Cửu Tinh Bá Thể Quyết

Chương 996: Chơi điểm kích thích trò chơi




"Rõ ràng không có thực lực, còn mẹ nó cứ gắng gượng ra vẻ, ngươi cái này là cố ý đến làm ta buồn nôn à
Long Trần nắm lấy tóc Hàn Vân Sơn, như kéo chó ch·ế·t tiếp tục tiến lên
Long Trần vừa đi vừa mắng, vốn dĩ Long Trần chuẩn bị hảo hảo lĩnh giáo một chút thực lực chân chính của Thiên Hành Giả ngũ phẩm, hắn cố ý bị đóng băng, sau đó muốn xem thủ đoạn của cường giả hệ Băng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kết quả cái tên ngu ngốc này lại cho rằng một chiêu liền có thể giải quyết Long Trần, coi Long Trần là cá trong chậu, liền bắt đầu ra vẻ, Long Trần thật sự không chịu nổi, hắn cảm thấy tiếp tục như vậy nữa, hắn sẽ p·h·át điên
Long Trần tự nhận kiến thức uyên bác, loại người nào cũng gặp, nhưng sự xuất hiện của Hàn Vân Sơn khiến hắn kinh ngạc vì thế giới quá rộng lớn, không thiếu điều kỳ lạ
Hắn đã mất hứng thú giao thủ với tên ngu ngốc này, hắn sợ trong cơn tức giận sẽ giết tên ngu ngốc này mất, như vậy thì quá phí công
Long Trần kéo lê Hàn Vân Sơn đang hôn mê đi lên phía trước, trên đường không ít người thấy cảnh tượng đó, khi nhìn rõ Long Trần thì nhiều người còn lộ vẻ k·h·i·nh t·h·ường, thế nhưng khi thấy rõ Hàn Vân Sơn bị Long Trần túm tóc lôi đi thì cằm suýt rơi xuống đất, tròng mắt đều trợn ngược lên, bọn họ thật sự không tin vào những gì mình đã thấy
"À, lại có một con Thiết Giác Lân Ngưu nữa
Lúc Long Trần tiếp tục tiến lên thì chợt phát hiện phía trước có một con Thiết Giác Lân Ngưu đang uống nước bên suối, đây là một ma thú tam giai
Thân hình nó còn chưa trưởng thành, chỉ dài hơn hai trượng, nhưng khi thấy Long Trần tới thì nó lập tức ba chân bốn cẳng chạy trốn, lại bị Long Trần một bàn tay đập choáng
"Hắc hắc, nhóc con, đừng vội, anh cho nhóc một món quà
Long Trần cười hắc hắc
Hắn trực tiếp lột s·ạ·c·h đồ của Hàn Vân Sơn, cột tóc hắn vào đuôi Thiết Giác Lân Ngưu, sau đó dùng dây thừng trói chặt hai tay hắn, khiến hắn không cách nào kết ấn
Rồi hắn suy nghĩ một hồi, cuối cùng cắn răng lấy ra từ không gian Hỗn Độn một dây pháo dài ngoằng, đây là đồ hắn để làm kỷ niệm lúc rời Phượng Minh đế quốc
Lúc trước khi một mình rời khỏi Phượng Minh đế quốc, Long Trần có chút buồn, sợ mình nhớ nhà nên đã mua rất nhiều đặc sản chỉ ở Phượng Minh đế quốc mới có, pháo là một trong số đó
Mà hơn nữa, lúc ấy Long Trần có tiền nên mua loại chất lượng tốt nhất, âm thanh to nhất, đem dây pháo dài quấn quanh hông Hàn Vân Sơn, lại vòng từ bẹn đùi vài vòng, vẫn còn thừa lại bên ngoài bảy, tám thước
"Huynh đệ, tỉnh, chơi trò chơi k·í·ch th·í·ch
Long Trần vỗ vỗ mặt Hàn Vân Sơn, một đạo lực lượng linh hồn khiến hắn tỉnh lại
"Ngươi..
Long Trần, ngươi đây là muốn c·h·ết..
Ta muốn băm ngươi ra thành trăm mảnh, ta muốn gi·ế·t cả nhà ngươi..
