Cửu Tinh Bá Thể Quyết

Chương 46: Hội đèn lồng kết thúc




Chương 46: Hội đèn lồng kết thúc
Long Trần chật vật lăn vài vòng, mới ngẩng mắt nhìn, mũi tên kia sau khi bị Long Trần né tránh thì găm thẳng vào đùi Hoàng Thường
Lúc này Hoàng Thường há hốc miệng, hai mắt đã mất đi thần thái, giống như đôi mắt cá chết, ngơ ngác nhìn lên trời
Một mùi tanh nồng đậm từ đùi Hoàng Thường lan ra, dù Long Trần đã cố nín thở, nhưng vẫn cảm thấy hoa mắt chóng mặt, buồn nôn
“Độc thật lợi hại!” Long Trần kinh hãi trong lòng
Mũi tên rõ ràng dính kịch độc, dù ngửi mùi, Long Trần vẫn chưa thể đoán chính xác là độc gì, nhưng độ nồng của nó cho thấy chắc chắn được điều chế từ độc dịch của ma thú cấp ba trở lên
Với tu vi dưới Ngưng Huyết cảnh, trúng độc chắc chắn vong mạng ngay tức khắc
"Vô sỉ
Vân Kỳ đại sư gầm lên, vung tay, ngọn thương rực lửa dài hơn một trượng phóng về phía Vệ Thương
Vệ Thương thấy Long Trần tránh được đòn tấn công, không khỏi có chút kinh ngạc, thấy Vân Kỳ công tới, vội thu lại chiếc nỏ nhẹ, nhanh gọn vừa dùng, chính chiếc độc tiễn kia cũng từ đó mà ra
"Oanh
Vệ Thương cũng nhanh chóng triệu hồi ra một thanh trường kiếm rực lửa, đỡ lấy trường thương của Vân Kỳ, tạo nên một tiếng nổ lớn
Hỏa quang bắn tung tóe, sóng nhiệt tràn ra tứ phía
Long Trần ở gần nhất, chỉ cách vài chục trượng, vốn đã rất suy yếu, liền bị khí lãng đánh bay
Ngay lúc Long Trần nghĩ mình sắp ngã lăn như quả bóng thì đột nhiên có một thân thể mềm mại, thơm ngát áp sát vào sau lưng hắn, mũi ngập tràn mùi thơm trinh nữ
"Sở Dao
Long Trần nhìn lại, thấy Sở Dao đang ân cần nhìn mình, hắn đang nằm gọn trong ngực nàng
"Long Trần..
xin lỗi, là ta hại ngươi
Sở Dao nức nở, nước mắt như trân châu đứt dây tuôn rơi
Nàng biết Long Trần rơi vào cảnh này, phần lớn là do nàng
Nếu hôm nay nàng không hành động như vậy, có lẽ Long Trần đã không ra nông nỗi này, mấy lần vừa rồi suýt mất mạng, nghĩ đến trong lòng nàng lại đau xót
“Nói gì vậy, Hạ Trường Phong, tên khốn kia, đã sớm không vừa mắt ta, việc này không liên quan gì tới ngươi cả” Long Trần an ủi nàng
Hắn muốn đứng dậy nhưng toàn thân không chút sức lực, tựa vào ngực Sở Dao khiến trong lòng hắn bấn loạn
"Long Trần, cám ơn ngươi" Sở Dao biết Long Trần đang cố an ủi mình, trong lòng vừa cảm động, vừa xấu hổ
"Oanh
Lại một tiếng nổ lớn làm tan biến ý nghĩ xao động vừa nhen nhóm trong lòng Long Trần
Hắn vội nhìn về phía phát ra tiếng động
Lúc này Vân Kỳ đại sư đang cầm ngọn trường mâu kết tụ từ đan hỏa, dài hơn ba trượng, toàn thân rực lửa, khí thế ngút trời
Đó là khả năng chỉ Đan Sư mới có – đan hỏa biến hóa
Đan Sư không thích chiến đấu, nhưng không có nghĩa là sức chiến đấu của họ không mạnh
