Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cùng Đại Lão Xuyên Về Thập Niên Bảy Mươi

Chương 50: Kiếm tiền, dùng tiền




Thẩm Cận nửa đêm gà gáy đã ra ngoài, chiếc xe đạp tối qua đã gửi ở nhà Hổ Tử.

Nhà Hổ Tử ở gần ngã ba đường liên huyện của đội sản xuất, cũng không cần đi qua nửa đội sản xuất, nên để xe ở nhà hắn.

Tô Yểu lại có kinh nghiệm, để cho Thẩm Cận có đồ ăn mang đi vào thành, ban đêm đã làm sẵn bánh cao lương.

Thẩm Cận lúc thức dậy giữa đêm, liền hâm nóng mấy cái, để cho hắn ăn rồi vào thành.

Tô Yểu nhìn Thẩm Cận đi khuất, mới lại lên giường ngủ tiếp.

Thẩm Cận đến nhà Hổ Tử, gõ mấy tiếng lên cửa, Hổ Tử vội vàng ra mở cửa.

Hắn ngáp một cái, nói: "Tứ ca huynh tính là đến, nếu không đến ta cũng ngủ mất rồi."

Sợ mình ngủ quên, liền ngủ sớm, khoảng hai tiếng đã tỉnh, sau đó cố đến giờ, gần bốn giờ.

Thẩm Cận: "Trước tiên buộc lồng tre lên xe."

Hổ Tử nói: "Tứ ca, mấy thứ này đều đói mấy ngày rồi, có thật không sao không đấy?"

Thẩm Cận liếc hắn một cái: "Mùa đông còn sống được lâu như thế, có mấy ngày này cũng không chết đói được."

Hai người đem năm cái lồng tre buộc lên sau yên xe.

Để phòng ngừa vạn nhất, liên tục kiểm tra lồng tre đã đóng chặt chắc chắn chưa.

Hổ Tử: "Mấy thứ này để ở nhà, ta với vợ ta cứ một lúc lại phải ra xem, sợ chúng nó chạy mất, trong lòng cứ bất an."

Lúc này Thẩm Cận mới hơi chột dạ, nói: "Chị dâu huynh nàng tương đối sợ thứ này, nếu mà để ở nhà chắc chắn ngủ không được, ban đêm nàng còn phải chăm con, huynh thông cảm chút."

Hổ Tử hướng hắn nở một nụ cười gian: "Tứ ca không được rồi, bây giờ toàn là nghĩ cho chị dâu, xem ra cũng có chút giống mới kết hôn vậy."

Thẩm Cận gật đầu: "Cũng may mà có ông thầy tướng số kia."

Hổ Tử nghe vậy, nhớ tới trước kia Tứ ca nói, nghe thầy bói phán "Nghe lời vợ sẽ phát tài" bây giờ xem ra, mới có một tháng, nhà Tứ ca đã xảy ra thay đổi lớn như vậy, từ chị dâu cho đến mấy đứa nhỏ đều dần dần tốt lên.

Cái này quẻ tính ra thật là linh nghiệm!

Sau khi Thẩm Cận đi, Hổ Tử trở về nhà lên giường liền ôm chặt lấy vợ mình, ghé vào tai vợ nói: "Vợ ơi, sau này ta nhất định đối tốt với nàng, cũng sẽ nghe lời nàng.""Cút."

Hứa Quyên nóng nảy dùng tay chân đẩy hắn ra.

* Thẩm Cận đến huyện thành, trời mới vừa hửng sáng.

Đeo lên khẩu trang Tô Yểu làm cho, đi vào chợ đen.

Lục Tử vừa liếc mắt đã nhận ra Hạ Lão Tứ.

Dù sao thời buổi này người cao to không nhiều lắm.

Thấy xe đạp phía sau hắn có mấy cái lồng tre, lập tức mặt mày hớn hở.

Đợi người tới trước mặt, hắn mới nói: "Thịt rắn đại bổ, nghe nói có thịt rắn bán, đã có bảy tám người hẹn ta mua thịt rắn rồi."

Thẩm Cận xuống xe, hỏi: "Muốn xem không?"