Hàn Vân Sơn mở mắt ra liền bắt đầu gào lên giận dữ
"Mẹ nó, bệnh còn chưa khỏi, tới giờ uống thuốc rồi
Long Trần nổi nóng, nhìn xung quanh, vừa hay thấy một đống đồ nóng hôi hổi, đó là ph·â·n do Thiết Giác Lân Ngưu thải ra, còn mới và nóng
"Ngươi thích nhả đầy mồm ph·â·n, vậy ta chuẩn bị thêm khẩu phần lương thực cho ngươi
Long Trần nắm c·h·ặ·t cằm Hàn Vân Sơn, bẻ mạnh cho trật khớp cằm hắn, sau đó nhét đầy một nắm ph·â·n trâu vào miệng Hàn Vân Sơn
Mặt Hàn Vân Sơn dữ tợn, liều m·ạ·n·g giãy giụa, nhưng linh nguyên của hắn đã bị Long Trần phong bế, không thể dùng được năng lượng, nên bị Long Trần cố sức nhét đầy ph·â·n trâu vào miệng
Long Trần cảm thấy vẫn chưa hài lòng, lại lấy ra một cây gậy, đưa vào miệng Hàn Vân Sơn, ra sức đâm xuống, sau đó lại rót ph·â·n vào, lại đâm, cứ thế lặp đi lặp lại đến khi bụng dưới Hàn Vân Sơn căng phồng, không thể đâm được nữa mới dừng tay
Đi ra bờ sông rửa sạch tay, nhìn Hàn Vân Sơn gân xanh nổi đầy trên trán nhưng hắn không thể chửi rủa hay đe dọa Long Trần
"Đã ngươi thích nhả ph·â·n, ta muốn nhồi đầy vào người ngươi, như vậy lần sau ngươi phun người thì năng lượng sẽ càng đầy, không cần cảm ơn ta, ta có thể giúp ngươi, chỉ có chút đó thôi
Long Trần nói xong liền đá con Thiết Giác Lân Ngưu kia một cái, con Thiết Giác Lân Ngưu chậm rãi tỉnh lại, nhưng chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì phía sau m·ô·n·g nó đã có một tràng pháo nổ đùng đoàng, khiến lông nó dựng cả lên
Thiết Giác Lân Ngưu lập tức bốn vó phi nước đại, nó bị hoảng sợ kinh hãi, cứ vậy kéo lê Hàn Vân Sơn không một mảnh vải che thân trong rừng rậm
Chỉ nghe tiếng pháo nổ liên hồi không dứt, một con Thiết Giác Lân Ngưu như phát điên chạy vội, rừng sâu vốn vắng vẻ bỗng chốc trở nên náo nhiệt
"Đó là cái gì
"Trên đuôi cột một người
"Trời ơi, người kia không mặc quần áo, thật buồn nôn
"Trời ạ, cái đó..
Ta có bị hoa mắt không, đó chẳng phải là Bắc Nguyên thiên kiêu Hàn Vân Sơn sao
Dây pháo rất dài, thời gian châm ngòi mất nửa nén nhang, kết quả trong nửa nén hương này, con Thiết Giác Lân Ngưu bị hoảng sợ kia đã chạy rất xa, vô số người nhìn thấy, bọn họ thực sự không dám tin vào mắt mình
Đệ tử nữ thì lập tức không dám nhìn bóng người trần trụi kia, nhưng các đệ tử nam đều thấy rất rõ, đó chính là Hàn Vân Sơn
Một đời thiên kiêu, Thiên Hành Giả ngũ phẩm, một người vô địch vậy mà bị lột trần truồng, cột vào đuôi trâu kéo đi, chuyện này thật sự quá rúng động
Nhìn bóng lưng con Man Ngưu rời đi, Long Trần có chút quyến luyến vẫy vẫy tay: "Huynh đệ, ta sẽ nhớ ngươi, nhưng không sao, ta tin vào duyên phận của chúng ta, chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi
Long Trần nói xong, thu dọn đồ rồi tiếp tục lên đường
Ngay lúc Long Trần tiếp tục tiến lên, bên trong trưởng lão điện, không gian hoàn toàn yên ắng tĩnh mịch, Mộc Thanh Huyên lại càng nhìn chằm chằm vào trận bàn, không dám nhìn vào hình ảnh bên trong
"Trưởng lão Lý Trường Phong, đây chính là ông cụ non ngài nói, trí tuệ uyên bác như biển cả sao
Cá nhân ta cảm thấy nghi ngờ đấy
Một lão giả cười nói
Lý Trường Phong cũng không tức giận, chỉ cười khổ đáp: "Ta cũng không ngờ Long Trần vậy mà lại..