Tu vi của Đan Sư cả đời tập trung vào đan hỏa, không chỉ dùng luyện đan mà còn dùng để chiến đấu, uy lực vượt xa người cùng cấp
Vẻ mặt Vệ Thương vô cùng nghiêm trọng, Long Trần thấy rõ dù Vệ Thương cũng là Đan Sư, đan hỏa mạnh, nhưng về độ tinh khiết, vẫn kém Vân Kỳ đại sư một bậc
Long Trần muốn chế nhạo Vệ Thương vài câu nhưng sau khi chiến đấu suy yếu, đòn tấn công cuối cùng gần như tiêu hao toàn bộ sức lực của hắn, đến sức thở cũng không còn
Mỗi lần binh khí rực lửa của Vân Kỳ và Vệ Thương chạm nhau, đều phát ra một tiếng nổ lớn, mặt đất cũng rung chuyển theo, sóng khí cuồn cuộn khiến mọi người không chịu được mà phải lui lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người đều là hội trưởng của Luyện Dược Sư công hội, thân phận tôn quý
Người như vậy ra tay, đừng nói đám thanh niên, ngay cả những vương hầu cũng chưa từng được chứng kiến, ai nấy đều tập trung tinh thần theo dõi
“Vệ Thương, ngươi sống từng ấy năm vẫn chẳng tiến bộ gì, cút đi - Viêm Long Thứ!” Vân Kỳ hét lớn, trường mâu trong tay đột nhiên đâm tới trước, tiếng gió xé gió phá không, làm nứt mặt đất, ngọn lửa hình rồng xé tan màn đêm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vệ Thương thấy thế cũng hét lớn, trường kiếm trong tay hóa thành thuẫn lớn, gắt gao chống đỡ phía trước
"Phanh
Tiếng nổ long trời lở đất, bụi và lửa bùng lên, dường như không khí bị đốt cháy, khiến không ai có thể thở nổi
"Vân Kỳ, ngươi đợi đấy cho ta
Bỗng nhiên một thân ảnh từ trong lửa bay ra, chật vật tháo chạy, chính là Vệ Thương
Để lại một câu, rồi biến mất vào màn đêm
Như đã đoán trước kết quả này, Vân Kỳ đại sư lạnh lùng nhìn theo hướng Vệ Thương rời đi rồi chậm rãi quay về chỗ ngồi
Trong thoáng chốc, cả hội trường im phăng phắc, mọi người nhìn Long Trần được Sở Dao đỡ, lại nhìn Hạ Trường Phong tái mét mặt mày, nhất thời không ai nói nên lời
Vẻ mặt Thái Hậu cũng khó coi
Chuyện hôm nay hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bà, một người nắm quyền Phượng Minh đế quốc vậy mà biến thành vai phụ
"Long Trần thắng, hội đèn lồng năm nay kết thúc tại đây" Thái hậu đành phải tuyên bố kết quả
Ngay khi dứt lời, cả hội trường liền sôi động
Các thiếu nữ như thủy triều lao về phía Long Trần
Long Trần giật mình, chưa kịp hiểu chuyện gì thì một thiếu nữ đã nhanh tay quàng vòng hoa lên đầu hắn
Long Trần sững sờ, vừa định lên tiếng thì đột nhiên có bảy tám cô gái ùa tới, không cần biết Long Trần có muốn hay không, cứ như đàn ong vỡ tổ, quàng lên đầu hắn những chiếc vòng hoa tự làm
Sở Dao cười hì hì đứng một bên quan sát, không nói lời nào, đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ trêu chọc, nhưng khuôn mặt lại có vẻ tự hào
"Này..
