"Ngươi cũng đã biết vì sao ta và Vệ Thương lại như nước với lửa không?" Long Trần chấn động trong lòng, hắn cũng rất muốn biết, chỉ là chuyện như vậy, thật sự không tiện mở miệng, bây giờ Vân Kỳ đại sư nhắc tới, tự nhiên khơi dậy sự hiếu kỳ của hắn.
Thông qua lời kể của Vân Kỳ đại sư, Long Trần không ngờ rằng Vân Kỳ và Vệ Thương lại là sư huynh đệ, cả đời thầy của họ chỉ nhận ba người đệ tử.
Ngoài Vân Kỳ và Vệ Thương ra, còn có một vị nữ đệ tử, người nữ đệ tử đó, cũng chính là vợ của Vân Kỳ, là người mà Vân Kỳ từng nhờ Long Trần vẽ bức họa, giống Hạ Bạch Trì đến chín phần.
Sư phụ của Vân Kỳ là một vị ẩn sĩ cao nhân, đến gần lúc tuổi già, mới thu ba người họ làm đồ đệ, truyền thụ thuật luyện đan.
Mà cả ba người, đều có thiên phú luyện đan cực cao, nhất là Vân Kỳ, càng là người đứng đầu trong ba người, được sư phụ yêu thích, đối với hắn càng tận tâm truyền thụ.
Nhưng người ta luôn có lòng đố kỵ, nhất là Vệ Thương xuất thân nghèo khó, từ nhỏ đã hận đời, mặt này lại càng kịch liệt.
Nhưng hắn một mực kìm nén không bộc lộ ra ngoài, mãi đến một ngày, sư phụ của họ đã cao tuổi, thọ nguyên sắp hết, liền gọi Vân Kỳ vào trước mặt, giao cho hắn một tấm minh bài."Ha ha, ân oán giữa ta và Vệ Thương, bắt nguồn từ tấm minh bài này" Vân Kỳ đại sư thở dài, trong tay xuất hiện thêm một tấm minh bài giống hệt, tấm minh bài vừa xuất hiện, cả căn phòng lập tức ấm lên, giống như một khối sắt đang nung đỏ.
Long Trần nhìn tấm minh bài kia, mặt trước khắc một chiếc đan đỉnh tinh xảo, ánh sáng quanh thân tỏa ra vạn đạo, trông vô cùng chân thật.
Mặt sau minh bài là một bức sơn thủy đồ án, giữa sơn thủy có một ngọn núi, xung quanh tiên khí lượn lờ, mờ ảo, nhìn bức đồ án kia, Long Trần mà như tâm cảnh cũng trở nên thông minh hơn."Đây là di vật tiên sư để lại cho ta, vì nó, mà sư huynh đệ chúng ta bất hòa, liên lụy đến cả ái thê vẫn lạc, ai..." Vân Kỳ đại sư vuốt ve tấm minh bài trong tay, vẻ mặt phức tạp, có một tia phẫn hận, có một tia thê lương.
Long Trần cũng không biết nên nói gì, Vân Kỳ đại sư thu dọn lại tâm tình, tiếp tục kể cho Long Trần nghe.
Vốn khi sư tôn đem minh bài giao cho Vân Kỳ, chỉ có hai người họ, cực kỳ bí mật, thế nhưng không biết về sau, Vệ Thương đã biết sự tồn tại của minh bài như thế nào, bắt đầu đòi hỏi Vân Kỳ.
Vân Kỳ không chịu, Vệ Thương quấy rầy đòi hỏi không có kết quả, hắn không phải đối thủ của Vân Kỳ, cuối cùng đã đưa hắc thủ về phía sư muội của họ.
Vân Kỳ đại sư và sư muội đã sớm nảy sinh tình cảm, Vệ Thương đã ám toán nàng, dùng tính mạng của nàng để áp chế Vân Kỳ.
Nhưng khiến người ta không ngờ đến chính là, tiểu sư muội bình thường nhu nhược, nhưng trong lòng lại vô cùng cương liệt, đã giận dữ tự sát.
