Cuối cùng, sự cẩn trọng đã chiến thắng lòng hiếu kỳ, Trần Tuyên cũng không lén lút theo sau xem rõ ngọn ngành, coi như không biết gì đi.
Hơn nữa hắn cũng không dám chắc theo sau sẽ không bị Lãnh Băng phát hiện, cần biết đối phương luyện võ nhiều năm, võ công không hề tầm thường. Dù chưa từng thấy Lãnh Băng ra tay, nhưng Trần Tuyên biết rõ, võ công của nàng còn trên cơ Cảnh Hoành đám người. Nếu không tính mấy người cung phụng hiếm khi xuất hiện, thì Lãnh Băng trong đám hộ vệ Cao gia chính là người có thực lực số một số hai.
Đây không phải là Trần Tuyên suy đoán lung tung mà là do chính miệng Cảnh Hoành và những người khác thừa nhận.
Nghe nói nàng luyện không phải công pháp bình thường mà là một môn võ học thượng thừa. Dù ở vào cảnh giới Hậu Thiên, nhưng phóng mắt giang hồ thì tuyệt đối là một cao thủ.
Chữ cao thủ vẫn còn hơi kém, vì người ta thường dùng để hình dung võ giả Tiên Thiên cảnh giới.
Còn chuyện nàng có được môn võ học thượng thừa từ đâu, thì liên quan đến tỷ tỷ của Cao Cảnh Minh. Có lần Cao Cảnh Minh vô tình nhắc đến, Lãnh Băng là do tỷ tỷ hắn phái tới.
Dù không chuyên bảo vệ Cao Cảnh Minh nhưng cũng không khác mấy. Mấy năm nay dù đi đâu, Lãnh Băng luôn luôn có mặt. Còn Cảnh Hoành thì luôn phải điều động vị trí thường xuyên.
Không suy đoán ác ý người khác, Trần Tuyên an tâm đi ngủ. Còn chuyện đoán đối phương đi gặp người yêu, hắn tự nghĩ trong lòng là được, chứ không thể nói bậy. Con gái thời này danh tiết quan trọng lắm, nói linh tinh rồi tung tin đồn nhảm đến quan phủ là ăn gậy no đòn ngay.
Nhưng việc Lãnh Băng nửa đêm lén lút chuồn đi là sự thật. Bởi vậy về sau Trần Tuyên thỉnh thoảng sẽ để ý đến nàng.
Nàng thường ngày vẫn mang bộ dạng thanh lãnh như vậy, cứ như không có chuyện gì xảy ra, khiến người ta khó mà suy đoán.
Nhưng ít nhiều Trần Tuyên cũng nhìn ra chút mánh khóe, thỉnh thoảng Lãnh Băng sẽ nhìn ngẩn ngơ về một hướng nào đó, vẻ mặt thanh lãnh vô thức nở nụ cười, nhưng lại nhanh chóng thu lại.
Phát hiện này khiến Trần Tuyên thầm tặc lưỡi không thôi, cái bộ dạng đó, rõ ràng chính là tướng mạo hoài xuân. Chắc chắn Lãnh Băng đã rơi vào bể tình.
Chuyện trai gái yêu đương là bình thường thôi, huống chi nàng cũng đã đến tuổi. Nhưng rốt cuộc người đàn ông nào có thể lọt vào mắt nàng?
Nói Trần Tuyên không hiếu kỳ thì là giả. Trong đám hộ vệ Cao gia không ai đẹp bằng nàng, rất nhiều trai độc thân hâm mộ mà vẫn không được nàng để ý đến.
Hiếu kỳ thì hiếu kỳ, nhưng Trần Tuyên không đến nỗi phải theo dõi người ta để thỏa mãn lòng hiếu kỳ.
Thời gian cứ trôi qua từng ngày, thời tiết trở lạnh, áp lực học hành cũng ngày càng lớn.
Trong lúc lơ đãng, Trần Tuyên chợt phát hiện, Lãnh Băng vốn ăn mặc xuề xòa giờ lại bắt đầu trang điểm. Vốn đã xinh đẹp nay càng thêm ba phần quyến rũ. Đây tuyệt đối là rơi vào lưới tình rồi. Con gái trang điểm là vì người mình thích mà.
Từ trước đến nay, hộ vệ Cao gia đều đang bàn tán ai có thể hạ gục được mỹ nhân băng sơn này. Bây giờ xem ra bọn họ sợ là không có hy vọng, không biết có bao nhiêu người sẽ thất tình mua rượu giải sầu. Dù sao ái mộ Lãnh Băng đâu chỉ một hai người.
