Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cựu Thời Yên Vũ

Chương 183: Nhà chỉ có bốn bức tường




Nghi thức kết thúc, phía sau sư phụ bọn họ liền chính thức bắt đầu làm việc, vung vẩy lưỡi búa chém vào, chém vào những mảnh gỗ vụn bay tán loạn.

Nhà dân bình thường không có chú ý nhiều như vậy, quan tài đương nhiên không nói đến xa hoa, rất nhiều khi đều là vừa đủ là được rồi, tối đa có điều kiện thì lại quét thêm chút sơn.

Với tay nghề của Phương sư phụ, nghĩ đến công việc này chưa đến nửa ngày có thể làm xong, dù sao không phải một mình hắn bận rộn, hắn còn có hai đồ đệ đây.

Hợp thọ quan tài chính là việc lớn của đời người, thuộc về việc chuẩn bị chỗ ở cho mình sau khi c·h·ế·t, theo lý mà nói là muốn chúc mừng một chút, thậm chí một số người 'có đầu óc' còn nhân đó bày tiệc rượu thu lễ tiền.

Chậc, tiệc rượu thu lễ kiểu này, chỉ cần muốn thì lý do gì cũng có, dựng cổng lớn, lập bia mộ, thậm chí heo nái đẻ một lứa heo cũng là lý do… Nhà Tiểu Miêu hiển nhiên không có đủ loại điều kiện này, ai thèm quan tâm đến chứ.

Đứng từ xa quan sát một lúc, Trần Tuyên thấy đã đến nơi rồi, hơn nữa còn vừa hay gặp được, liền định đến nhà lên tiếng gọi, coi như chúc mừng một chút, thế là quay người rời đi.

Dĩ nhiên không phải đi ngay, đã đến nhà rồi, không thể tay không đi được, ít nhiều gì vẫn nên có chút ý tứ, coi như tỏ lòng thành.

Không bao lâu sau, Trần Tuyên xách theo chừng mười cân lương thực, mấy cân dưa muối, cùng một cân lòng lợn, liền hướng phía nhà Tiểu Miêu đi tới.

Tổng cộng tốn chưa đến hai đồng tiền lớn, những thứ này đồ đủ rồi.

Không phải hắn không nỡ đưa đồ tốt hơn, mà là đồ tốt hơn mang đến nhà Tiểu Miêu chắc chắn sẽ không nhận, không nói còn có thể làm hại bọn họ, như vậy là vừa vặn.

Mười cân lương thực, bọn họ mang về trộn với đồ khác có thể ăn được một thời gian, dưa muối có thể bổ sung muối khi ăn với cơm, lòng lợn đối với nhà Tiểu Miêu cũng là món mặn khó được, lại còn có một chút chất béo.

Gâu gâu gâu!

Chưa đến cửa, nhà Tiểu Miêu đã có một con lão Hoàng cẩu bị xích kêu to về phía hắn, cái đuôi vểnh lên ngoe nguẩy, nhưng không có vẻ gì muốn tấn công, chỉ là đang nhắc nhở.

Trong cái sân nhỏ không lớn, một khúc gỗ đã chiếm phần lớn diện tích, Phương sư phụ đang cầm búa, thấy Trần Tuyên đến, không khỏi dừng động tác ngạc nhiên nói: "Ông chủ, sao ngươi lại tới đây?""Phương sư phụ đừng khách sáo, gọi ta A Tuyên đi, việc bên kia đều làm xong cả rồi, lại để ông chủ đến thì không tiện" Trần Tuyên cười nói, rồi nói tiếp: "Ta qua bên này có chút việc, trước đây nghe Tiểu Miêu nói, ngươi muốn giúp Chu lão bá làm một bộ quan tài, vừa lúc gặp nên đến xem."