Tuy không nhìn thấy, nhưng đều nghe mơ hồ tiếng rắn lè lưỡi, hơi lạnh sống lưng."Không cần không cần.""Ở đây có năm con, ngươi cân thử xem, tính giá một đồng ba một cân, ngươi bán bao nhiêu ta không quản."

Lục Tử cười tủm tỉm nói: "Không nói giá không nói giá."

Nhìn phản ứng của hắn, cũng biết việc mua bán này không lo ế.

Thời đại này người quá thiếu chất, đa phần chỉ có thịt heo, mà thịt heo còn phải mua bằng tem phiếu, món thịt rắn đại bổ này sao không có đầu ra.

Sau khi gỡ hết rắn xuống, Thẩm Cận nói: "Nhanh một chút được không, ta còn phải về."

Lục Tử nghe xong, vội nói: "Không được đâu Tứ ca!"

Thẩm Cận nhíu mày: "Sao vậy?"

Lục Tử nói: "Mấy người mua kia nói, phải làm thịt hộ, không thì không mua. Nhưng nếu Tứ ca mà đi thì ai làm thịt?"

Thẩm Cận: "Ngươi không biết à?"

Lục Tử: ". . . Tứ ca huynh đánh giá cao ta quá rồi, ta sợ lắm, sao dám làm thịt!"

Thẩm Cận nhìn trời, mới hơn năm giờ, nếu khoảng sáu giờ về, chạy nhanh một chút chắc kịp.

Hắn nhìn về Lục Tử, nói: "Muốn ta làm thịt cũng được, một con rắn cho ta thêm một mao một cân, dù sao ta cũng sợ."

Nụ cười trên mặt Lục Tử cứng đờ."Không phải chứ Tứ ca, cái này của huynh coi như Tể Ngã rồi đấy, hay là cho thêm năm xu một cân?"

Thẩm Cận lãnh đạm nhìn hắn.

Lục Tử thương lượng: "Sáu xu?""Bảy xu?""Tám xu?"

Thẩm Cận cười lạnh: "Thiếu một xu ngươi tự làm thịt đi."

Lục Tử:. . .

Hắn cắn răng nói: "Được rồi."

Thỏa thuận xong giá cả, Thẩm Cận hỏi: "Mấy người kia khi nào đến, ta phải về trước sáu giờ."

Lục Tử giơ tay lên quơ quơ, liếc đồng hồ trên tay, nói: "Bây giờ mới năm giờ ba mươi, hẹn năm giờ rưỡi đến sáu giờ."

Lục Tử nhìn về phía hắn, thương lượng: "Sáu giờ rưỡi về được không?"

Thẩm Cận suy nghĩ một chút: "Trễ nhất là sáu giờ rưỡi."

Cùng lắm thì Đại Căn mượn xe đạp về huyện muộn hơn nửa tiếng, một tiếng cũng không sao.

Lục Tử thấy hắn đồng ý, vội đáp: "Được!"

Thẩm Cận ánh mắt rơi vào cổ tay hắn, hỏi: "Mua một chiếc đồng hồ như của ngươi hết bao nhiêu tiền?"

Lục Tử nghe vậy, giơ tay mình lên, nói: "Cái đồng hồ Tam Thành này của ta cũng mất bốn mươi đồng đấy."

Nghe thấy giá tiền này, Thẩm Cận cũng không hỏi nữa, dù sao hiện tại cũng không mua nổi.

Sau khi hẹn xong người, lục tục ngo ngoe có người đến, một vài người đi đường cũng vì cảnh làm thịt rắn mà vây quanh xem, những người có hứng thú đều hỏi giá cả, Lục Tử lanh lợi, tại chỗ nâng giá, muốn hai đồng hai một cân.

Những khách hàng mua trước kia là hai đồng một cân, thấy mình mua rẻ hơn nên không ý kiến gì.

Bởi vì bán đắt hơn, cho nên phần lớn lúc trước dự định một cân hoặc một cân rưỡi. Nên khẳng định sẽ còn thừa.

Thẩm Cận làm thịt rắn xong, để qua một bên, tìm nước rửa tay, nói với Lục Tử: "Đều chết hết rồi, ngươi chắc chắn tự chặt được, ta về trước."

Lục Tử gật đầu: "Được được được."

Nhưng lập tức lại kéo người lại, hỏi: "Tứ ca lần sau khi nào bắt nữa?"