Tuy vậy Lãnh Băng rất kín miệng, chưa từng nghe nàng đề cập đến chuyện chồng con, không biết là còn chưa quyết định, hay là tình cảm còn đang trong giai đoạn tìm hiểu. . .
Từ khi có nội công, nhất là gần đây nội công càng hùng hậu, dần dần sự thay đổi thời tiết đối với Trần Tuyên cũng giảm bớt ảnh hưởng. Vào đầu đông lạnh giá, hắn chỉ cần mặc một lớp áo mỏng cũng không cảm thấy lạnh.
Khó trách nhiều đại hiệp giang hồ đều mặc thanh sam giản dị, ăn mặc như con gấu chẳng có chút phong thái nào.
Hôm đó Trần Tuyên và mọi người ở tiểu viện của tiên sinh Ngọc Sơn làm xong việc. Tiên sinh Ngọc Sơn đột nhiên lên tiếng nói: "Minh nhi, vi sư nhận được tin tức, sang năm các huyện dưới cờ Kính Đình quận đều sẽ mở khoa thi lấy mới, có kỳ thi đồng sinh. Con định thế nào?"
Ông đưa ra tin này, hỏi ý kiến Cao Cảnh Minh, chứ không trực tiếp quyết định. Lựa chọn thế nào đều do Cao Cảnh Minh tự quyết, không ép buộc gây áp lực.
Dương huyện chính là ở dưới cờ Kính Đình quận.
Vốn đã có ý định Cao Cảnh Minh nói: "Thưa sư phụ, nếu sang năm có khoa thi, đồ nhi muốn đi thử xem ạ.""Ừm, nếu con có ý tưởng, vậy cứ mạnh dạn mà làm. Vi sư sẽ cố gắng hỗ trợ con, dốc toàn lực chuẩn bị thi cử. Chỉ là từ nay về sau cần phải dồn tâm sức nhiều hơn vào việc học tập." Tiên sinh Ngọc Sơn gật đầu nói.
Cao Cảnh Minh thành khẩn nói: "Đồ nhi hiểu, sẽ cố gắng không để sư phụ thất vọng."
Ông không hỏi Trần Tuyên, không phải không cần thiết, dù sao Trần Tuyên là người Cao gia, nếu ông làm chủ sắp xếp thì cũng có phần bao biện."Vậy để vi sư tiện tay thu xếp vậy, các con cứ yên tâm học tập là được." Tiên sinh Ngọc Sơn cười nói.
Việc khoa cử không phải cứ đến thi là xong, mà có cả một quá trình như báo danh sớm. Quan phủ sẽ xem trước gia thế của người báo danh có trong sạch không, và còn phải có người bảo lãnh nữa.
Nói chung những chuyện này không cần Trần Tuyên quan tâm, chỉ là chuyện nhỏ nhưng quá trình vẫn phải trải qua.
Dù tiên sinh Ngọc Sơn không hỏi Trần Tuyên, nhưng thủ tục thi cử của hai người ông đều làm chung, tất nhiên không chỉ có hai người bọn họ, ông đều giúp những học sinh nào của học đường muốn thi khoa cử năm sau làm hết các thủ tục, dù sao ông cũng không cần tự mình chạy đi chạy lại.
Thế là suốt cả mùa đông, Trần Tuyên và mọi người đều phải trải qua thời gian học hành căng thẳng. Mãi đến những ngày cuối năm, Cao Cảnh Minh mới phải về nhà một chuyến. Tế tổ là việc liên quan đến đạo hiếu, không có lý do bất khả kháng thì không thể bỏ được.
Thoáng chốc Trần Tuyên đã ở thế giới này được gần bốn năm, sự thay đổi của hắn khá nhiều. Không biết do luyện võ hay là đồ ăn ở Cao gia ngon, xương cốt chín tuổi mà hắn đã cao trên một mét năm, gần bằng Cao Cảnh Minh.
Đây tất nhiên không phải giới hạn, vẫn còn không gian phát triển rất lớn. Dù sao mới có chín tuổi. Nếu không tương lai mà chỉ có mét rưỡi, Trần Tuyên có lẽ phải phiền muộn mà tự tử. Nếu vậy muốn kiếm cô vợ chân dài phải kê thêm ghế đẩu, thì đúng là hết đường sống. . .
