Bị Tổn Thương
Lâm Phàm mang theo Trương lão đầu đi thẳng tới trước mặt một nữ nhân viên đang cúi đầu chăm chỉ ghi chép cái gì đó
"Xin hỏi Lưu Khải đang ở lầu mấy
Lâm Phàm hỏi
Tâm tình tiểu y tá vốn không tệ, đã có hẹn với bạn trai đêm nay sẽ cùng đi xem phim, nghĩ đến những sự tình sẽ phát sinh sau đó, nàng bất giác liền đỏ mặt vì có chút khẩn trương cùng thẹn thùng
Bỗng nghe thấy có người hỏi thăm tình huống của người bệnh đang nằm viện, nàng liền ngẩng đầu lên, lộ ra dáng điệu tươi cười, vừa định mở miệng nói chuyện, dáng vẻ tươi cười bỗng trở nên cứng ngắc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"A
Tiếng thét chói tai vang lên
Tiểu y tá bị hù từ trên ghế ngã xuống mặt đất, sau đó nàng vừa bò vừa lết cố kéo dài khoảng cách giữa mình và đối phương
Nàng biết hai vị này là ai
Là người bệnh nổi tiếng nhất của bệnh viện này
Là bệnh nhân của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, chuyên gia tìm đường chết, mỗi lần tới đây đều là trong tình trạng hấp hối, sau đó chữa cho tốt liền được phó viện trưởng đích thân tự mình đưa trở về, tuy nói nàng cũng chỉ mới trông thấy bọn họ vài lần, nhưng “sự tích oanh liệt” của cả hai thì đã được nghe nhiều tới nỗi lỗ tai đều sinh kén
Nghe đồn bọn họ làm việc ác vô số
Ỷ vào căn bệnh tâm thần nên hoành hành không sợ ai
Thật đúng là đã dọa sợ những tiểu y tá bên ngoài như nàng
Người đi ngang qua đều hiếu kỳ nhìn về phía tiểu y tá nọ, tò mò không rõ đầu óc nàng ta có bị bệnh gì hay không, giữa ban ngày ban mặt mà hô to gọi nhỏ cái gì không biết
Lâm Phàm cùng lão Trương nhìn nhau, lộ ra thần sắc bất đắc dĩ
Bọn họ chỉ muốn hỏi xem Lưu Khải đang ở nơi nào, lại không nghĩ rằng y tá sẽ phản ứng lớn như vậy, có lẽ là có chuyện gì gấp, cho nên mới lo lắng chạy đi như thế
Cả hai thở dài một phen, đành phải quyết định đi từng tầng, từng tầng tìm kiếm bóng dáng của bằng hữu
Cả hai mặc trang phục của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, một tay xách theo hộp sữa bò, chậm rãi đi qua đi lại trong hành lang bệnh viện, thu hút vô số sự chú ý của người khác
Vài bác sĩ và y tá nhìn thấy bọn hắn thì đều lộ vẻ khiếp sợ
Hai người kia lại tới đây khi nào
Sao không nghe thông tin gì
Không phải nhìn dáng vẻ trông khỏe mạnh lắm sao
Có bác sĩ lặng lẽ gọi điện thoại cho Lý viện phó, nói cho ông biết tình huống hiện tại, hai vị bệnh nhân tâm thần kia đang xuất hiện ở bệnh viện chúng ta, việc này nên giải quyết như thế nào đây
Lý Lai Phúc nghe mà giật mình, trực tiếp phân phó bác sĩ an bài mấy vị bảo an cao to, khỏe mạnh, có gan lớn, lẳng lặng đi theo một già một trẻ nọ
Xem xem bọn hắn đến cùng là muốn làm gì
Trong lòng Lý viện phó không ngừng mắng chết Hách viện trưởng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông chắc chắn là lão gia hỏa đó đang trả thù mình, cho nên mới đưa hai vị bệnh nhân tâm thần đến nơi này để giày vò tinh thần ông, bằng không thì bọn họ làm sao có thể tự đi tới đây được
Lý Lai Phúc cầm điện thoại lên, định bụng gọi điện thoại tới chất vấn đối phương một chút
Nhưng bỗng dưng ông ngẫm lại thì cảm giác không đúng lắm