Điều này khiến Vệ Thương luống cuống, Vân Kỳ lúc đó không khỏi sát ý ngập trời, rốt cục bộc phát, muốn băm Vệ Thương thành muôn mảnh, để báo thù cho sư muội.
Nhưng Vệ Thương tuy luyện đan có tạo nghệ, lại kém Vân Kỳ rất xa, còn chiến lực, chỉ kém Vân Kỳ một chút mà thôi.
Tự biết không địch lại, Vệ Thương một đường bỏ chạy, Vân Kỳ truy sát vạn dặm, nhưng vẫn bị Vệ Thương chạy thoát, 30 năm sau đó, Vân Kỳ luôn không ngừng tìm hiểu tin tức của Vệ Thương, phải báo thù cho sư muội.
Nhưng Vệ Thương cực kỳ giảo hoạt, luôn không chịu lộ mặt, thỉnh thoảng còn mời cao thủ đánh giết Vân Kỳ, trong thời gian đó, Vân Kỳ đã bị phục kích vài lần, suýt chút nữa vẫn lạc.
Về sau Vân Kỳ đã tỉnh táo lại trong thù hận, nếu cứ tiếp tục như vậy, không những không báo được thù, ngược lại còn khiến mình mất mạng.
Sau đó hắn bằng vào thuật luyện đan cường hãn của mình, gia nhập Luyện Dược Sư công hội, trở thành hội trưởng, đem thù hận tạm thời để xuống.
Nhưng ngay tại mấy năm trước, Vệ Thương bỗng nhiên xuất hiện, mà thân phận của hắn, vậy mà cũng đã trở thành hội trưởng Luyện Dược Sư công hội.
Dù thời gian đã qua 30 năm, nhưng phần thù hận đó vẫn không hề giảm bớt một chút nào, hai người đã từng kịch chiến qua vài lần.
Những năm gần đây, Vệ Thương khổ luyện Âm Sát Độc Chưởng, mấy lần kịch chiến, Vân Kỳ tuy có chút chiếm ưu thế, nhưng cũng không làm gì được hắn, đều bị hắn trốn thoát.
Hai năm gần đây, hai người tranh đấu ít đi, chủ yếu là đều hiểu rõ về lai lịch của đối phương, không cần thiết phí sức lực, trừ khi có thể tìm được phương pháp nhất kích mất mạng, nếu không ai cũng không muốn xuất thủ."Ngươi không phải rất hiếu kỳ, cái minh bài này rốt cuộc là cái gì, mà giá trị để chúng ta tranh đấu đến vậy sao?" Đến chỗ này, Vân Kỳ đại sư hỏi.
Long Trần gật đầu, hắn thực sự rất tò mò, khối minh bài này có lai lịch như thế nào, mà khiến Vệ Thương điên cuồng như vậy.
Vân Kỳ đại sư trên mặt hiện lên một vệt giễu cợt nói: "Vệ Thương kỳ thực cũng không biết đây là cái gì, vốn cho rằng đây là sư phụ không công bằng, để lại cho ta bí thuật, kỳ thật nó bất quá chỉ là một cái minh bài bình thường mà thôi""Minh bài bình thường?" Long Trần không khỏi kinh hãi, chỉ vì một cái minh bài bình thường, mà hại người yêu của mình chết sao?"Đúng vậy, nó chỉ là một cái minh bài bình thường, kỳ thực không có nửa điểm tác dụng, bất quá khi đó nó là di vật của sư tôn, mệnh ta bảo quản, ta cũng không có cách nào.
Vốn ta đã bắt đầu không chịu được sự quấy rầy đòi hỏi của Vệ Thương, chuẩn bị đem đồ vật giao cho hắn bảo quản, ai ngờ, hắn vậy mà đưa hắc thủ về phía sư muội..." Vân Kỳ trên mặt toàn là phẫn nộ cùng sát ý.
Đồng thời Long Trần còn thấy được sự hối hận và tự trách trên mặt Vân Kỳ, vì một món đồ vô dụng, mà liên lụy đến người yêu của mình, nếu như đổi lại là Long Trần, Long Trần sợ rằng sẽ phát điên."Cái minh bài này, trên thực tế là một cái bằng chứng nhập học" Vân Kỳ đại sư hít sâu một hơi, bình phục lại tâm tình, tiếp tục nói."Bằng chứng?" Long Trần không khỏi ngẩn ra."Đúng vậy, đây là giấy báo nhập học của thánh địa đan tu — Đan cốc, về phần Đan cốc… thôi đi, không nói nữa, quá xa xôi.
