Cứu Vớt Phật Tu Là Một Hắc Tâm Liên

Chương 64: Chương 64





Chương 64: Chương 64


Khanh Linh lập tức ngước mắt lên
Bây giờ cô càng thêm xác định, Cố Vọng không chỉ nghe được mà còn có khả năng đã nghe được toàn bộ
Về chuyện đối tượng nhiệm vụ biết đây là nhiệm vụ, trước đây cugx không phải không có tiền lệ
Dưới tình huống bình thường, nếu như đối phương không ngại, như vậy nhiệm vụ vẫn sẽ tiếp tục
Còn nếu như đối phương để ý, vậy thì người làm nhiệm vụ sẽ lập tức được truyền tống rời khỏi, phán định nhiệm vụ thất bại
Nhưng hôm nay cũng đã đi đến bước này rồi
“Ta…”
Khanh Linh còn chưa nói xong, Cố Vọng đã ngồi dậy, giọng điệu không nghe ra có gì khác thường, ngược lại còn giống như rất vui vẻ
“Không sao hết
” Hắn nói: “Ta không ngại

Khanh Linh sửng sốt
Dựa vào hiểu biết của cô về Cố Vọng thì tính cách của Cố Vọng có hơi cực đoan, vậy mà lại không ngại chuyện này ư
Huống hồ Khanh Linh cảm thấy bây giờ mình bị vây trong tình cảnh này, nhìn thế nào cũng không giống như hắn không ngại
Quả nhiên, một giây sau Cố Vọng nói tiếp: “Chỉ cần ngươi không đi thì ta không ngại gì cả

Khanh Linh không lên tiếng, cô im lặng đối diện với Cố Vọng, điều này cũng tỏ rõ lập trường của cô
Thật lâu sau, Khanh Linh mới nhẹ giọng nói: “Ngươi đang tức giận

Giọng điệu này là khẳng định, lúc này Cố Vọng không biết có nên khen cô là ít ra cô vẫn có thể nhìn rõ tình thế hay không
Nhưng bây giờ điều mà hắn quan tâm cũng không phải chuyện này, hắn không muốn biết Khanh Linh từ đâu tới đây, chỉ cần cô ở lại, vậy là được rồi
Thế nhưng cô lại không
Cố Vọng hơi cúi người, ở khoảng cách gần nhìn người trước mặt: “Ngươi cảm thấy ta không nên tức giận sao?”
Khanh Linh bình tĩnh nhìn thẳng vào hắn: “Ta đã từng hỏi ngươi

“Ừm?”
“Ta đã từng hỏi ngươi, không chỉ một lần
” Khanh Linh khẽ mím môi, vẫn nói ra sự thật: “Hỏi ngươi có muốn nhập ma không

“Ta cũng đã từng nói, ta đến là để độ cho ngươi

Cố Vọng nói đúng, chọn hắn làm đối tượng nhiệm vụ quả thật chưa trải qua sự đồng ý của hắn
Cho nên mỗi lần Khanh Linh làm nhiệm vụ đều sẽ hỏi xem đối phương có đồng ý hay không
Màu mắt Cố Vọng hơi đậm
Cố Vọng đột nhiên nhớ tới thật lâu trước kia, quả thật Tiểu Quỷ Chủ đã từng hỏi hắn “Ngươi có muốn nhập ma không?”
Nếu muốn thì cô sẽ lập tức rời đi
Nếu không thì cô sẽ ở lại đây
Lúc ấy hắn đã nói không muốn…
Nghĩ đến đây, Cố Vọng cười tự giễu
Thật ra từ rất lâu trước đây Tiểu Quỷ Chủ đã đưa ra lập trường của mình rất rõ ràng, chỉ có hắn là người mơ màng không hiểu chuyện
Bắt được một chút ấm áp lại không thể buông bỏ, đến cuối cùng còn tự làm khó chính mình
Cố Vọng nhìn cô: “Đã từng hỏi ta, thế thì sao?”
Khanh Linh cụp mắt: “Xin lỗi

“Nhưng ta muốn nói với ngươi
” Cô chân thành nói: “Ngươi đối với ta không chỉ là nhiệm vụ

Mi mắt Cố Vọng chợt run rẩy, hắn lập tức nâng cằm cô lên, giống như muốn bắt lấy chút gì đó có thể nắm giữ trong tay: “Ngươi nói cái gì?”
Khanh Linh giữ cổ tay hắn lại: “Ta giúp ngươi, không chỉ bởi vì nhiệm vụ, mà còn vì ngươi khác với những người khác

Cố Vọng tức đến bật cười: “Còn có người khác nữa cơ à?”
Khanh Linh kéo cổ tay hắn xuống, không muốn hắn giữ cằm mình, sau đó tự nhiên nhìn vào mắt hắn, khẽ gật đầu
Cố Vọng đè nén cảm xúc, chậm rãi hỏi: “Khác nhau thế nào?”
Có lẽ là lần đầu tiên đọc giới thiệu về hắn, lúc nhìn thấy hắn bị cả thế giới vứt bỏ, Khanh Linh đã cho rằng hắn có sự khác biệt
Khanh Linh nhẹ giọng nói: “Bởi vì ngươi khác với những gì ta từng biết, cho nên mỗi lần ta đều phải làm quen lại với ngươi

