạc
Cô Miêu Nha trước mắt với cái miệng mồm mép lanh lợi này, còn là cô Miêu Nha trầm mặc trước đây, ai muốn làm gì cũng được sao
Xem ra cái chuyện của đám thanh niên trí thức lần trước, thật sự khiến cho cô thay đổi tính tình bị bắt nạt, đoán chừng cũng có cái Hạ Lão Tứ chống lưng, nên mới dám nói thế này
Thím Thúy Lan hít một hơi, giơ tay lên nói: “Cô tưởng bà già không dám đánh cô chắc!?” Tô Yểu ngẩng mặt lên, chỉ vào mặt mình: “Đánh vào đây nè, tôi xem bà có dám đánh không, đánh đi, đánh đi!” Hứa Quyên giật mình, vội kéo kéo Tô Yểu: “Cô đừng chọc bà ta, nhỡ bà ta đánh thật thì sao.” Thím Thúy Lan thấy sắp đánh đến nơi rồi, mọi người vội vàng ngăn lại, nói: “Bà quên là Hạ Lão Tứ ngang ngược à, bà mà đánh thật thì chắc là bà phải vừa bồi tiền vừa đi làm như cái con nhị tẩu của bà.” Nghe thấy câu này, Thím Thúy Lan quả thật không dám xuống tay
Tức đến cả khuôn mặt đen lại, ngực không ngừng phập phồng, từng hơi từng hơi một thở
Phản ứng này khiến người ta cảm giác bà sắp không thở được nữa
Tô Yểu:..
Nhắc bà ta làm gì, đáng lẽ cứ để bà ta đánh, cái hạn đi làm công của Hạ nhị tẩu cũng sắp hết, cô còn đang buồn rầu đây
Không biết ai tự nhiên hô lên một tiếng: “Hạ Lão Tứ kìa!” Tô Yểu nghe thấy vậy, nhìn quanh, thấy Thẩm Cận cùng Hổ Tử đang xem kịch ở đằng xa, cô vừa nhấc chân liền chạy đến vừa chạy vừa mách: “Tứ ca, có người chửi con, chửi khó nghe lắm.” Thẩm Cận nhìn cô chạy tới, ngẩn người một lúc mới nhịn không cười, khóe miệng giật giật, cứng rắn lộ ra vẻ mặt lạnh tanh, lặng lẽ nhìn về phía bà cô đứng đầu trong đám người
Sắc mặt Thím Thúy Lan biến đổi, vội vàng đẩy mọi người ra rồi nhanh chân bỏ chạy
Tô Yểu nhìn thấy người chạy mất, cố nhịn không cười
Dọa người, chỉ cần một cái mác Hạ Lão Tứ của Thẩm Cận là được
Thẩm Cận thấy bà cô kia bỏ chạy, nói: “Tối nay đến nhà bà ta ném mấy hòn đá vào sân, để chồng con bà ta dạy lại bà ta.” Tô Yểu gật đầu lia lịa: “Không thì cứ hay kiếm chuyện với con hoài.” Thẩm Cận cười: “Giờ bà ta cũng biết cô không dễ chọc rồi đó.” Hổ Tử đứng bên cạnh nghe hai người nói cứ như không thấy sự tồn tại của hắn vậy, thắc mắc hai người này sao cứ có cảm giác mới kết hôn thế
Tô Yểu hỏi: “Hai người đến từ lúc nào vậy?” Thẩm Cận: “Vừa lúc nghe thấy cô bảo người ta đánh cô.” Anh còn chưa từng thấy một Tô Yểu thiếu đòn như thế, rất là hoạt bát
Có điều anh vẫn lo bà cô kia đánh thật, đang định đi lên thì bà cô đó bị mọi người ngăn cản lại, lúc đó anh mới thở phào nhẹ nhõm
Tô Yểu:… Thôi xong, hình tượng giáo sư nhân dân của nàng trong mắt anh ta, chắc cũng chẳng còn lại bao nhiêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Cận nhìn sang phía Hứa Quyên, ánh mắt dừng trên chiếc giường nhỏ, đoán: “Cãi nhau vì cái giường đó à?” Hổ Tử quan sát kỹ một chút rồi vỗ tay: “Đây không phải cái giường nhỏ nhà ta sao?” Tô Yểu: “Chính là nhà anh đó, Quyên Tử bảo muốn cho Hòa Tử mượn, ta với cô ấy đi khiêng, kết quả bị bà cô kia chặn lại, mặt dày vô sỉ muốn mượn dùng tạm rồi bảo cháu trai nhà bà ta dùng trước mấy ngày.” Hổ Tử nghe xong, cười lạnh hai tiếng: “Dùng mấy ngày á, chắc dùng hỏng luôn rồi chưa chắc đã trả, có khi còn bị bà ta bổ ra làm củi luôn.” Thẩm Cận xắn tay áo lên, nói: “Ta với Hổ Tử khiêng về giúp hai người.” Tô Yểu “ờ” một tiếng, có người hỗ trợ, tốt quá rồi còn gì
Thẩm Cận đi từ gốc cây gừa, hướng mấy thím với mấy chú dưới gốc cây khẽ gật đầu, rồi cùng Hổ Tử khiêng giường nhỏ
Mấy người ở dưới gốc cây gừa, nhìn nhau, nói: “Dạo này Hạ Lão Tứ làm sao vậy, không còn hay trừng người nữa, cũng chẳng chửi bới gì nữa rồi?” Nghe lạ lạ
“Sao cảm giác Hạ Lão Tứ tính tình tốt hơn chút rồi, mà vợ cậu ta lại ngược lại hơi nóng nảy?” Nói vậy đúng thật
Rời khỏi gốc cây gừa, Hứa Quyên nói: “Cái Tô Thúy Lan đó nổi tiếng là không biết xấu hổ, thích kiếm chuyện, cô tránh bà ta ra là được rồi, đi chọc tức bà ta làm gì?” Tô Yểu: “Thì bực không chịu được, lần trước cũng vì bà ta mà tôi bị Hạ nhị tẩu đẩy
Cứ tưởng bà ta an phận rồi, không ngờ còn đến bắt nạt tôi, nếu tôi cứ nhẫn nhịn, lần sau bà ta chắc chắn sẽ còn kiếm chuyện để mà bắt nạt tôi nữa thôi.” Hứa Quyên suy nghĩ kỹ thì thấy cũng đúng
“Vậy cô cũng không nên bảo bà ta đánh cô chứ, lỡ bà ta đánh thật thì đại đội trưởng cũng chưa chắc sẽ giúp cô đâu.” Tô Yểu: “Đại đội trưởng không giúp thì chồng tôi giúp mà.” Nghe đến câu “chồng tôi”, tâm tình của Thẩm Cận bỗng dưng có chút kỳ lạ
Rõ ràng trước kia cũng đã từng nghe rồi, nhưng lúc đó anh chỉ cảm thấy thú vị, mới mẻ, mà không có cái cảm giác như bây giờ
Không nói rõ được đó là cảm giác gì, chỉ cảm thấy tâm tình có chút tốt lên
Cũng lạ thật
—— —— —— —— Hình như lâu lắm rồi chưa phát hồng bao, chương này ai bình luận tôi sẽ phát hồng bao nhé.