Cửu Tinh Bá Thể Quyết

Chương 310: Bá khí Lăng Vân




Chương 310: Bá khí Lăng Vân
Vốn dĩ với thân thể của Long Trần, chỉ cần có phòng bị, người khác đừng mơ mà bóp được hắn, nhưng thứ nhất là không có phòng bị, lại đánh bất ngờ, trình độ thành thục của chiêu này của Đường Uyển Nhi, khi luyện trên người Long Trần đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, không thua kém gì một chút nào so với kỹ thuật tát tai của Long Trần
Thứ hai, Đường Uyển Nhi sau khi đột phá đến Dịch Cân thất trọng thiên, lực đạo trên tay đó đã đủ để phá phòng ngự của Long Trần, bóp eo Long Trần đau nhức
Đối với truyền thuyết về Long Trần, Hoa Bích Lạc vốn có nghe qua, nhưng luôn cảm thấy có chút không thật, hôm nay thấy tu vi của Long Trần rồi, không khỏi có chút kỳ lạ
Công pháp tu hành của Hoa Bích Lạc rất đặc thù, đối với uy hiếp cảm ứng cực kỳ nhạy bén, mà nàng lại cảm nhận được áp lực ở trên người thiếu niên chỉ có Ngưng Huyết cảnh này, điều này nói rõ Long Trần thật sự rất mạnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặt khác, trên người Long Trần, nàng cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng khác lạ, cảm giác Long Trần không giống với tất cả các đệ tử nam khác
Quan trọng nhất là, đối mặt với bao nhiêu ánh mắt nhìn chăm chú như vậy, mặc kệ là ánh mắt tò mò hay là khinh bỉ trào phúng, tâm cảnh của hắn không hề dao động, ít nhất Hoa Bích Lạc không nhìn ra tâm tình của Long Trần có gì biến hóa
Tất cả mọi thứ về Long Trần khơi dậy lòng hiếu kỳ của Hoa Bích Lạc, thêm vào tư liệu về Long Trần trước đó, khiến nàng cảm thấy Long Trần rất có ý nghĩa, mới cười đáp lại hắn
Long Trần cũng cười đáp lại một tiếng, nhưng nụ cười đó lại vô cùng mất tự nhiên, tựa như là một loại đau khổ đang dung hợp với khoái lạc
Hoa Bích Lạc dựa vào cảm ứng mạnh mẽ, liếc mắt một cái thấy ngay động tác nhỏ ẩn tàng của Đường Uyển Nhi, tay ngọc nhẹ nhàng che môi anh đào, cười khẽ không nói
"Thấy người ta xinh đẹp là muốn quyến rũ, ngươi quên Sở Dao tỷ tỷ rồi à
Ngươi hoa tâm như thế, làm sao xứng với tỷ tỷ, làm sao xứng với ta
Đường Uyển Nhi khẽ giọng giận dữ nói
Long Trần trong lòng một trận oan ức: Đây là đâu ra với đâu vậy
Ta làm sao lại quyến rũ người ta, đây chẳng qua là phép lịch sự mà
Nhưng bây giờ không phải là lúc để giải thích, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, cố gắng bước tiếp về phía trước
"Hì hì, xem ra Bích Lạc tỷ tỷ thật sự rất khác thường với Long Trần này nha
Ân Vô Song bên cạnh Hàn Thiên Vũ, nhìn rõ toàn bộ sự tình, không khỏi khẽ cười nói
Hàn Thiên Vũ cũng mỉm cười, không nói gì, nhưng trong ánh mắt, rõ ràng mang theo một chút không vui khó che giấu
Hàn Thiên Vũ là thiên tài tuyệt thế, chưa đến hai mươi tuổi đã bước vào cảnh giới Dịch Cân cửu trọng thiên, là thiên tài duy nhất của toàn bộ phân viện trong ba nghìn năm nay
Cho nên cả đời Hàn Thiên Vũ, có thể nói là muốn gì có đó, nhưng mà có câu nói hay, càng là đồ vật không chiếm được, mới càng trân quý
Bên cạnh hắn có vô số mỹ nữ, dù là tu hành, không thể hiến dâng thân thể cho hắn, nhưng ở trong lòng, đều là nữ nhân của hắn