Nhàm chán như vậy
Bởi vì toàn bộ khu vực bên ngoài đều có đại trận bảo hộ, mọi hành động của mọi người đều nằm trong phạm vi giám sát, hơn nữa ngọc bài trên người mọi người cũng có thể xác định chính xác từng thay đổi nhỏ xung quanh
Vốn dĩ trưởng lão Lý Trường Phong mô tả Long Trần là một người đã trải qua vô số gian nan, tính cách đã hoàn toàn chín chắn, nhưng hành động này của Long Trần khiến ông hoàn toàn cạn lời
"Ha ha, chẳng qua là khoảng hai mươi thôi mà, đúng là trẻ con thật, giữ lại chút ngây thơ cũng không phải là chuyện xấu
Một vị trưởng lão cười nói
"Được rồi, mọi người cứ làm đúng nhiệm vụ đi, lần này tính toán có chút sai, sớm biết đệ tử lần này mạnh như vậy thì nên sắp xếp đệ tử mạnh mẽ hơn đi tiếp ứng họ, lần này mấy đứa nhỏ này khó quản lý quá, tự cao tự đại
Mọi người phải làm tốt giám sát, trách nhiệm của các vị rất nặng đấy, nếu không chấp pháp điện lại có cớ để trách chúng ta
Viện chủ thở dài nói
"Vâng, viện chủ
Mọi người trong lòng rùng mình, vội vàng đáp
Trưởng lão viện phụ trách toàn bộ việc bồi dưỡng nhân tài của Huyền Thiên Đạo Tông, lên kế hoạch dạy dỗ, phúc lợi cấp phát, trách nhiệm trên vai rất nặng
Chấp pháp điện là một bộ môn độc lập, chuyên giám sát toàn bộ Huyền Thiên Đạo Tông, bất kể là đệ tử hay trưởng lão đều nằm trong phạm vi giám sát của họ, quyền lực cực lớn
Những năm gần đây, ngày càng có nhiều đệ tử gia nhập Chấp pháp điện, khiến thực lực Chấp pháp điện ngày càng lớn mạnh, vậy mà bắt đầu nhúng tay vào một số chuyện thuộc quyền quản hạt của Trưởng lão viện
Nhưng có một số việc không có văn bản quy định rõ ràng, nhất định phải do người nào chịu trách nhiệm, Trưởng lão viện có quyền xử lý nhưng Chấp pháp điện cũng có quyền can thiệp
Lấy chuyện ở Đông Hoang mà nói, vốn dĩ chuyện như vậy thuộc về trách nhiệm của Trưởng lão viện, nhưng Chấp pháp điện lại phái Lục Minh Hàn ra, lấy danh nghĩa giám thị thẩm tra đệ tử Đông Hoang mà đi theo
Thực tế, hành động của Chấp pháp điện cũng là đang thị uy với Trưởng lão viện, muốn tranh giành nhiều quyền lực và chức vị hơn
Lần này vì chuyện của Long Trần, Lý Trường Phong trấn áp Lục Minh Hàn, khiến Chấp pháp điện rất mất mặt, nhưng Lục Minh Hàn đúng là vô dụng, bị người khác bắt được nhược điểm nên cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt
Các cao tầng không hy vọng ân oán giữa Trưởng lão viện và Chấp pháp điện ngày càng sâu sắc, cho nên lần này các trưởng lão đón tiếp đệ tử đều được chọn lựa từ Hộ Tông Các
Hộ Tông Các cũng là một bộ môn hùng mạnh, có chút giống quân đội của một quốc gia, họ là lực lượng mạnh nhất của Huyền Thiên Đạo Tông, phụ trách bảo vệ tông môn và ứng phó chiến tranh, Sa trưởng lão và những người khác đều xuất thân từ Hộ Tông Các
Vị thế của Hộ Tông Các rất đặc thù, người của họ làm gì thì những người khác cũng không dám có ý kiến, đó cũng là một cách cân bằng
Lúc các trưởng lão trong Trưởng lão viện nghiêm túc giám sát các đệ tử thì Long Trần cũng đang một đường tiến lên
