Cùng Mịch Tỷ Lĩnh Chứng Sau , Ta Chế Bá Ngành Giải Trí

Chương 42: : May mắn để ta tại trong biển người mênh mông đụng tới ngươi!




**Chương 42: May mắn để ta gặp được ngươi giữa biển người mênh mông!**
Dương Mịch thân là nữ vương lưu lượng, tự nhiên biết rõ cách tạo hiệu ứng, cách để tạo ra chủ đề nóng
Sự kiện lần này tuy là ngoài ý muốn, thế nhưng, nếu biết cách tận dụng, tuyệt đối có thể giúp La Mục thu về một đợt lợi ích lớn
Nàng chỉ cần tạo ra vài chủ đề, sau đó ra sức một phen, là đã nắm chắc phần thắng
Dương Mịch càng nghĩ càng cao hứng, trong lòng lại càng thêm ngọt ngào, cứ như vừa uống nước mật ong vậy
Có lẽ là do bài hát 《 Có chút ngọt ngào 》 của La Mục đã rót mật vào tận tim gan nàng, cũng có thể là vì sự kiện lần này mang lại lợi ích lớn cho La Mục, cho nên sau đó nàng đã mở ra chế độ mua sắm cuồng nhiệt
Bốn bộ ga giường đôi, bốn chiếc chăn lạnh đôi, bốn bộ đồ ngủ đôi, bốn đôi dép lê, hai chiếc cốc đôi, thậm chí cả đũa và thìa cũng là đồ đôi, khiến cho La Mục phải trợn mắt há mồm
Đúng vậy
Lúc này, Dương lão bản đâu giống người hai mươi chín tuổi, rõ ràng là một thiếu nữ tuổi mười sáu, mười bảy mộng mơ
Thật là tốt
Có một cảm giác như người cha già dẫn con gái đi dạo phố
Sau khi đã mua sắm đầy đủ, Dương Mịch dẫn La Mục tới khu trò chơi điện tử ở tầng năm, chơi suốt hơn ba giờ đồng hồ
Dương Mịch đúng là vừa chơi kém lại vừa ham, mấy chiếc máy gắp thú khiến nàng bốc hỏa, kết quả lại chẳng gắp được con búp bê vải nào, cuối cùng vẫn là La Mục ra tay, gắp cho nàng hai con Snoopy, mới tránh được việc Dương lão bản nổi trận lôi đình, đập nát mấy cái máy gắp thú kia
Dương Mịch vốn định chơi thêm một lát, thế nhưng nghĩ đến ngày mai còn phải đi làm, nên đành phải ủ rũ cúi đầu, một tay lôi hai cái tai của Snoopy, tay còn lại thì kéo La Mục, uể oải cùng La Mục rời khỏi quảng trường Thời Đại, đi về phía bãi đỗ xe
Bây giờ đã hơn chín giờ rưỡi tối, Quảng Trường Thời Đại vẫn còn rất nhiều người ra vào, vô cùng náo nhiệt, ngay cả không khí cũng tràn ngập niềm vui, thêm vào đó, từng cơn gió nhẹ thổi qua, cảm giác rất dễ chịu
"Mục Đệ Đệ, Mịch tỷ không vui
Dương Mịch nghiêng mặt, bĩu môi, vẻ mặt đầy chán chường và tuyệt vọng, rõ ràng là dáng vẻ của một thiếu nữ nghiện net bị cưỡng chế rời khỏi quán net
La Mục quay đầu sang, nhìn vẻ mặt Dương Mịch viết rõ dòng chữ —— Mau đến an ủi ta, lập tức có chút dở khóc dở cười
Đây tuyệt đối không phải là Dương lão bản danh tiếng lẫy lừng, mà là một tiểu nữ sinh ham chơi
Bất quá hắn vẫn mỉm cười, hai mắt nhìn chăm chú nàng, hỏi: "Mật Mịch tỷ, vì sao không vui vậy
"Bởi vì ngày mai ta phải đi làm
Dương Mịch cảm thấy mình có chút chán nản, mất hết ý chí
Rõ ràng trước kia nàng không đi làm thì cũng là đi làm, rất ít khi nghỉ ngơi, cảm thấy mọi việc vẫn bình thường, nhưng hôm nay chỉ là cùng La Mục chơi một ngày, vậy mà lại nảy sinh ý nghĩ từ nay về sau quân vương không thiết tha triều chính
Sắc đẹp mê hoặc lòng người
Ai bảo Mục Đệ Đệ vừa đẹp trai, lại vừa thân thiết, chơi lại vui như vậy chứ
Nàng giơ ngón tay nhỏ nhắn thon thả lên, nhẹ nhàng chọc vào má La Mục, mềm mềm, rất dễ chịu
"Ban ngày chúng ta không thể gặp nhau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng không phải sợ đi làm, chỉ là nghĩ đến việc cả ngày không thể gặp tiểu lão công, trong lòng liền cảm thấy trống trải
La Mục không nhịn được cười khẽ: "Mịch tỷ, vậy có muốn..