Hàn Thiên Vũ rất thích cái loại cảm giác này, nhưng mà từ lần đầu tiên gặp Hoa Bích Lạc, Hàn Thiên Vũ liền bị khí chất thoát tục của Hoa Bích Lạc làm cho cảm động
Thế nhưng Hoa Bích Lạc đối với hắn vẫn luôn hờ hững, khiến hắn lần đầu tiên cảm thấy bị người khác cự tuyệt, làm cho trong lòng của hắn vô cùng khó chịu
Nhưng cũng còn tốt là Hoa Bích Lạc đối với bất cứ nam nhân nào cũng đều là một bộ mặt lạnh lùng, điều này khiến trong lòng của hắn dễ chịu hơn không ít
Nhưng hôm nay Hoa Bích Lạc rõ ràng sinh ra hứng thú với Long Trần, khiến cho hắn có một loại cảm giác thất bại sâu sắc
Điều mà Hàn Thiên Vũ tự tin nhất trong cuộc đời chính là thực lực mạnh mẽ và vẻ ngoài anh tuấn của mình, thực lực mạnh mẽ giúp hắn áp chế tất cả nam nhân cùng cấp, vẻ ngoài anh tuấn lại giúp hắn dễ dàng đoạt được trái tim của mỹ nữ
Bên cạnh hắn vốn đã có mỹ nữ thành đàn, tính cả Ân Vô Song ở trong, người ngưỡng mộ hắn chỉ tính những mỹ nữ cấp hạch tâm cũng đã có vài chục người, chưa kể đến nội môn và ngoại môn càng nhiều vô kể
Nhưng con người vốn là như vậy, tham lam là vô bờ bến, thứ mình không có được, thì người khác cũng đừng hòng đạt được
Mặc dù Hoa Bích Lạc chỉ hơi biểu hiện ra là có chút hiếu kỳ đối với Long Trần, nhưng đối với Hàn Thiên Vũ cao ngạo mà nói, đó đã là một sự sỉ nhục
"Thảo nào chưởng môn ngấm ngầm ra lệnh, muốn Long Trần này biến mất trong Cửu Lê bí cảnh, người này thật đáng ghét
Hàn Thiên Vũ nhìn bóng lưng Long Trần, trên mặt hiện lên một tia sát ý nhàn nhạt
"Ừm
Long Trần đang đi thì chợt sinh ra cảm ứng, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Hàn Thiên Vũ vẫn duy trì bộ dáng lạnh nhạt đó, thậm chí còn chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái
"Chẳng lẽ là ta cảm ứng sai
Long Trần trong lòng nghi hoặc, ngay vừa rồi, hắn đã cảm nhận được một luồng sát ý, mà luồng sát ý đó, chính bắt nguồn từ Hàn Thiên Vũ
Mình và hắn không oán không thù, Long Trần thật sự nghĩ không ra, vì sao người này lại sinh ra sát ý đối với mình
Mặc dù Hàn Thiên Vũ vẫn duy trì bộ thần thái lạnh nhạt đó, nhưng Long Trần càng tin vào linh giác của mình, bởi vì linh giác của hắn, chưa bao giờ xuất hiện sai lầm
Phát hiện này khiến Long Trần âm thầm cảnh giác, bởi vì khi vừa đi ngang qua đệ nhất biệt viện, Long Trần kinh hãi phát hiện, cường giả của đệ nhất biệt viện thật sự rất nhiều
Đệ tử cấp hạch tâm có đến một trăm bốn mươi ba người, Diễn Đạo Giả hai mươi tám người, ngoại trừ Hàn Thiên Vũ ra, còn có ba người khác có khí tức cường hãn, ý chí kinh thiên, quả thật đều là thiên tài cấp Chí Tôn
Cho dù là đệ nhị biệt viện, đệ tử cấp hạch tâm cũng chỉ có 109 người, Diễn Đạo Giả mười người, ba người là thiên tài cấp Chí Tôn
Điều này thực sự khiến Long Trần giật mình, quả nhiên là biệt viện có nội tình thâm hậu, căn bản không phải bọn họ có thể so sánh được
Mặc dù nhóm Long Trần được mệnh danh là mạnh nhất lịch sử trong biệt viện thứ 108, nhưng so với bọn họ vẫn còn quá yếu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Long Trần, lần này trong Cửu Lê bí cảnh, ngươi chắc chắn phải chết, cứ tận hưởng quãng thời gian cuối cùng này đi