Thẩm Cận nghĩ nghĩ: "Nửa tháng sau đưa một lần nữa đến đây đi, ngươi tăng giá, ta chắc chắn cũng phải tăng, lần sau tăng thêm tiền làm thịt, tính một đồng năm."

Lục Tử trợn mắt, nhưng nhìn người mua, đành gật đầu: "Vậy được."

Thẩm Cận nhìn lồng tre, nói: "Sáng ra, mấy cái lồng tre này quá gây chú ý, bốn ngày nữa, vẫn vào thời gian đó, ngươi đem qua công xã Hồng Dương đi."

Lục Tử bên cạnh vội vàng nói: "Tứ ca, đồ mà huynh muốn ở trong lồng đó, ở bên trong túi da rắn có đó, tự huynh lấy đi."

Thẩm Cận nhìn lồng, lấy túi da rắn ra, là mấy bó lớn lông vũ màu sắc khác nhau, rất thô, giống như là mấy thứ bị thải loại.

Nhưng nếu không phải đồ thải loại, chắc chắn hắn cũng không lấy được.

Hắn hỏi: "Bao nhiêu tiền?"

Lục Tử đang gói thịt rắn cho khách, quay đầu lại nói nhỏ: "Đây là hàng thải loại, lông vũ nhân viên nhà máy được phúc lợi, hắn cho ta ba đồng rưỡi một cân, ta chỉ lấy một mao tiền lời, ở đây có hai cân ba lạng, là tám đồng hai mao tám, Tứ ca cho ta tám đồng hai mao năm là được."

Lông vũ đắt, Thẩm Cận cùng Tô Yểu đã có chuẩn bị tâm lý từ trước.

Nhưng mà có được một cái áo len, cũng đủ ấm áp cho mùa đông này rồi, đáng giá.

Hắn móc tiền trong lưng ra, nói: "Lần sau còn có, cho ta làm nhiều thêm vài cân nữa."

Lục Tử lên tiếng.

Còn về vải vóc, vẫn là đợi lúc nào vắng người, đến lúc đó trong công xã lại cẩn thận bàn bạc với hắn.

Thẩm Cận cầm đồ, kéo xe đạp đi mua chút đồ rồi rời chợ đen.

Sau sáu giờ rưỡi, trên đường người đã dần đông.

Hiện tại thời buổi này, phần lớn đều bảy giờ rưỡi đi làm, không có ở lại ký túc xá của nhà máy, rất nhiều người đều đi bộ đi làm, ở trong xưởng ăn điểm tâm.

Cho nên lúc sáu giờ rưỡi, rất nhiều người đều lục tục ra khỏi nhà đi làm.

Thẩm Cận lại đội mũ rơm mang khẩu trang có vẻ quá nổi bật, cho nên khi ra khỏi ngõ hẻm, liền cởi khẩu trang và mũ rơm ra.

Đạp xe trà trộn trong dòng người, cũng không bị ai để ý.

Chỉ là khi Thẩm Cận đi qua nhà ăn quốc doanh, cảm thấy có ánh mắt dừng lại trên người hắn dò xét.

Hắn dừng xe lại, nhìn xung quanh một lượt, người đi đường có nhìn hắn vài lần, nhưng không ai có vẻ như là đang nhìn chằm chằm dò xét.

Ánh mắt kia khiến hắn thấy không thoải mái.

Không tìm được chủ nhân của ánh mắt kia, Thẩm Cận cũng không chậm trễ nữa, liền leo lên xe đạp đi tiếp.

Sau khi người đi, ở phía sau nhà ăn quốc doanh có người đi ra.

Người đi cùng Hồng Tụ Chương, hỏi: "Tạ đội trưởng, sao bỗng nhiên cảnh giác vậy, có thấy người đáng nghi sao?"

Dương Quốc Vĩ nhìn bóng lưng người đang đạp xe đi khuất, nói: "Đã thấy một người đáng nghi, thời điểm này, ở trong đội sản xuất chạy vào thành, anh nghĩ xem là làm gì?"

Người kia lập tức nói: "Đầu cơ trục lợi!"

Tạ Đông Vĩ khẽ gật đầu, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.

Hắn nghĩ, mình có cách để Xuân Hoa thoát khỏi bể khổ.