Cứ gọi ông chủ quả thật không hợp, Phương sư phụ lúc này đổi giọng: "Ra là thế, Trần tiểu ca mau vào đi, ta gọi Tiểu Miêu ra" Vừa nói trong lòng Phương sư phụ càng cảm khái, tiểu lang quân họ Trần này đúng là người tốt, đã có lòng chiếu cố Tiểu Miêu một thời gian, vậy mà vẫn còn nhớ chuyện này, còn tự mình mang đồ đến nhà, lại còn thành tâm như vậy, có mấy người có tiền có thể làm được như thế này?"Sư phụ, ngươi đang nói chuyện với ai vậy? Hình như ta nghe thấy ngươi gọi ông chủ? Tìm đến tận nhà rồi sao?" Giọng Tiểu Miêu từ trong nhà truyền ra, người cũng đi ra.

Khi bước vào sân, Trần Tuyên tiện tay xoa đầu con chó, con lão Hoàng cẩu nhà Tiểu Miêu rất hiền, ngồi im để đuôi quẫy tùy ý.

Con chó này đã rất già, tuổi chắc chắn lớn hơn Tiểu Miêu, nghĩ đến nó đã đồng hành cùng cô trong suốt thời gian trưởng thành, nếu vài năm nữa mà c·h·ế·t già, Tiểu Miêu không biết sẽ đau lòng đến mức nào, Trần Tuyên bỗng nhiên nhớ đến một bài ca dao về chó con.

Bên sườn đồi, Cỏ Đuôi Chó rung rinh, Nhìn mà xem nước mắt ai rơi. . .

Thấy Chu Tiểu Miêu, Trần Tuyên thu lại suy nghĩ cười nói: "Tiểu Miêu, hai ngày nay em khỏe không?""A...là ông chủ, sao ngươi lại tới đây? Mau đến ngồi đây, ta đi tìm ghế cho ngươi" Tiểu Miêu lập tức vui mừng, rồi lại vội vã hốt hoảng chạy vào nhà đi tìm ghế.

Một lát liền từ trong phòng bưng ra một chiếc ghế nhỏ cũ kỹ đã bọc lại, ngập ngừng nói: "Ông chủ anh ngồi đi, nhà chật lại tối, anh ngồi ngoài này một chút, không phải cố ý không cho anh vào nhà đâu, anh đừng giận nha""Gọi anh là Trần đại ca hoặc Tuyên ca ca đi, gọi ông chủ không hợp" Trần Tuyên sờ đầu cô cười nói, tự nhiên ngồi xuống, đưa đồ trong tay cho cô nói: "Anh đi ngang qua, gặp Phương sư phụ đang làm quan tài, nên ghé vào xem, coi như là chúc mừng, không có gì nhiều, em cầm lấy đi, đừng ghét bỏ" Nhìn đống đồ trên tay Trần Tuyên, cô chỉ ngửi mùi cũng biết là ‘đồ tốt’ rồi, vội vàng lùi lại một bước khoát tay: "Em không thể nhận, ông chủ…Trần đại ca anh đến là em mừng lắm rồi, sao có thể nhận đồ của anh chứ""Phương sư phụ, Tiểu Miêu, ai vậy?" Lúc này trong nhà lại vọng ra một tiếng nói già nua, rất nhanh ở cửa xuất hiện hai người già một trẻ.

Một ông lão còng lưng, mặt đầy nếp nhăn, tóc đã hoa râm, mặc quần áo vải thô vá không biết bao nhiêu lần, mặt mày chất phác.

Một đứa nhỏ tầm bốn năm tuổi, đen đúa gầy gò, đầu to hơn người cùng lứa một vòng, mắt đờ đẫn, ngậm ngón tay, mặt thì lấm lem, còn chảy cả nước mũi.