Trong lúc Long Trần và mọi người đang đi, bỗng nhiên một người trong đội ngũ cười lạnh nói
Mọi người ngẩn ra, đồng loạt nhìn về phía người vừa nói, xem rốt cuộc là ai lại công khai khiêu khích như vậy
"Là Giang Nhất Phàm
Có người nói
"Nghe nói Giang Nhất Phàm này từng thua dưới tay Long Trần, xem ra lời đồn cũng không phải không có căn cứ
Trước đó có tin đồn nói rằng đệ tử biệt viện thứ 36 dẫn theo đệ tử đi giáo huấn đệ tử biệt viện thứ 108, kết quả thất bại thảm hại quay về
Mặc dù có đệ tử của biệt viện thứ 36 vụng trộm tung ra Lưu Ảnh Ngọc, nhưng những Lưu Ảnh Ngọc đó, chỉ được lưu thông giữa tầng lớp cao của các biệt viện, các đệ tử không biết
Bây giờ thấy Giang Nhất Phàm có vẻ căm hận như vậy, mọi người không khỏi thầm kinh hãi, chẳng lẽ Long Trần này thật sự có bản lĩnh lợi hại như vậy sao
Đường Uyển Nhi và mọi người thấy Giang Nhất Phàm ác độc như vậy, còn dám nguyền rủa Long Trần trước mặt nhiều người, không khỏi giận dữ, vừa định mở miệng thì lại bị Long Trần mỉm cười ngăn cản
Long Trần hòa ái cười với Giang Nhất Phàm: "Mặt của ngươi không đau hả
"Ngươi… Phụt"
Giang Nhất Phàm nghe được câu nói đó như trúng độc, sắc mặt trong nháy mắt biến thành tím đen, một ngụm máu tươi phun ra
Phải biết rằng, câu nói kia của Long Trần đã khắc sâu trong tâm hồn Giang Nhất Phàm, mấy ngày nay, hắn nằm mơ cũng bị thanh âm này làm cho tỉnh giấc
Tuy cơ thể đã được chữa trị bằng dược liệu quý giá, nhưng Long Trần đã thành tâm ma của hắn, hắn căn bản không có cách nào tu hành, bây giờ Long Trần vừa nói một câu, hắn liền như phản xạ có điều kiện mà phun ra một ngụm máu tươi
"Ha ha ha"
Cốc Dương và mọi người cười ha ha, đối với Long Trần quả thực khâm phục đến sát đất, so ra mà nói, đối mặt thế này quả thực là giết người vô hình
Ở phía trước đệ tử biệt viện thứ ba mươi sáu, có một nam một nữ đứng đó, nữ tử đó chính là Lạc Băng với vẻ mặt oán độc nhìn Long Trần, hận không thể ăn tươi nuốt sống Long Trần, còn nam nhân đứng cạnh nàng là ca ca của Lạc Băng, cũng chính là chưởng môn nhân của biệt viện thứ ba mươi sáu, Lạc Phong
Vốn những cường giả cấp chưởng môn đều đang im lặng ngồi ở vị trí đầu đội ngũ, đặc biệt là những chưởng môn có thứ hạng cao, đều nhắm mắt, không để ý đến mọi chuyện xung quanh, một bộ dáng cao thâm khó lường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong các biệt viện, chưởng môn cũng có thứ bậc, hiển nhiên trong mắt họ, Lăng Vân Tử có thứ hạng cuối như vậy không đáng để họ nhìn, đó chính là sự cao ngạo của họ
Nhưng Lạc Phong lại không có sự cao ngạo như vậy, hoặc là nói không có "hàm dưỡng" cao đến vậy, hắn lạnh lùng nói: "Lăng Vân Tử, ngươi dạy đệ tử của mình như thế đấy hả
Lăng Vân Tử chợt dừng bước, chậm rãi quay đầu lại, nhàn nhạt liếc Lạc Phong một cái: "Ta quản giáo con cái nhà ta thế nào không liên quan đến ngươi, bảo chó nhà ngươi câm mồm lại, đừng có cắn người lung tung
