Cửu Long Kéo Quan

Chương 1535: Tạm Biệt Thế Giới




Thân kiếm ưu mỹ, dao động sự tà ác của ác ma, như kể lại sự bi ai của Vạn Thiên Sấm Ngôn Kiếm
Đây là thanh kiếm khó mà diễn tả thành lời
Minh Hà Đao từ đáy biển thức tỉnh, băng phong tan vỡ, đao khí bay lên
Cùng với làn sóng lớn đánh tới, Minh Hà Đao bay ra từ đáy biển, từ trên không chém tới thanh kiếm trong tay Thuần Quân
Sức mạnh của đao to lớn, khiến mái tóc dài tung bay
Đối mặt với thanh kiếm như vậy, tay cô vẫn giữ vững, kiếm trong tay cũng bình tĩnh như nước
Vào lúc thanh đao sắp chạm vào lưỡi kiếm, Thùy Họa đưa tay nắm lấy chuôi đao
Cây đao không cam lòng run rẩy trong tay cô, phát ra tiếng kháng cự
Ở đáy vực thẳm, Thùy Họa không để ý nhiều tới thanh kiếm này
Lúc ấy tâm trí của cô ấy đều hướng về phía tôi
Sau này, thanh kiếm này đã bị quy luật thiên địa thu hồi
Nhưng dù mạnh mẽ như cô ấy, cũng vẫn mơ hồ cảm nhận được thanh kiếm ẩn chứa sự tà ác bên trong lưỡi kiếm
Sự tà ác của Hư Không Quân, Vạn Cổ Hư Không cũng khó mà thấy được
"Thuần Quân, đây là thanh kiếm của ác ma Hư Không Quân sao
Thùy Họa không chắc chắn hỏi
"Đúng vậy, Lâm tướng quân
"Kiếm sao lại ở trong tay cô
"Thanh kiếm này thiên địa bất dung, nhưng không thể hủy diệt
Quy luật thiên địa quyết định đày nó tới vùng hư không ngoại thiên
Trước khi lưu đày, quy luật thiên địa yêu cầu tôi mang kiếm tới tạm biệt Lâm tướng quân
"Đây là kiếm của ác ma, vì sao muốn cáo biệt với ta
"Chỉ vì, đây là thanh kiếm đã nhuốm máu của Đạo Tổ
Thân thể Thùy Họa lung lay, lại nhìn thanh kiếm, ánh mắt trở nên phức tạp
Căm hận, thương tâm, hồi ức, tuyệt vọng
Đủ loại cảm xúc đang trộn lẫn với nhau, Thùy Họa đưa tay nắm chặt lấy chuôi kiếm
Cô muốn nhìn thanh kiếm kĩ hơn, thanh kiếm của ác ma đã giết chết người yêu của cô
Kiếm vừa vào tay đã đốt cháy bàn tay Thùy Họa, sau đó kiếm ý mạnh mẽ bắt đầu tấn công cơ thể cô, cố gắng tấn công thần hồn của cô
Chỉ mới cầm lấy chuôi kiếm một lát, thần hồn của Thùy Họa đã bị kiếm ý làm tổn thương
Thấy vậy, Minh Hà Đao càng kêu vang dữ dội, muốn phân tranh cao thấp với thanh kiếm
Thùy Họa một tay cầm đao, một tay cầm kiếm
Một bên lạnh thấu xương, một bên nóng như thiêu đốt
Đột nhiên, Thùy Họa nhướng mày, hai tay cùng phát lực, đao kiếm va vào nhau
Chỉ nghe được tiếng chấn động dữ dội, đao cương kiếm khí bộc phát thành làn sóng năng lượng cực mạnh, Thuần Quân bị đánh văng về phía sau
Sau đó đỉnh băng rung chuyển, băng nứt ra, giống như cột ngọc đang sụp đổ, bông tuyết nổ tung bay đầy trời
Thùy Họa chịu đựng chấn động lớn nhất, nhưng cô vẫn nắm chặt chuôi kiếm không buông
Đỉnh băng sụp đổ, vương tọa cũng bị gió tuyết thổi bay
Thùy Họa quỳ một chân, đám xuống cánh đồng băng rộng lớn của Biển Chết
Cô giấu Minh Hà Đao dưới lớp băng, hấp thụ sức mạnh linh hồn lớn mạnh từ Biển Chết để chữa lành vết thương
Cô xoay ngược thanh kiếm của ác ma, mũi kiếm xuyên qua tim của cô
"Lâm tướng quân
Thuần Quân hét lớn lao tới
"Không sao
Ta không chết được
"Ngài vì sao phải làm vậy
Thuần Quân hỏi
"Ta đã phó thác bản thân cho anh ấy
Vui cùng vui, ưu cùng ưu, sống đắp cùng chăn, chết chôn cùng huyệt
Thanh kiếm này đã nhuốm máu của anh ấy, vậy cũng phải có cả máu của ta
"Có thể Đạo Tổ còn chưa chết
Thuần Quân ngập ngừng nói
"Ta xuyên qua vạn cổ, không có một tia kí ức nào
Thế giới đang dần tàn lụi, tức là Thiên đạo đã không còn nữa
Nhưng dù anh ấy không còn ở đây, ta cũng vẫn sẽ tiếp tục trông chừng nơi này
Ký ức của chúng ta được lưu trữ ở đây, và ta sẽ đợi cho tới khi anh ấy tới nơi tận cùng của thế giới
Thùy Họa nhẹ nhàng nói, Thuần Quân nghe xong rưng rưng nước mắt
Máu của cô ấy đã bị kiếm hấp thụ, nên tôi nhìn thấy được vệt đỏ xuyên qua Ngục Kiếm
Sương đỏ dâng lên trước mắt tôi, tôi nghe được nhịp tim quen thuộc
Bi thương ập đến