Trên người Long Trần đã đầy những vòng hoa, thật sự không còn chỗ nào để treo
Hắn vừa định nói gì với đám thiếu nữ nhiệt tình này, thì đột nhiên trời đất tối sầm lại, vô vàn vòng hoa từ khắp nơi bay tới
Thì ra một vài thiếu nữ thấy có quá nhiều người, căn bản không chen chân được, không khỏi nóng nảy, trực tiếp ném những vòng hoa trên tay về phía Long Trần
Một người dẫn đầu, các cô gái khác bỗng ngộ ra, cũng đồng loạt bắt chước
Chỉ trong chớp mắt, mấy trăm vòng hoa cùng bay tới, khi đám người tán đi, Long Trần đã biến mất, hoàn toàn bị vòng hoa che lấp
Phượng Minh đế quốc chuộng võ thành phong, các cô gái bày tỏ tình yêu rất trực tiếp
Dù biết Long Trần đã bày tỏ tình cảm với Sở Dao, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng tới sự ái mộ mà họ dành cho hắn
Anh tuấn, mạnh mẽ, trọng tình nghĩa, vì người yêu, vì huynh đệ mà dám liều mình giao chiến với cường giả Ngưng Huyết, xem cái chết như không
Thật là bá đạo biết bao
Có thể nói biểu hiện của Long Trần đã làm rung động trái tim bao cô gái trẻ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi Long Trần vất vả bò ra khỏi đống hoa, mọi người xung quanh đã giải tán, Sở Dao cũng không thấy đâu
Chỉ có Vu Bàn Tử và mọi người đến, lôi Long Trần ra
“Long ca, ngươi đúng là thần tượng của ta!” Vu Bàn Tử kích động nói
Những người khác cũng không khác gì
Biểu hiện hôm nay của Long Trần khiến mọi người phải chấn động, hắn như chiến thần chuyển thế, khiến những người như bọn họ vô cùng tự hào
Long Trần mỉm cười, nhìn xung quanh, phát hiện thái hậu và đám vương hầu đại thần, các hoàng tử, Vân Kỳ đại sư đều đã rời đi, cả Sở Dao cũng không thấy
"Long ca, khi nãy ngươi bị chôn vùi trong hoa, Tam công chúa bị thái hậu gọi đi
Ta thấy sắc mặt thái hậu khó coi lắm, e là sau này Tam công chúa sẽ không dễ chịu đâu” Hầu Tử có chút lo lắng nói
Nếu là bình thường, họ không dám vọng luận chuyện hoàng gia, nhưng hôm nay Long Trần đã bộc lộ bản lĩnh, khiến họ tự tin hơn, không còn câu nệ nhiều nữa
Đại Hạ hoàng tử Hạ Trường Phong đến Phượng Minh lần này, chủ yếu là để cầu thân Tam công chúa, dù chưa có tin tức xác thực, nhưng nghe nói thái hậu đã gật đầu
Bây giờ Tam công chúa lại công khai lấy lòng Long Trần tại tết hoa đăng, chẳng khác nào tát vào mặt thái hậu và Hạ Trường Phong
Sắc mặt thái hậu có thể đẹp sao
Trong trường hợp này, nhờ có Vân Kỳ đại sư chống lưng
Nhưng Vân Kỳ đại sư dù sao cũng là người của Luyện Dược Sư công hội, thế lực trung lập, chắc chắn không nhúng tay vào chuyện đế quốc, huống chi đó lại là chuyện riêng của người ta
Bởi vậy Hầu Tử và những người khác lo lắng cũng là bình thường
Nghe đến đó, niềm vui vừa mới chiến thắng của Long Trần cũng biến mất hơn nửa
Nhưng Long Trần không hối hận
Đối với một người không màng tất cả, bày tỏ ý muốn với mình, dù có chết, hắn cũng tuyệt đối không thể phụ lòng nàng
Thấy toàn bộ người trên quảng trường đã đi hết, chỉ còn một số binh lính đang tháo dỡ đồ trang trí, và vài đống phế thải
Thi thể Hoàng Thường cũng đã bị dọn đi từ lâu
"Đi thôi, về rồi hãy nói
Thạch Phong, vết thương của ngươi sao rồi
Long Trần nói, được Hầu Tử đỡ dậy
"Ta không sao, Long Trần, ta..