Lời nói của Lăng Vân Tử, rất không khách khí, khiến không ít các vị chưởng môn không khỏi giật mình, tuy các chưởng môn có tranh đấu ngấm ngầm với nhau, nhưng việc trực tiếp vạch mặt như vậy, dường như vẫn là rất hiếm khi xảy ra
Nhất là biệt viện của Lăng Vân Tử, lại là một trong những biệt viện có thứ hạng bét trong các biệt viện, vậy mà hắn lấy đâu ra lực lượng lớn như vậy
"Lăng Vân Tử, ngươi làm càn
Lạc Phong giận dữ, hắn không ngờ Lăng Vân Tử dám ngang nhiên đối đầu với hắn như thế
"Đừng để ý đến đám chó điên này, chúng ta đi thôi
Lăng Vân Tử thậm chí chẳng thèm nhìn anh em Lạc Phong lấy một cái, rồi dẫn mọi người từ từ bước về phía trước
Long Trần không khỏi thầm giơ ngón cái với Lăng Vân Tử, kiểu chưởng môn như vậy mới đủ chất, hắn nắm tay lại, lòng bàn tay hướng lên, giơ ngón giữa lên đối với anh em Lạc Phong, sau đó mới đi theo sau lưng Lăng Vân Tử
Quách Nhiên và mọi người thấy tư thế bỏ đi đầy khí chất của Long Trần, cũng bắt chước theo, lần lượt giơ ngón giữa cao lên đối với anh em Lạc Phong để bày tỏ sự kính trọng
Ngón giữa giơ lên là một cử chỉ thô tục chửi người phổ biến trong thế tục, tuy những người tu hành "cao quý" này sẽ không làm chuyện như vậy, nhưng không có nghĩa là họ không hiểu
Chính vì hiểu, tất cả mọi người trố mắt nhìn người của biệt viện thứ 108, đám người đó rốt cuộc muốn làm cái gì
"Lăng Vân Tử, ngươi muốn chết hả
Lạc Phong giận dữ, khí thế toàn thân bùng phát, Long Trần và những người khác lập tức cảm thấy toàn thân căng cứng, không gian xung quanh ngưng kết, không thể động đậy, những người tu vi kém thì sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, khóe miệng rỉ máu
"Thu hồi khí thế của ngươi, nếu không trong mười chiêu ta sẽ chém đầu ngươi
Sắc mặt Lăng Vân Tử lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Lạc Phong nói
Ngay khi Lăng Vân Tử vừa dứt lời, tay phải của hắn từ từ nắm chặt chuôi kiếm sau lưng, một cỗ khí thế vô hình bao trùm lấy Lạc Phong
Ngay lúc Lăng Vân Tử nắm chặt chuôi kiếm, toàn bộ đất trời trong nháy mắt trở nên tĩnh mịch, một cỗ kiếm ý vô hình đang thai nghén trong không gian
Những chưởng môn cấp cường giả vốn đang nhắm mắt cũng đồng loạt mở mắt, một mặt kinh hãi nhìn về phía Lăng Vân Tử
"Ngự kiếm cảnh
Một chưởng môn cấp cường giả, không khỏi hoảng sợ thốt lên
Cái gọi là Ngự kiếm cảnh, là một cảnh giới mạnh mẽ trong giới kiếm tu, không liên quan đến tu vi, nhưng lại càng khó đột phá hơn tu vi
Cảnh giới kiếm đạo của kiếm tu càng cao, thì uy lực phát ra càng kinh khủng hơn, việc kiếm tu được xưng là vô địch trong cùng cấp, tuyệt đối không phải là lời nói suông
Mà các chưởng môn cấp cường giả kia, tuy không phải kiếm tu, nhưng vẫn biết đôi chút về cảnh giới kiếm tu
Còn Lạc Phong đang bị kiếm ý của Lăng Vân Tử khóa chặt, không dám nhúc nhích, bởi vì nếu hắn dám động đậy, ngay lập tức sẽ phải đón nhận một đòn toàn lực của Lăng Vân Tử, và hắn không hề có chút tự tin nào rằng có thể đỡ được đòn đó
Nhưng giờ thì tiến thoái lưỡng nan, nếu hắn thu lại khí thế, vậy thì làm sao mà xuống đài được đây, mồ hôi trong phút chốc đã rơi xuống
"Dừng tay"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.