Hắn đã tìm người hỏi qua.

Hạ Lão Tứ đối với vợ con mình không tốt, không đánh thì mắng, đối với nhà cũng không đoái hoài.

Một cô gái tốt như vậy, người mà hắn từng thích, lại bị đày đọa ra bộ dáng này, sao hắn có thể ngồi yên không quản?

* Thẩm Cận gần tám giờ mới vòng đường xa về tới đội sản xuất.

Hắn lái xe đạp trực tiếp vào sân nhà Đại Căn.

Đại Căn nghe thấy tiếng xe đạp, ló đầu ra khỏi nhà: "Tứ ca huynh tính là về rồi."

Thẩm Cận: "Có chút việc chậm trễ, nên về trễ chút."

Hắn dựng xe đạp, cởi chiếc túi ở sau yên, từ bên trong lấy ra một gói đồ được gói bằng lá sen, đưa cho Đại Căn.

Đại Căn hơi ngẩn người: "Cái này là cái gì?"

Thẩm Cận: "Xương ống heo, cho vợ anh bồi bổ cơ thể."

Đại Căn nghe vậy, vội xua tay: "Không được không được, đồ này ta không dám nhận."

Thẩm Cận: "Cái này không cần tem phiếu, thấy tiện đường nên mua, nếu anh ngại thì ở đây có hơn nửa cân một chút, anh đưa cho tôi bốn mao tiền đi."

Đại Căn nghe vậy, mới nói: "Nếu Tứ ca lấy tiền, vậy tôi nhận."

Xương ống heo này tuy không có thịt, nhưng có dinh dưỡng, có đôi khi có tem phiếu cũng chưa chắc đã mua được.

Nghe thấy không cần phiếu thì Đại Căn dù có ngốc cũng đoán được mua ở đâu, bởi vì vợ anh ta đã nói rồi, người ta đã giúp bọn họ, họ cũng không thể trở thành kẻ vong ơn bội nghĩa, cho nên anh ta cũng không tìm hiểu xem xương ống heo từ đâu mà ra.

Thẩm Cận gật đầu, sau đó nói: "Trong vườn nhà anh có trồng hành, cho tôi xin một ít, gừng cũng cho tôi xin một cục."

Đại Căn nhận xương ống heo, cười đáp: "Được, Tứ ca huynh đợi chút."

Đại Căn cho hắn một nắm hành to và một cục gừng lớn, tiện đường cũng đưa tiền cho hắn.

Thẩm Cận về đến nhà, đem những đồ mua được cất kỹ xong, mới đi làm việc.

Thẩm Cận tìm đội trưởng để phân công làm việc.

Đội trưởng thấy hắn, nói: "Vợ cậu nói cậu không khỏe, tối nay mới bắt đầu làm việc, cậu không khỏe chỗ nào?"

Thẩm Cận đáp: "Đau bụng, bây giờ đỡ hơn chút rồi."

Đội trưởng gật đầu, sắp xếp việc cho hắn, nhắc nhở: "Nếu cậu đau bụng nặng thì sáng nay đừng đi làm."

Thẩm Cận lắc đầu: "Vậy không được, chưa đến mức đó, với cả tôi cũng không muốn phụ lòng đội trưởng tốt với tôi."

Lời này nghe được trong lòng đội trưởng dễ chịu, lập tức cười: "Thằng nhóc này cũng biết điều đấy, đi, đi làm đi."

Thẩm Cận đi rồi, đội trưởng nhìn dáng đi của hắn cũng đường hoàng ngay ngắn, không khỏi cảm thán: "Đây đúng là thay đổi nhiều rồi, đến cả tinh thần cũng đứng đắn hẳn lên."

* Tô Yểu ở trong đội sản xuất làm việc, cho nên trở về sớm hơn Thẩm Cận một chút.

Nàng đang lấy nồi chuẩn bị nấu cơm, thì thấy đồ bên trong.

Một miếng thịt nạc mỡ lẫn nhau, nhìn có lẽ phải có một cân. Còn có một cái xương ống, mấy miếng đậu phụ.

Không cần nghĩ cũng biết là Thẩm Cận mua về.

Nàng đã biết, Thẩm Cận tuyệt đối sẽ không để cho mình về tay không...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.