Hắn thay đổi rất nhiều, nhưng cây đào trồng đã mấy năm vẫn bộ dáng "Muốn chết không sống" đó. Mấy năm trôi qua chỉ cao hơn được hơn một thước. Còn cây n·g·ư·ợ·c lại mới lớn bằng ngón tay cái, đến nay vẫn còn trồng trong chậu hoa. Rõ ràng chỉ là một cây cảnh đơn thuần.
Nó không nở hoa, nhưng lá cây thì xanh tốt quanh năm.
Nói chung vạn vật có luân hồi, cây đào này dù đặc biệt nhưng hàng năm vẫn có lá già khô héo rồi mọc mầm mới.
Cây đào bình thường chỉ hai ba năm đã có thể cao hơn hai thước, nở hoa kết trái, còn thứ này thì Trần Tuyên cũng bó tay. Muốn ăn trái cây mang hương vị quê nhà thì tạm thời đừng nghĩ đến nữa.
Thôi thì cứ để nó sống là được, chuyện khác không quan trọng.
Đầu xuân năm mới, Trần Tuyên và mọi người đều đã tốt nghiệp loại A, đáng lẽ không cần phải đến học đường nữa. Nhưng sắp thi cử ai cũng áp lực lớn, tự nhiên quay về học đường tận lực ở lại bên cạnh bạn học, học thêm chút kiến thức.
Đây cũng là thời gian hiếm hoi các bạn cùng lớp học ở giai đoạn vỡ lòng còn được ở chung. Sau khi thi khoa cử thì mỗi người một nơi. Có người sẽ tiếp tục đi đến những nơi lớn hơn để học hành cầu danh, có người thì bỏ ngang việc học quay về quê bình thường sống cả đời, còn có người không cam tâm lại quay về học đường tiếp tục nỗ lực tranh tài.
Vốn Trần Tuyên cho rằng mình sẽ giữ một trái tim bình tĩnh từ đầu đến cuối, nhưng khi đến gần lúc đó cũng bị căng thẳng lây, tuyệt đối là do bị người khác làm cho hoang mang.
Thoáng cái đã cuối tháng hai, ngày thi khoa cử cũng đã được định, học đường phát thông báo cho tất cả học sinh chuẩn bị thi, chính là vào ngày 3 tháng 3.
Đó là một thời gian không tệ, xuân về hoa nở, là thời điểm vạn vật phát triển trong một năm, cho học sinh đọc sách bao năm đến ngày kiểm chứng sở học, coi như một điềm báo tốt đi.
Mấy ngày trước khi thi, tiên sinh Ngọc Sơn liền cho Trần Tuyên và mọi người bỏ sách xuống, thích làm gì thì làm, bằng cách này để họ điều chỉnh lại tâm trạng căng thẳng trước khi thi.
Dù sao những gì cần học thì đều đã học rồi, nước đến chân mới nhảy cũng không có ý nghĩa lớn, ngược lại sẽ làm cho mình thêm căng thẳng, rối loạn lên.
Sau đó cả hai mang tâm trạng thoải mái trở về Cao gia.
Tuy "mong con thành người" là mong muốn của mỗi bậc phụ huynh, nhưng sau khi bọn họ về, cả Cao gia không ai hề nhắc đến chuyện học hành mà tạo cho họ một không gian thư thái.
Nhưng Cao Cảnh Minh là đại thiếu gia Cao gia, người nối nghiệp tương lai, việc lớn như vậy thì ai có thể không để ý đến.
Lão gia Cao gửi thư hỏi Cao Cảnh Minh gần đây thế nào, muốn gì thì bảo để ông lần sau về mang theo, không hề nhắc một lời nào về khoa cử.
Cao tiểu thư thì gửi thư từ xa đến, nói có thời gian bảo Cao Cảnh Minh qua đó chơi, tiện xem cháu ngoại trai, giờ Tiểu Cẩm Lân đã bốn tuổi rồi, nghịch ngợm hết sức.
Đặt lá thư xuống, Cao Cảnh Minh nhìn Trần Tuyên lắc đầu nói: "A Tuyên, lúc đầu ta không hề khẩn trương, sư phụ dạy nhiều như vậy ta rất có tự tin, nhưng ngươi xem xem, trong nhà đều thành cái dạng gì rồi này, cha và tỷ tỷ đều gửi thư, họ càng không nhắc đến chuyện thi cử thì càng chứng tỏ là họ để ý, làm ta bắt đầu có chút lo lắng không yên.""Bọn họ cũng là có ý tốt thôi, thiếu gia đừng để trong lòng là được." Trần Tuyên cười an ủi.