Trần Tuyên đứng lên nói: "Hai vị là Chu lão bá và em trai Tiểu Miêu đúng không, vãn bối là Trần Tuyên, thời gian trước Tiểu Miêu ở chỗ tôi làm việc, hôm nay đi ngang qua đây, nên vào xem, trên tay đang cầm đồ, không thể hành lễ, mong được thứ lỗi" Ngẩn người ra, Chu lão bá luống cuống tay chân hơi có vẻ kích động nói: "Ngươi là Trần t·h·iếu gia đó hả, Tiểu Miêu ngày nào cũng nhắc tới ngươi, đáng lẽ tôi phải đích thân đến cảm tạ, ngươi đột nhiên đến cũng không kịp chuẩn bị gì, mau ngồi mau ngồi" Nói xong ông thúc giục Tiểu Miêu: "Còn đứng ngây ra đấy làm gì, trần t·h·iếu gia đến rồi, mau đi rót nước""Chu lão bá khách sáo quá, tôi đâu phải là thiếu gia gì, thiếu gia nhà tôi trước thời gian ngắn còn ở thư viện đọc sách đó, gọi tôi là A Tuyên hoặc là Trần Tuyên được rồi, không cần phiền phức thế đâu, tôi ngồi một lát là đi thôi" Trần Tuyên vội vàng nói.

Người ta vốn đã không dễ dàng gì, Trần Tuyên cũng không muốn làm phiền thêm, vốn thật sự định là ngồi một lát rồi đi.

Tiểu Miêu cũng chẳng bận tâm nhiều như vậy, nhanh như chớp đã chạy vào nhà rót nước.

Chu lão bá tiến lên cảm kích nói: "Trần... Trần tiểu ca đến chính là khách, khách quý đến nhà sao có thể ngồi một chút rồi đi được, ít nhất cũng phải ở lại ăn bữa cơm, Tiểu Miêu nó không hiểu chuyện, thời gian trước cậu đối tốt với nó, tôi đều biết rõ cả, chỉ là chưa có cơ hội cảm ơn, thế nào cũng không được đi, đang chuẩn bị nấu cơm đấy""Không cần đâu ạ, lão bá làm thế này tôi lại ngại" Trần Tuyên dở khóc dở cười nói, đúng là sự mộc mạc của dân đen a.

Chu lão bá cố chấp nói: "Nói rồi đó nhé, ở lại ăn bữa cơm, thế nào cũng không thể đi, bằng không tôi sẽ ra trước nhà cậu mà dập đầu cảm ơn""Cái này...ai, vậy tôi nghe theo Chu lão bá vậy" Trần Tuyên bất đắc dĩ nói, thật sự không thể từ chối được nữa.

Ông ta cười nói: "Thế này mới đúng chứ""Trần đại ca uống nước, trong nhà không có chén, chỉ có bát" Tiểu Miêu bưng ra một bát nước hai tay đưa cho Trần Tuyên, bát là bát sành thô, lại còn bị sứt một miếng.

Trần Tuyên một tay nhận bát, tay kia lại lần nữa đưa đồ cho cô, nói: "Vậy em cầm đồ cất kỹ đi, chứ không thể để anh mang về được à? Thiếu gia nhà anh hay soi mói lắm, đồ này chắc hắn ghét bỏ cho xem, Tiểu Miêu em cũng đâu muốn anh bị thiếu gia nhà anh trách phạt chứ?"

Thật xin lỗi nhé tiểu Cao, lát nữa ta đành phải bắt ngươi chịu trận rồi."Cái này..." Tiểu Miêu nhất thời không biết phải làm sao, vô ý thức nhìn về phía ông nội.

Chu lão bá tuổi đã cao, tự nhiên có thể thấy Trần Tuyên nói chỉ là cái cớ, nhưng cũng hiểu Trần Tuyên chắc chắn không thể cầm về được, cứ như thế cũng không phải là cách, đành xấu hổ nói: "Vốn là nhà ta làm lỡ Trần tiểu ca, ngươi lại còn cầm đồ đến tặng, thật sự... thôi vậy, đành phải xấu hổ mà nhận vậy, Tiểu Miêu nhận lấy đi, đừng làm phiền Trần tiểu ca, bằng không cậu ấy giận đó" Thế là Tiểu Miêu mới nhận lấy, hơi vất vả mang đi, rồi cúi đầu chào Trần Tuyên: "Cảm ơn Trần đại ca""Đúng rồi, cầm cất kỹ nhé" Trần Tuyên cười nói, rồi ngồi xuống uống một ngụm nước.