Ngươi chỉ cần biết, đó là tín ngưỡng tối cao trong suy nghĩ của những người đan tu, những nơi man hoang như chúng ta, căn bản không ai biết đến chỗ đó.
Ta mang nó theo, đã mấy chục năm, bây giờ ta sẽ giao nó cho ngươi" nói xong đem minh bài đưa cho Long Trần."Đại sư, cái này vạn vạn lần không được, đây là đồ vật sư tôn ngài lưu lại, tiểu tử vạn vạn không dám nhận" Long Trần vội vàng xua tay nói."Đây không phải sư tôn để lại cho ta, nó là để cho ta lưu truyền lại, mà hơn nữa coi như ta cho ngươi, ngươi cũng chưa chắc dùng tới được" Vân Kỳ đại sư mỉm cười nói."Vì sao?""Tấm minh bài này, tuy là một bước cờ đầu, nhưng không có thực lực, ngươi liền đến cửa cũng không tìm thấy, huống chi là gõ cửa" Vân Kỳ đại sư cười khổ nói: "Vừa nãy đã nói với ngươi, Đan cốc là thánh địa trong suy nghĩ của tất cả đan tu, làm sao có thể dễ dàng vào như vậy.
Ngươi có tấm minh bài này, còn cần có thực lực xứng đôi, mới có thể sử dụng nó, nếu không vẫn cứ vô dụng.""Muốn thực lực gì?" Long Trần hỏi."Trước hai mươi tuổi, thành tựu Đan Vương, thì có thể dựa vào tấm minh bài này, đi báo danh" Vân Kỳ đại sư thở dài nói.
Long Trần nghe được liền há hốc miệng, Đan Vương? Trước hai mươi tuổi? Đây là đang kể chuyện cổ tích sao?
Vân Kỳ đại sư là một nhân vật như vậy, tu luyện gần trăm năm, cũng chỉ là Đan Sư đỉnh phong, hai mươi tuổi Đan Vương, đây chẳng phải là trò đùa sao?
Khó trách Vân Kỳ đại sư lại lộ ra vẻ mặt như vậy, vì một món đồ như thế, mà mất đi mạng sống của người vợ yêu quý, đổi là ai cũng muốn phát điên.
Long Trần đột nhiên hiểu, từ sau khi sư muội chết, Vân Kỳ đại sư gắt gao giữ kín bí mật này, chính là vì trả thù Vệ Thương.
Để hắn luôn nhớ trong tay Vân Kỳ có “chí bảo” mà ngay cả khi ngủ cũng không ngủ được, luôn trăm phương ngàn kế đối phó hắn.
Hạ Bạch Trì xuất hiện, rất có thể là hướng về món chí bảo này tới, khi Long Trần xuất hiện, và thái độ của Vân Kỳ đại sư đối với Long Trần, khiến bọn chúng sinh ra cảnh giác.
Cho nên muốn giết Long Trần, để Vân Kỳ đại sư không người kế tục, hắn Vệ Thương không chiếm được, liền để món “bảo bối” kia triệt để nát trong tay Vân Kỳ đại sư.
Nghĩ tới đây, Long Trần không khỏi có chút dở khóc dở cười, chuyện này đều là vì cái gì vậy chứ, thật là ý trời trêu ngươi.“Tuy thiên phú của ngươi cực cao, nhưng đáng tiếc ngươi sinh ở cái nơi man hoang xa xôi này, không có đại phái truyền thừa, cơ hội dùng tới tấm minh bài này của ngươi cực kỳ nhỏ bé.
Nhưng chỉ cần có một tia cơ hội cũng tốt rồi, sư phụ ta đưa cho ta tấm minh bài này, đã dặn dò ta, để cho ta tìm một người truyền thừa tiếp.