"Muốn cái gì
Dương Mịch đôi mắt đẹp mở to, tò mò hỏi
Nếu như không lo lắng La Mục sẽ nghĩ mình là kẻ biến thái, nàng đã hận không thể đem hắn dính chặt bên người, mỗi ngày đều ở bên nhau
"Có muốn buổi trưa mai ta mang cơm đến cho Mịch tỷ không
La Mục nhìn trong mắt nàng tràn đầy cưng chiều, "Ta dự định sáng mai sẽ quay một video ẩm thực, làm xong rồi, vừa hay có thể mang đến cho tỷ
"Không phải chứ
Mục Đệ Đệ, đệ không đùa với ta đấy chứ
Từ đây đến công ty phải mất hơn một giờ..
Dương Mịch trừng lớn mắt, có chút kích động, có chút hưng phấn, lại có chút không thể tin được
Mục Đệ Đệ đưa cơm
Vì sao ta lại muốn phát ra tiếng hét chói tai như chuột chũi vậy
"A, thì ra Mịch tỷ lo lắng thân phận của ta và tỷ bị lộ, không muốn ta đến công ty tỷ, thôi vậy
La Mục cố ý thở dài, trong mắt lại thêm vài phần tịch mịch và thất vọng
"Ai nói vậy
Ta rất, rất, rất mong đệ đến công ty, ta chỉ là sợ đệ mệt thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dương Mịch vội vàng nắm lấy cánh tay hắn, ra sức giải thích
"Lão bà đại nhân vất vả làm việc, ta đưa một bữa cơm thì có gì là mệt
La Mục nhìn nàng tràn đầy vui mừng, cũng bắt đầu cười
"Tiểu lão công đưa cơm, ta cũng rất mong chờ
Dương Mịch nhìn ánh mắt thâm tình của La Mục, cảm giác tim mình như tan chảy, đối với buổi trưa ngày mai lại thêm vài phần mong đợi
Nàng không có hỏi La Mục trưa mai sẽ mang cơm gì cho mình
Bởi vì nàng phải giữ dáng, kiêng khem rất nhiều thứ, hơn nữa nàng cũng không kỳ vọng quá nhiều vào tài nấu nướng của La Mục
Chỉ cần có thể nhìn thấy hắn là đủ rồi
La Mục và Dương Mịch nhanh chóng trở về khu Tinh Hà Vịnh
La Mục phải chạy đi chạy lại bốn lần mới đem hết đồ đạc mua buổi chiều chuyển hết vào nhà, thế nhưng ngay khi hắn đổi dép lê, chuẩn bị đi tắm, thì lại thấy Dương Mịch cầm một mảnh vải đen, cười như không cười đi đến trước mặt hắn
"Mịch tỷ, buổi chiều ta chỉ là nói đùa..