Trên đường đi, Long Trần gặp không ít người, phát hiện nhiều người đã thoát khỏi ảo trận, thuận lợi đi lên, hơn nữa nhiều người còn có những phương pháp không giống nhau, rất đa dạng khiến Long Trần không khỏi nghĩ tới câu tục ngữ: Gà con không đi tiểu cũng có cách của nó
Nhưng đường đi cũng không hề yên bình, có thể nói là rất náo nhiệt vì hắn thấy được không ít trận chiến đấu, có điều trình độ "đặc sắc" của các trận đấu đó thì chẳng ai nuốt nổi, như hai đứa trẻ đánh nhau vậy, có người đánh thua còn gào khóc, nói đối phương gian lận khiến Long Trần suýt ngất đi
Nhưng nghĩ kỹ lại thì có lẽ chính đạo bên đó cường mạnh, có thể vững vàng áp chế tà đạo nên không có địch nhân, chất lượng cao thủ tự nhiên cũng giảm xuống
Tuy nhiên, trên đường đi, Long Trần không hề gặp được một chiến sĩ Long Huyết nào, thậm chí cả đệ tử Đông Hoang cũng không, những người Đông Hoang này đều bị tam vực khác bao phủ hết rồi
Tiếp tục đi thêm một ngày nữa, phía trước xuất hiện một mảng lớn sương mù, đây không phải ảo trận mà là sương mù thật, hơn nữa là loại sương mù đặc thù có thể áp chế linh hồn người, khiến người ta không thể dùng lực lượng linh hồn quan sát tình huống xung quanh
Sương mù mịt mờ vô biên, không thấy điểm cuối nhưng dựa vào phương hướng chỉ trên ngọc bài, đúng là phải tiến vào khu sương mù này
Khi Long Trần vừa bước một chân vào sương mù thì kinh hãi phát hiện, vào trong sương mù rồi thì vậy mà trong chốc lát chẳng nhìn thấy gì, chỉ có thể yếu ớt cảm nhận được ba động xung quanh, may mà trên ngọc bài có mũi tên chỉ hướng, nếu không thì cũng lạc đường mất
Long Trần cẩn thận đi lên phía trước, bỗng nhiên cánh tay bị đụng một cái, vội vàng vươn tay đẩy ra thì sờ trúng một thứ gì đó mềm mại, còn nghe được một tiếng thét sợ hãi của nữ tử
"Đồ khốn, dám chiếm tiện nghi của bà cô, biết bà cô là ai không hả, tin bà cô bảo ngươi đoạn tử tuyệt tôn không
Nữ tử đó giận dữ quát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Long Trần còn chưa xác định có phải mình đã sờ đúng vị trí quan trọng hay không thì đã bị một trận chửi mắng, luôn miệng xưng mình là bà cô, Long Trần không khỏi bốc hỏa: "Mẹ nó ngươi tin hay không, lão tử bây giờ cho ngươi con cháu đầy đàn
Nữ tử kia kinh hô một tiếng, không biết là bị Long Trần hù dọa hay là bị người khác sờ soạng một cái nữa mà tiếng hét đã vọng ra xa vài trăm trượng
"Không đúng, trong sương mù này có trận pháp kỳ quái, phải cẩn thận mới được, bị nữ nhân sờ không sao, bị đàn ông sờ thì thật là buồn nôn, ta phải mở phòng ngự
Long Trần nói xong thì quanh thân hỏa diễm lưu chuyển, tạo thành một bức tường lửa, nhiệt độ cao sẽ giúp người khác cảm nhận được vị trí của mình, tránh gặp phải biến thái mò nhầm người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Hô" Long Trần đi được một đoạn thì bỗng nhiên trong lòng cảnh báo, một bàn tay lớn mang theo kình phong gào thét hung hăng đánh xuống Long Trần, sức mạnh kinh khủng khiến Long Trần rùng mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.