Nếu như ông chủ động gọi điện thoại qua, thế thì chẳng phải là ông lại rơi xuống thế hạ phong, năn nỉ đối phương tới đây đón người, sau đó hô to “Hách lão ca thủ hạ lưu tình” ư
Ngẫm lại thì tuyệt đối không được
Hiện tại Lý Lai Phúc ông cũng là người sắp trở thành viện trưởng
Vậy nên địa vị, phong thái, khí chất nhất định phải vững vàng, tuyệt đối không có khả năng quỳ sụp xuống khóc lóc với Hách Nhân giống như trước đây
Không sai
Chính là đạo lý này
…
Tầng mười hai
Trương lão đầu mệt nhọc thở dốc
Lâm Phàm mang theo hộp sữa bò, leo đến lầu mười hai rồi mà một chút phản ứng cũng đều không có
Bọn hắn vẫn lần lượt đi kiểm tra từng phòng bệnh một, cuối cùng cũng đi được tới gian phòng mà Lưu Khải đang nằm bên trong
"Tìm được rồi
Cả hai reo lên, hào hứng đi vào trong phòng để thăm bằng hữu tốt của mình
Lưu Khải vẫn đang lâm vào trầm tư, suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra vào ngày hôm trước
Rõ ràng y muốn rút ngắn mối quan hệ giữa mình và Lâm Phàm cùng Trương lão đầu, hơn nữa còn muốn dỗ cho bọn họ vui vẻ, cho nên y mới biểu hiện một chút thực lực của mình ở trước mặt hai bệnh nhân tâm thần
Khi đó, y đã thi triển Mao Sơn đạo thuật Kim Cương Bất Hoại
Lại không nghĩ rằng, trực tiếp bị một quyền của Lâm Phàm đánh cho xém chút mất mạng ngay tại chỗ
"Lưu Khải, bạn tốt của chúng ta, chúng ta tới thăm ngươi đây
Lưu Khải bị âm thanh này kéo từ hồi tưởng quay trở về hiện thực
Không nghe còn đỡ, vừa nghe liền giật bắn người
Mà ở phía đối diện, cả Lâm Phàm lẫn Trương lão đầu đều lộ ra nụ cười tươi rói, xán lạn hệt như ánh nắng mặt trời
Đó là nụ cười mà cả hai tự nhận là chân thành nhất, để người khác có thể cảm nhận được thiện ý mà bọn hắn muốn bày tỏ, chỉ có điều rất nhiều người lại không thích nụ cười của bọn hắn, đúng là một điều đáng buồn
"Ta châm cứu rất lợi hại, là ta đã cứu sống ngươi đó
Thời điểm Trương lão đầu nhắc tới việc châm cứu thì hào hứng hẳn, không còn chút dáng vẻ mệt mỏi nào
Hai người bọn họ đi vào phòng bệnh, đứng ở nơi đó, thật giống như về đến nhà, trong lòng vừa vui vẻ lại vừa thoải mái, chỉ là bầu không khí trong phòng dường như có chút không đúng
Rất trầm thấp
Lại còn cực kỳ ngột ngạt
Lưu Khải nhìn hai người vừa xuất hiện, chẳng biết tại sao trong lòng lại dâng lên một loại cảm giác sợ hãi đến nghẹt thở
Y ngắc ngứ hét lên: "A
Các ngươi… các ngươi đừng tới đây, đừng tới đây a
Lưu Khải sợ sệt giãy giụa dữ dội, y muốn đứng lên đào tẩu, y đã suy nghĩ rất rõ ràng, thậm chí còn cảm thấy cực kỳ hối hận vì suy nghĩ “bệnh nhân tâm thần thì chẳng có gì nguy hiểm” mà lúc trước mình đã ngộ nhận
Y vẫn còn rất trẻ, ngay cả tay bạn gái cũng chưa từng nắm qua, thế mà hiện tại lại bị người đánh tới nỗi phải tới bệnh viện nằm một tháng, trải qua ca phẫu thuật cực kỳ nguy hiểm, cả người bị băng bó hệt như cái bánh chưng, nằm ở chỗ này không thể động đậy được, đổi lại là bất kỳ ai khác thì cũng khó mà bày ra sắc mặt hòa nhã với Lâm Phàm và Trương lão đầu được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Chúng ta tới nhìn ngươi một chút thôi, không có ý tứ gì khác đâu."