Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cựu Thời Yên Vũ

Chương 43: Hi vọng người không có việc gì




"Chi phí quản lý, nha hoàn, người hầu, hộ vệ đều đã sắp xếp xong..." Lại quay về con đường đến tiểu viện, Trần Tuyên tính toán xem còn chỗ nào sót không.

Nói hắn trung thành với nhà họ Cao đến mức nào thì đúng là nói nhảm, trước mắt cũng chỉ coi đây là công việc mà thôi, ăn nhờ ở đậu, sinh hoạt cũng không tệ, cố gắng làm tốt công việc là được.

Nghĩ ngợi thì dễ mất tập trung, kết quả vừa lơ đãng, trong vườn hoa bên cạnh bỗng có một đứa bé con xông ra đụng vào người hắn, chân không vững, cả hai ngã lăn ra đất.

Cũng may nhà họ Cao gần như mỗi tấc đất đều được quét dọn rất sạch, lại không mưa nên cũng không làm bẩn quần áo.

Trên người không thấy khó chịu gì, thấy rõ đối phương xong, Trần Tuyên vội vàng đứng dậy đỡ đối phương hỏi: "Xin lỗi, thiếu gia không sao chứ?"

Người đụng vào hắn dĩ nhiên không phải Cao Cảnh Minh, nhưng cũng là một trong số các thiếu gia nhà họ Cao, một cậu nhóc năm sáu tuổi, lúc Trần Tuyên mới đến nhà họ Cao đã gặp ở cửa chính, chỉ là không rõ tên gì, do vị phu nhân nào sinh ra.

Cậu bé mặc áo gấm, tướng mạo tất nhiên không hề tầm thường, trắng trẻo khỏe mạnh khôi ngô, mũm mĩm trông rất đáng yêu."Là do ta không nhìn đường va vào ngươi, người phải xin lỗi phải là ta mới đúng, di nương luôn dạy ta như vậy." Cậu bé được Trần Tuyên đỡ đứng dậy phủi mông một cái, ngượng ngùng nói.

À ha, rất có lễ phép, Trần Tuyên thầm nghĩ.

Hắn còn tưởng đối phương sẽ cậy vào thân phận thiếu gia cố tình gây sự đổ lỗi cho mình, thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị mắng vài câu, ừ, nếu như động tay động chân thì hắn sẽ chạy, cũng không thể đánh lại được, chưa nói đến vấn đề thân phận, mình cũng không đến mức đánh nhau với một đứa trẻ con.

Dù sao cũng đâu có mất miếng thịt nào, cho dù đối phương gào khóc mách lẻo cũng không phải lỗi của mình, nghĩ đi nghĩ lại thấy không có vấn đề gì lớn.

Ai ngờ đối phương lại rất biết lý lẽ.

Gia phong thế này cũng không tầm thường.

Không biết tên đối phương, có chút xấu hổ, Trần Tuyên đang định kiếm cớ rời đi.

Cậu bé lại nhìn sang bên cạnh có vẻ tiếc nuối nói: "Tiếc quá, con bướm bay mất rồi, chưa bắt được, ta còn muốn bắt nó cho muội muội chơi."

Bây giờ chính là mùa cỏ cây nảy lộc chim én bay lượn, vườn hoa nhà họ Cao muôn màu rực rỡ, thì ra cậu bé là vì đuổi bướm không nhìn đường nên mới đụng phải mình.

Theo ánh mắt của cậu, Trần Tuyên cũng nhìn thấy một con hoa hồ điệp bay xa."Thiếu gia, thiếu gia, cậu không sao chứ? Đã bảo cậu đi chậm thôi mà cậu không nghe!" Lúc này một giọng nói lo lắng truyền đến.

Nhìn theo tiếng nói, người đến là một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi, nhìn cách ăn mặc thì là nha hoàn nhà họ Cao, trong tay còn bế một bé gái hai ba tuổi, như búp bê rất đáng yêu, chắc là muội muội của cậu bé.

Nha hoàn rõ ràng là thấy cậu bé bị ngã, bế theo bé gái thì không đuổi kịp, bây giờ mới tới lo lắng kiểm tra xem cậu bé có sao không, không để ý đến Trần Tuyên.