Ông tổ tiên của lão nhân gia ông ta, đã có người từng vào Đan cốc, tấm minh bài này cũng là vinh quang của bọn họ, cho nên hy vọng sau này có một ngày, sẽ có một thiên tài, mang tấm minh bài này, lần nữa tiến vào Đan cốc.
Vì lời hứa hẹn này với sư tôn, ta đã cố gắng quá nhiều, bây giờ ta đem nó truyền cho ngươi, cũng coi như trút bỏ gánh nặng này" Vân Kỳ đại sư một mặt phức tạp nói.
Có thể nói, tấm minh bài này đã thay đổi cuộc đời của hắn, nhưng sự thay đổi này, lại là một bi kịch từ đầu đến cuối.
Thậm chí nói, hắn có một tia phẫn hận, hắn không biết phần phẫn hận này sẽ nhắm vào ai, sư tôn? Vệ Thương? Chính mình? Hay là lão thiên?
Vận mệnh tựa như là một trò đùa nhàm chán, trêu đùa hắn một vố thật lớn, nhưng cái kết quả này, lại khiến người ta không thể cười nổi.
Đưa tay nhận lấy tấm minh bài, hai mươi tuổi thành tựu Đan Vương, nếu như người khác không có hy vọng, thì không có nghĩa là Long Trần không có hy vọng.“Đa tạ đại sư” Long Trần rất cung kính nói.“Muốn nói cám ơn, đáng ra là ta mới đúng, đưa tấm minh bài này ra, ta coi như hoàn thành nhiệm vụ của sư tôn, ta có thể buông tay để đi làm một vài việc" Vân Kỳ đại sư mỉm cười nói.
Long Trần giật mình: “Đại sư...ngài..."
Như nhìn thấu được ý nghĩ của Long Trần, Vân Kỳ đại sư cười nói: “Yên tâm đi, không có như ngươi nghĩ hỏng bét đâu, ta sẽ không cùng Vệ Thương đồng quy vu tận, như vậy chẳng phải tương đương ta thua rồi sao?"
Nghe được Vân Kỳ đại sư nói vậy, Long Trần cũng yên tâm hơn nhiều, nếu như mình cầm minh bài, mà Vân Kỳ đại sư cùng Vệ Thương buông tay đánh một trận, náo đến cùng quy vu tận, thì trong lòng hắn cũng không thoải mái.
Vì một lão sắc quỷ đó, mà để cho một nhân vật như Vân Kỳ đại sư chịu họa, thật sự là dùng bình hoa đập chuột.“Hài tử, ta có thể dạy ngươi không nhiều, nhưng ngươi là người có hy vọng nhất mà ta gặp trong nhiều năm qua có thể dùng đến minh bài này, ngươi phải cố gắng lên đấy" Vân Kỳ đại sư tuy không muốn nói nhiều, nhưng vẫn không nhịn được lải nhải một câu.
Nếu như Long Trần có thể tiến vào Đan cốc, đối với những đan tu mà nói, thì đơn giản là phi thăng thành tiên, còn gì so với chuyện này lại khiến người ta mong đợi hơn chứ?"Đại sư yên tâm, đệ tử nhất định sẽ tiếp tục cố gắng" Tuy rằng Vân Kỳ đại sư, không có thu Long Trần làm đệ tử, trước kia là sợ dẫn tới họa sát thân cho Long Trần, dù sao còn có Vệ Thương đang nhòm ngó.
Bây giờ quan hệ giữa Long Trần và Vệ Thương, thiên hạ đều biết, Long Trần dứt khoát lấy thân phận đệ tử xưng hô, để bày tỏ sự kính trọng đối với vị trưởng bối này.
Trước khi đi, Vân Kỳ đại sư dặn dò Long Trần, phải thường xuyên cẩn thận, đề phòng đối phương chó cùng rứt giậu, Long Trần gật đầu nói phải.
Đi ra khỏi Luyện Dược Sư công hội, trên đường về nhà, bây giờ cơ thể đã tốt hơn có thể an toàn trở về nhà.
Ở chỗ ngã rẽ, nhìn về phía cổng chính nhà mình, Long Trần không khỏi mở to mắt."Tình huống gì thế này?"