Chu lão bá có chút không biết phải cư xử với Trần Tuyên thế nào, nên dùng hành động đơn giản nhất để kiếm cớ, nói: "Trần tiểu ca ngồi chơi, tôi ra làm cơm đây, bếp còn đang đốt lửa đấy""Vâng, lão bá cứ bận đi" Trần Tuyên gật đầu.

Lúc này em trai của Tiểu Miêu, ánh mắt ngơ ngác thu về từ trong phòng, lúc nãy hắn cứ nhìn vào lòng lợn mà nuốt nước miếng, sau đó nghiêng đầu nhìn Trần Tuyên rồi nở nụ cười: "Đại... Ca ca, ngươi... Là người tốt" Hắn nói rất chậm, rõ ràng không chỉ đầu óc không nhanh nhạy, mà thậm chí còn bị tật về ngôn ngữ.

Trần Tuyên trước đó đã bí mật quan sát qua cậu, cái này rõ ràng là t·i·ê·n t·h·iê·n đã bị khiếm khuyết, không có cách nào chữa trị được, trong lòng thở dài, lại cố cười nói: "Em cũng rất tốt, cảm ơn em nhé, đây là lời hay nhất mà anh nghe được năm nay đó""Hì hì" cậu ta ngây ngốc cười, rồi lung la lung lay chạy sang bên ngồi xuống tìm kiến.

Rất nhanh Tiểu Miêu đã lại đến trước mặt Trần Tuyên, đoán chừng trong nhà không còn ghế dư nữa, liền dứt khoát ngồi xuống, nói: "Trần đại ca, ông nội bảo em đến trò chuyện với anh, cho đỡ lạnh nhạt""Chu lão bá một mình xoay sở được không?

Ta như thế cho các ngươi thêm phiền toái."

Tiểu Miêu tranh thủ thời gian khoát tay nói: "Sẽ không, sẽ không, Trần đại ca có thể đến, gia gia cao hứng lắm."

Nhẹ gật đầu, Trần Tuyên do dự một chút hỏi: "Tiểu Miêu, gia gia ngươi bình thường làm nghề gì à? Đệ đệ tên gọi là gì?""Gia gia lớn tuổi, sức khỏe vẫn còn tốt, không có nghề nghiệp ổn định gì, chỉ có thể làm những vật nhỏ đem bán lấy tiền, kiểu như chổi, gùi, sọt, áo tơi giày cỏ... cái gì có thể bán lấy tiền thì làm cái đó. Đệ đệ tên là Tuần Phú Quý, sinh ra đã ngốc, nghe gia gia nói là sinh non, năm đó mẫu thân ngã, chắc là bảy tháng đã sinh, suýt nữa không sống sót." Tiểu Miêu chớp đôi mắt to bình tĩnh kể lại.

Trần Tuyên trong lòng cảm khái, cùng nàng nói chuyện cũng tiện đánh giá nhà nàng một chút.

Chỉ là hai gian nhà tranh đất thấp bé, từ cửa nhìn vào, ánh sáng lờ mờ trong phòng, đồ dùng hàng ngày chỉ đếm trên đầu ngón tay, hơn nữa còn rách nát.

Phòng bên trái là nhà xí, bên phải là một nhà kho nhỏ, chất đống củi lửa, công cụ và các loại tạp vật.

Tóm lại, có thể dùng bốn chữ "nhà chỉ bốn bức tường" để hình dung, nhưng trên mặt Tiểu Miêu lại không thấy chút than phiền về cuộc sống gian khó, có lẽ là vì sắp được bái sư học nghề mộc, ánh mắt nàng ngược lại tràn đầy ước mơ về tương lai.

Kỳ thực nhìn xung quanh, đập vào mắt đa phần nhà nào cũng như vậy, so với nhà Tiểu Miêu còn tệ hơn cũng nhiều.

Trong lúc nói chuyện, Trần Tuyên lưu ý đến Tuần Phú Quý ngây ngốc bên cạnh, không khỏi có chút lặng lẽ hỏi: "Tiểu Miêu, đệ đệ ngươi đây là...?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.