Cao Cảnh Minh thở dài một tiếng nói: "Lời là như vậy, nhưng nếu lần này ta thi rớt, ta cảm thấy có lỗi với họ quá."
Năm nay mười hai tuổi hắn đã bắt đầu hiểu chuyện, không còn là đứa trẻ vô tư lự trước kia, Trần Tuyên thỉnh thoảng nhìn hắn cũng có một loại tâm lý như ông bố, dù sao hai người sớm chiều ở chung đã mấy năm, nhìn hắn lớn lên từng chút một."Thiếu gia chẳng lẽ không có lòng tin với chính mình sao?"
Một câu của Trần Tuyên liền khiến Cao Cảnh Minh khôi phục lòng tin, hắn tự tin nói: "Nói cũng phải, đừng nói một năm nay sư phụ chỉ dạy cho ta, mà ngay cả chất lượng dạy học ở Dương huyện đâu thể so sánh với Ngọc Sơn học đường được, cho nên lần này thi cử ta vẫn rất tự tin."
Nói cũng đúng, bọn họ tương đương với trường điểm và trường làng cùng tham gia kỳ thi, chăm chỉ bắt đầu thì đúng là hơi bắt nạt người khác.
Nhưng không còn cách nào, thi cử tựa như cầu độc mộc, cần phải đi tranh, số lượng có hạn, ngươi không tranh thì người khác sẽ qua.
Trước kỳ thi hai ngày, Trần Tuyên một mình đến phòng chi tiêu của Cao gia nhận năm lượng bạc, đây là tiền công của hắn, mấy năm nay đều cất giữ ở Cao gia, có thể tùy ý rút, thuộc về phần có thể tự do chi tiêu.
Số tiền này tất nhiên không phải dùng để tiêu lung tung, mà là để mua cho mình một bộ trang phục.
Đi thi không thể mặc y phục của hạ nhân Cao gia phát, ít nhất cũng phải mặc đồ chỉnh tề, vì thế Trần Tuyên tốn hẳn bốn lượng năm bạc, một bộ trường sam màu xanh, sau khi mặc vào, lại mở chiếc quạt xếp vốn là vũ khí bình thường ra, rất có dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, chỉ là chiều cao hơi kém một chút.
Nhưng điều khiến hắn câm nín là, mình tốn bốn lượng bạc mua quần áo, chất liệu còn không bằng y phục hạ nhân Cao gia phát, đồ Cao gia cho hắn phát lại là gấm vóc tơ lụa thượng hạng, chỉ là kiểu dáng không đẹp.
Sự thật là Trần Tuyên làm thư đồng của Cao Cảnh Minh, kỳ thật không nhất thiết phải mặc đồ hạ nhân, có thể có phong cách riêng, những người hầu khác không có đãi ngộ này, mặc đồ Cao gia để người ngoài dễ phân biệt thân phận.
Nhưng bình thường Trần Tuyên không có nhu cầu này, cũng không để ý nhiều.
Bây giờ vì kỳ thi, hắn xem như phá lệ chi tiêu một lần, hơn bốn lượng bạc đó, hơn một tháng tiền công của mình dồn hết vào rồi.
Ăn mặc ở là thứ quan trọng, muốn mặc chỉnh tề thì đắt là điều dễ hiểu, nếu là vải thô áo gai thì lại là chuyện khác.
Chỉ cần lần này Cao Cảnh Minh không gặp chuyện bất trắc, cuộc sống học tập ở Ngọc Sơn học đường của họ xem như kết thúc, không có cách nào, mặc kệ Trần Tuyên có đỗ đạt hay không, chỉ cần Cao Cảnh Minh đỗ, hắn làm thư đồng cũng không thể trở về Ngọc Sơn học đường học tập.
Tiêu tiền của mình, mặc quần áo mới, xem như nghênh đón cuộc sống hoàn toàn mới sắp tới.
Dù sao một khi Cao Cảnh Minh đỗ đạt, sau này sẽ đến học phủ cao cấp hơn đào tạo, thậm chí thời gian về Cao gia có lẽ cũng rất ít, người như hắn gia đình bình thường đương nhiên không thể ở nhà tự học, phải có danh sư chỉ điểm mới có thể nhanh chóng tiến bộ.
Trưởng thành đồng nghĩa với việc đi xa.