Cậu bé thì không quan tâm, ngược lại nhìn Trần Tuyên tò mò hỏi: "Ngươi là Trần... Tuyên Ca Nhi? Trong phủ những người khác ta đều biết, chỉ mỗi ngươi là chưa từng thấy, ngươi là thư đồng của đại ca ta à?"

Đứa trẻ con mà đã biết đến ta rồi? Không phải, ngươi mới là thiếu gia đấy, gọi ta như vậy có thích hợp không?

Nhưng nghĩ đến đối phương là con của thiếp thất, địa vị trong nhà họ Cao hơi khó xử, xưng hô như vậy hình như lại rất hợp lý?"Gặp qua thiếu gia, tiểu thư, ta là Trần Tuyên." Trần Tuyên vội vàng gật đầu cười nói, không biết tên hai anh em họ, chỉ có thể nói chung chung.

Nghe thấy Trần Tuyên, nha hoàn đang lo lắng cho cậu bé rõ ràng giật mình, Trần Tuyên không để ý.

Bé gái ngậm ngón tay nhìn Trần Tuyên bằng đôi mắt to tròn long lanh, còn làm bộ muốn ôm, bị nha hoàn kéo lại, liền bĩu môi muốn khóc.

Cậu bé dồn hết sự chú ý lên người Trần Tuyên, giọng điệu hâm mộ nói: "Không biết đến khi nào ta mới có thư đồng của mình, như thế mới có người chơi cùng ta chứ."

Điều này khiến Trần Tuyên phải trả lời thế nào đây?

Nhưng cậu bé rất nhanh mắt sáng lên nhìn Trần Tuyên, mở miệng nói: "Tuyên Ca Nhi, hay là ngươi đến làm thư đồng cho ta đi?""Thiếu gia cẩn thận lời nói!" Nha hoàn bên cạnh biến sắc, thất thanh nói, có thể nói mặt mày tái mét, như thể bị câu nói của cậu bé làm cho kinh hãi, còn định đưa tay lên che miệng cậu bé.

Tuy danh nghĩa cậu bé là thiếu gia nhà họ Cao, Trần Tuyên chỉ là thư đồng hạ nhân, nhưng nếu so bì thì khó mà nói, địa vị của cậu thiếu gia con thứ này chưa chắc đã quan trọng hơn Trần Tuyên.

Cậu mở miệng đòi lấy thư đồng của Cao Cảnh Minh đại thiếu gia, vậy có được không? Nếu bị người có ý nghe được thêm mắm thêm muối thì còn ra gì nữa?

Hôm nay ngươi dám đòi thư đồng của đại thiếu gia, ngày mai ngươi dám đòi cái gì cũng nên?

Trần Tuyên lại không nghĩ nhiều đến vậy, con nít mà, nghĩ sao nói vậy thôi, rất bình thường, trong lòng dở khóc dở cười, ngoài miệng lại nói: "Thiếu gia thứ lỗi, chuyện này ta không quyết định được.""Vậy à, vậy ta đi hỏi di nương xem có thể lấy ngươi về không." Cậu còn ra vẻ suy nghĩ một chút rồi nói, sau đó quay người hùng hổ chạy đi, trông rất nôn nóng.

Nha hoàn bế bé gái thấy vậy, có chút thấp thỏm nhìn Trần Tuyên một chút, muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng không nói gì, chỉ hướng về phía Trần Tuyên cười gượng, rồi vội vàng bế bé gái đuổi theo cậu bé.

Bé gái hung hăng quay đầu nhìn Trần Tuyên, chân ngắn nhỏ xíu loạng choạng bị kéo đi.

Nhìn theo hướng bọn họ rời đi, hồi tưởng lại mấy câu nói ngắn gọn của cậu bé, nhất là phản ứng của nha hoàn, Trần Tuyên có chút suy nghĩ, có hơi lo cho cậu bé, chuyến đi này hy vọng cậu không sao...

Lắc đầu quay người tiếp tục đi về, cũng may cái chốt túi tiền trong ngực cực kỳ chắc chắn, bị ngã không bung ra, không thì nhặt lên thật phiền.