Tôi đoán được Thuần Quân cõng kiếm cùng Thùy Họa gặp mặt, nhất định sẽ chạm tới nỗi đau của cô ấy
Nhưng tôi không ngờ được, cô ấy lại quyết tuyệt như vậy
Tôi nghĩ tới sấm ngôn của cô ấy
Lưỡi đao sắc bén lấy đi sinh mệnh, sức mạnh sẽ làm tổn thương linh hồn
Cô dùng kiếm đâm vào tim, để lại vết sẹo không thể xóa nhòa trong tim
"Từ bi của Tử Thần gọi là lãng quên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nơi này quá tịch mịch, ta sợ ta không đợi được thận thế đã quên mất anh ấy
Ta có thể quên mọi thứ, nhưng ta không muốn quên đi anh ấy…"
"Không có ai quên Đạo Tổ đâu
Thuần Quân nghẹn ngào nức nở
"Không
Mọi người sẽ chỉ nhớ tới Tạ Mạt Lăng, không phải anh ấy
Dù anh ấy có làm bao nhiêu chuyện, khi người ta nhắc tới Ma đạo tổ sư, người ta vẫn sẽ nghĩ tới Tạ Mạt Lăng
Ta tin không bao lâu nữa, nhân gian này sẽ hoàn toàn quên đi anh ấy, giống như năm xưa Đạo Tàng không thể viết được tên của Tạ Mạt Lăng vậy
"Tại sao lại quên được ngài ấy
Ngài ấy là người đã đánh bại Thiên đạo
Thuần Quân nói
"Ngươi không hiểu
Gần đây ta cũng mới bắt đầu hiểu được
Tạ Lan nhất định sẽ bị lãng quên
"Tại sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Bởi vì anh ấy chưa từng thuộc về thế giới của chúng ta
Đối với thế giới của chúng ta, anh ấy chỉ là một ngôi sao băng
Chỉ là, ngôi sao băng này quá chói mắt, để lại trong lòng mọi người ký ức không thể xóa nhòa
Nhưng ngôi sao băng ấy dù sao cũng chỉ là sao băng, không biết từ đâu tới, cũng không biết nó sẽ đi đâu
"Nói vậy thì Đạo Tổ cũng quá vô tình rồi
"Tạ Mạt Lăng vô tình, nhưng ông ta chỉ thân hóa Hi Di, thiên địa đồng quy
Ông ta vẫn ở trong thiên địa
Tạ Lan vô tình, so với ông ta còn tốt hơn gấp ngàn vạn lần
Thuần Quân im lặng
Có chân tướng mà cô muốn nói, nhưng lại không thể nói
Trước khi tới, quy luật thiên địa đã dặn cô không được tiết lộ chân tướng tôi bị giam trong Ngục Kiếm
Im lặng hồi lâu, Thuần Quân hỏi: "Ngài có hận ngài ấy không
"Ta không hận anh ấy
"Nếu ngài đã nói ngài ấy vô tình, sao lại không hận
"Cô chỉ là một thanh kiếm, đương nhiên không hiểu yêu hận
Thật ra ta và ngươi cũng giống nhau
Không có anh ấy, ta chỉ là một cô hồn trong Hoàng Hà, nào nói tới yêu hận
Ta không hận anh ấy
Ta chỉ tiếc vì đã không thể đi theo anh ấy
Nói xong, Thùy Họa rút kiếm ra khỏi ngực
Thanh kiếm nhuốm máu của Tử Thần, thân kiếm không ngừng rung động, cuối cùng để lại dấu ấn rắn nuốt đuôi tượng trưng cho Tử Thần Minh Hà trên thân kiếm
Rắn nuốt đuôi, đại biểu cho âm dương tan biến
Thùy Họa đưa tay về phía hư không, nắm lấy một miếng tử mộc từ Minh Hà, dùng ý niệm khắc thành bao kiếm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó, cô tra kiếm vào bao, trao trả lại cho Thuần Quân
Sau cùng, Thùy Họa quay lưng, đi về phía Biển Chết tầng tầng lớp lớp băng giá
Nhìn thân ảnh Thùy Họa ngày càng xa, cô rốt cuộc không nhịn được nói lớn: "Lâm tướng quân, ngài nhất định phải đợi được
"Ta sẽ đợi anh ấy, nhưng không đợi quá lâu đâu
Thuần Quân cầm kiếm, sững sờ đứng đó
Phải rất lâu cô mới hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Thùy Họa
Cho dù kiếm có cắt đứt mọi thứ, làm sao có thể cắt đứt liên kết giữa hai trái tim
Lúc này, nhiệm vụ của Thuần Quân cũng kết thúc
Quy luật thiên địa cho tôi bảy ngày, tôi chỉ dùng nó để tới gặp Thùy Họa
Đôi khi, gặp một người cũng như đã gặp cả thế giới
Nói tiếng từ biệt với một người, cũng tựa như đã từ biệt với cả thế giới
Những gì cần nhớ, tôi vĩnh viễn cũng sẽ không quên
Nguyên Duệ, Kiêm Hà, Tạ Mạt, Tạ Lăng, Tuyết Dương, Ngạo Phong, A Lê..
Ma đạo
Thuần Quân đem kiếm tới bên rìa vũ trụ
Với sự giúp đỡ của quy luật thiên địa, tiếp dẫn tinh quang bao la, cùng với sức mạnh canh kim và thân kiếm, dùng sức ném thanh kiếm về phía thiên ngoại...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.