La Mục trừng lớn mắt, không thể tin mà hỏi
"Mục Đệ Đệ, nam tử hán đại trượng phu, một lời đã nói ra tứ mã nan truy, đệ sao có thể nuốt lời chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dương Mịch ngẩng đầu, khiêu khích nhìn hắn
La Mục nhắm mắt lại, dậm chân, mặt mũi tràn đầy bi thương nói: "Mịch tỷ, hơn 100 cân này của ta giao cho tỷ, mặc kệ là cắt thận, hay là tim gan tỳ phổi, tỷ muốn cắt cái nào thì cắt cái đó, xào lăn hay thịt kho tàu, tùy tỷ, bất quá nhất định phải bỏ thêm chút tỏi băm, cho thơm miệng
"Phụt
Dương Mịch bị hắn chọc cho che miệng cười duyên, nhẹ nhàng nhéo vào bên hông hắn, trách móc: "Ta không phải là yêu tinh trong Tây Du Ký, muốn mấy thứ đó làm gì
"Thế nhưng Mịch tỷ còn xinh đẹp hơn cả yêu tinh trong Tây Du Ký
La Mục không nhịn được khen ngợi một câu
"Chỉ biết nịnh nọt
Dương Mịch cười không ngậm được miệng
La Mục cúi người, hoàn toàn phối hợp với Dương Mịch
Dương Mịch dùng mảnh vải đen này che kín mắt La Mục, cũng không làm gì khác, mà là từ phía sau ôm chặt lấy hắn, sau đó vùi đầu vào lưng hắn, ngửi mùi hương nam nhân quen thuộc trên người hắn, trong lòng cảm thấy an tâm và an toàn lạ thường
Nàng mười sáu tuổi đã bước vào làng giải trí, đến nay đã được mười ba năm
Tuổi mới biết yêu, nàng căn cứ vào nguyên tắc nổi danh phải tranh thủ sớm, mỗi ngày không quay phim thì cũng là đang trên đường đi quay phim, đợi đến khi nàng đã trở nên nổi tiếng, lại chứng kiến trong giới giải trí có quá nhiều đôi tình nhân chia chia hợp hợp, hôm nay tuyên bố ở bên nhau, ngày mai lập tức tuyên bố chia tay, thậm chí có những đôi tình nhân bên ngoài tỏ vẻ ân ái, ngọt ngào, nhưng sau lưng lại mỗi người một nơi, làm cho nàng đối với thứ gọi là tình cảm có thêm vài phần e ngại và khinh thường, cuối cùng dứt khoát đem tất cả tinh lực vùi đầu vào công việc
Sự xuất hiện của La Mục đã làm cho cảm xúc yên lặng nhiều năm của nàng xuất hiện một gợn sóng
Yêu cầu của nàng đối với nửa kia không cao lắm, chỉ cần một lòng một dạ với tình cảm, có thể quan tâm mình, khiến cho mình vui vẻ là được
La Mục hoàn toàn phù hợp với những yêu cầu này
Thậm chí chỉ cần một ánh mắt, một biểu lộ của mình, hắn đều biết ý tứ
Mục Đệ Đệ
May mắn để ta gặp được ngươi giữa biển người mênh mông
Thật tốt
La Mục cảm nhận được một cỗ thân thể thơm nức, mềm mại dính sát vào lưng mình, thậm chí còn có thể cảm nhận được hai cái slime mềm mại kia, thế nhưng hắn lại không hề có bất kỳ gợn sóng nào, ngược lại còn bình tĩnh hơn rất nhiều
Hắn và Dương Mịch quen biết mới chỉ một ngày rưỡi, lại phát hiện hai người có thể hiểu được tâm ý của nhau
Hắn không nhúc nhích, mặc cho Dương Mịch cứ thế ôm hắn
Không biết đã qua bao lâu, Dương Mịch bỗng nhiên bừng tỉnh, giơ tay nhỏ lên, vụng trộm lau đi nước mắt nơi khóe mắt, có chút ngượng ngập nói: "Mục Đệ Đệ, ta, ta ôm đệ rất thoải mái, suýt chút nữa ngủ thiếp đi, đệ, đệ không sao chứ
"Không sao, chỉ là hơi mỏi eo
La Mục vẫn duy trì tư thế khom lưng, cảm giác đúng là thoải mái
"A
Đệ có ngốc không
Vừa rồi vì sao không đẩy ta ra
Dương Mịch lập tức đau lòng kêu lên, vội vàng kéo lại cánh tay hắn
"Không nỡ
Thế nhưng, hai chân La Mục đã tê rần, cử động như vậy, thân thể hắn không giữ được cân bằng, cả người ngã về phía sau
"Bịch
Gáy La Mục đập mạnh xuống sàn nhà, mà Dương Mịch do kéo cánh tay hắn, cũng ngã vào ngực hắn
Một giây sau
Hai người đều ngây ngẩn cả người
Bởi vì miệng nhỏ của Dương Mịch đã dán chặt vào miệng La Mục, không một kẽ hở!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.