Kỳ thật đứa bé đó cũng đáng thương thật, thân ở hào môn, tương lai giàu sang khó mà nói, nhưng cơm áo không lo thì chắc chắn, nhưng cứ hết lần này đến lần khác lại là con của thiếp thất, đến mẹ ruột cũng không thể quang minh chính đại gọi một tiếng mẫu thân...

Đi chưa được mấy bước, Trần Tuyên ngẩng đầu liền thấy Thanh Đậu đang cầm chổi ngó nghiêng về hướng này, liền tiến lên chào: "Thanh Đậu tỷ tỷ, đây là bận rộn ra ngoài đây à?""Tuyên Ca Nhi, ta đang định sang chỗ đại thiếu gia quét dọn sân đây." Nàng cười nói, chợt hạ giọng: "Tuyên Ca Nhi có gặp Ninh thiếu gia à nha?""Ninh thiếu gia?" Trần Tuyên nghe không hiểu.

Gật gật đầu, nàng còn nói: "Đúng vậy, người vừa nói chuyện với ngươi là Cao Cảnh Ninh thiếu gia, con của tứ phòng phu nhân, còn có tiểu thư tên là Cao Cảnh Tầm nữa, ta vừa mới thấy cũng ở đó.""Thì ra bọn họ là Cao Cảnh Ninh thiếu gia và Cao Cảnh Tầm tiểu thư, lúc nãy thật đúng là trùng hợp gặp." Trần Tuyên gật đầu nói, con của tứ phòng, Trần Tuyên âm thầm ghi nhớ.

Nghe vậy Thanh Đậu quan tâm nói: "Ninh thiếu gia có ức h·i·ế·p ngươi không? Nếu cậu ta bắt nạt ngươi thì... thì... thì nói với đại thiếu gia, để người làm chủ cho ngươi."

Trong lòng khẽ động, Trần Tuyên đại khái hiểu ra, Thanh Đậu hẳn là nhìn thấy cảnh mình và Cao Cảnh Ninh ngã nhào, hiểu nhầm là đối phương bắt nạt mình."Hai ta chỉ sơ ý va vào nhau, sau đó nói vài câu thôi, không có gì đâu." Trần Tuyên nói qua loa cho xong."Vậy thì tốt, à, ta bận đi đây."

Vừa nói dăm ba câu rồi trở lại tiểu viện, vốn còn muốn nói gì đó, Thanh Đậu vừa thấy bóng dáng Tiểu Thải ở trên sân thượng lầu chính liền vội vàng nhỏ giọng nói rồi đi.

Rõ ràng Tiểu Thải nhỏ tuổi hơn nàng rất nhiều, nàng lại tỏ vẻ có chút cẩn trọng nghiêm túc.

Hào môn là thế đấy, cùng thân phận hạ nhân nhưng cũng có sự khác biệt.

Sau khi nàng rời đi, Trần Tuyên đột nhiên nhìn về phía Tiểu Thải hỏi: "Tiểu Thải tỷ tỷ, mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi, thiếu gia vẫn chưa theo phu nhân bên kia về sao?""Chưa đâu, chắc cũng sắp thôi." Tiểu Thải tranh thủ trả lời một câu, ánh mắt bị che khuất, Trần Tuyên cũng không thấy nàng đang bận gì.

Không có tư cách quyết định hành động của thiếu gia, Trần Tuyên định vào phòng chờ, nhưng chợt nghe thấy tiếng khóc oe oe của trẻ con vọng lại, rất lớn.

Giọng có chút quen tai, nhìn theo tiếng thì ra chính là hướng Cao Cảnh Ninh vừa rời đi.

Phủ đệ nhà họ Cao tuy lớn, nhưng bố cục bên trong viện vẫn rất sát nhau, chỉ là thiết kế tinh xảo lộ vẻ phức tạp thôi, thật ra khoảng cách giữa các tiểu viện cũng không xa, nghe được tiếng động cũng không lạ.

Nghe thấy tiếng khóc, Trần Tuyên đại khái ý thức được chuyện gì.

Ai za, chuyện này...

Cũng không nên trách ta à nha....

(Mong mọi người đề cử, cất giữ, nguyệt phiếu, truy đọc, nguyệt phiếu mà không dùng sẽ hết hạn).


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.