Thạch Phong có chút xấu hổ
Hôm nay nếu không phải do hắn thì Long Trần đã không gặp cảnh này, còn suýt mất mạng
“Huynh đệ với nhau, không cần nói những lời vô nghĩa, là huynh đệ thì phải chữa lành vết thương, nâng cao tu vi, báo thù trở lại” Long Trần phẩy tay nói
"Báo thù
Hoàng Thường không phải đã chết rồi sao
Vu Bàn Tử có chút ngạc nhiên hỏi
Long Trần mỉm cười, không nói gì, mọi người không khỏi giật mình
Chẳng lẽ Long Trần muốn...
"Được rồi, các ngươi đưa ta và Thạch Phong về đi, chúng ta cần nghỉ ngơi chút, nói thật, ta bây giờ cảm thấy xương cốt sắp rụng rời rồi" Long Trần cười nói
Mọi người vội tới đỡ Long Trần, thực tế vết thương của Long Trần cũng không quá nặng, chủ yếu là kiệt sức, toàn thân không còn chút sức lực
Sau khi mọi người chậm rãi rời đi, một người chậm rãi xuất hiện trong góc tối
Hắn nhìn theo hướng Long Trần và mọi người biến mất, không khỏi tự lẩm bẩm: “Thật không ngờ, Long Trần lại phát triển tới mức này
Chẳng lẽ nói trước đây hắn luôn che giấu sao?”
Người đó không ai khác, chính là Tứ hoàng tử đương triều
Biểu hiện hôm nay của Long Trần vượt quá dự liệu của tất cả mọi người, kể cả hắn
“Nếu đúng như vậy thì tên này quá thâm độc” Tứ hoàng tử không khỏi xúc động nói
“Đại nhân, có muốn âm thầm trừ khử hắn không?” Sau lưng Tứ hoàng tử, một bóng đen dừng lại, nếu không phải hắn lên tiếng, người khác sẽ vĩnh viễn không chú ý đến hắn
“Chưa vội, hôm nay hắn khiến ta bất ngờ nhưng nhược điểm của hắn cũng lộ rõ, dù có mạnh mẽ đến đâu, nếu có nhược điểm thì cũng không đáng sợ
Tuy xảy ra chút biến cố, nhưng biến cố này chưa chắc đã là chuyện xấu
Nếu biết lợi dụng, sẽ mang lại cho chúng ta những thu hoạch không ngờ” sắc mặt Tứ hoàng tử lộ ra nụ cười nhạt
Long Trần hôm đó không về nhà mà nhờ Hầu Tử báo tin, nói mình đang ở Luyện Dược Sư công hội học tập cùng Vân Kỳ đại sư
Chuyện hôm nay quá ầm ĩ, hắn không muốn vừa về thì phải đối mặt với mẫu thân, huống chi hiện giờ hắn đang mang trên mình đầy thương tích, mẫu thân thấy sẽ đau lòng
Tối đến, Long Trần đến nhà Thạch Phong
Thạch Phong chỉ bị vài chỗ gãy xương, không có tổn thương nội tạng, nhờ có đan dược của Long Trần, giờ đã không có gì đáng ngại
Vài chỗ gãy xương chỉ cần dưỡng thương vài ngày là sẽ khỏi
Dù Thạch Phong thất bại thảm hại lần này nhưng đối với con đường trưởng thành của cậu ta, có ích chứ không có hại, cường giả cần phải được tôi luyện
Tối đó, phụ thân Thạch Phong sắp xếp cho Long Trần một gian tĩnh thất
Khi trở lại nhà Thạch Phong, sức lực của Long Trần đã hồi phục chút ít
Mọi người xung quanh đều bị đuổi đi
Long Trần chậm rãi lấy từ trong giới chỉ một chiếc bình ngọc, bên trong phát ra một làn sóng nóng rực
"Hắc hắc, đồ tốt, ta không thể chờ đến sáng được!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.