“Thật ra lúc phát hiện ngươi có sự khác biệt, ta đã có thể rời đi
” Khanh Linh nói tiếp: “Nhưng ta không hề

Đầu ngón tay Cố Vọng hơi cuộn lại: “Vì sao?”
Khanh Linh cong mắt mỉm cười: “Bởi vì ta thật lòng hy vọng ngươi có thể tốt lên

Cho dù cô biết bản chất xấu xa bên trong Cố Vọng, biết sự phòng bị lẫn sát ý của hắn đối với mình, nhưng cô lại không muốn dễ dàng từ bỏ Cố Vọng, cho nên mới có thứ gọi là “điểm mấu chốt” này
Hắn không nên cứ mãi ‘thân bất do kỷ’*
(*Thân bất do kỷ: ở đời nhiều khi phải làm những chuyện không theo ý muốn, không điều khiển được tâm trí mà phải nghe theo sự sắp đặt và ý muốn của người khác, hoặc hoàn cảnh đẩy đưa
)
Cho nên cô mới ích kỷ che giấu Thư Nhất sự thật rằng có lẽ Cố Vọng cũng là trọng sinh, đời trước hắn trải qua nhiều đau khổ như vậy, đời này cũng nên êm đềm một chút
Khanh Linh cảm thấy, dù là ai cũng không đáng bị vứt bỏ
Im lặng hồi lâu, Cố Vọng đột nhiên bật cười thành tiếng, hắn trở tay kéo Khanh Linh lại, cẩn thận siết chặt trong lòng bàn tay, cong môi nói: “Đã như vậy thì ta càng không thể thả ngươi đi được


Hắn nâng bàn tay lạnh lẽo của Khanh Linh lên, nhẹ nhàng đặt bên môi hôn khẽ
Khanh Linh muốn thu tay về, lại bị hắn tăng thêm sức lực giữ chặt
“Đừng nhúc nhích
” Hắn dùng môi chạm nhẹ vào đầu ngón tay cô, nói:“A Linh tốt như vậy, sao ta có thể từ bỏ được

Khanh Linh không rút tay về nữa, nhưng được Cố Vọng đối xử như vậy, cô cứ cảm thấy có chỗ nào đó không được thoải mái, đành phải lên tiếng: “Ngươi hiểu lầm rồi

Lực chú ý của Cố Vọng rơi vào dấu vết mà hắn để lại trên đầu ngón tay cô, thản nhiên hỏi: “Hiểu lầm cái gì?”
“Ta nói chuyện này với ngươi không vì thứ gì khác, chỉ vì để ngươi không tức giận
” Khanh Linh nói
“Sao ta lại giận ngươi được chứ
” Cố Vọng cười khẽ: “Muốn giận cũng là tự giận chính mình

Giận mình quá mức tự tin, cho rằng giữ cô ở lại chỉ là cao hứng trong chốc lát, cho rằng mình vẫn có thể nắm giữ trong tay
Khanh Linh im lặng, sau vẫn chọn nói ra: “Còn điều này nữa, ta hy vọng ngươi đừng từ chối ta

Động tác của Cố Vọng dừng lại, hắn nặng nề mỉm cười, đưa mắt nhìn ra xa: “Không phải ngươi vẫn luôn từ chối ta sao?”
Chuyện này đâu có giống nhau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn nói ở lại là điều kiện tiên quyết, nhưng bản thân Khanh Linh không có điều kiện tiên quyết kiểu này
“Không phải
” Cô thở dài, nhân lúc Cố Vọng không tiếp tục hôn tay cô nữa, Khanh Linh lập tức rút tay mình ra: “Cố Vọng, ta không thuộc về nơi này, ta rời đi là chuyện tất nhiên

Cố Vọng cười lạnh một tiếng: “Chuyện tất nhiên sao?”
Nhận ra giọng điệu của hắn đột ngột thay đổi, Khanh Linh thoáng chần chừ
Nhưng cô vẫn cảm thấy có mấy lời nên nói rõ ràng mới tốt, tốt cho cô mà cũng tốt cho Cố Vọng
Khanh Linh cố gắng khiến ngữ điệu của mình từ tốn, dịu dàng nói: “Nếu như bây giờ ngươi từ chối ta, vậy thì nhiệm vụ thất bại ta sẽ rời đi

“Nếu như ngươi không từ chối ta, như vậy nhiệm vụ thành công rồi ta cũng sẽ rời đi

Lực trên cổ tay từ từ siết chặt, cảm giác đau đớn rõ ràng, Khanh Linh nghi ngờ chỉ cần Cố Vọng hơi dùng sức một tí là cổ tay cô sẽ lập tức đứt rời
Nhưng cô chỉ dừng lại chốc lát, vẫn lựa chọn nói cho xong những lời còn lại: “Cho nên rời đi là chuyện tất nhiên

Khanh Linh thấy mắt hắn đỏ lên, nói: “Vì thế ta hy vọng ngươi đừng từ chối ta, ta cũng có thể khiến cho những ngày tháng sau này của ngươi tốt hơn một chút

Cố Vọng nghiêng đầu, không nói tốt cũng không nói xấu, cứ yên lặng nhìn chằm chằm vào cô như thế, như thể muốn nhìn xuyên qua cô
Lúc này cho dù Cố Vọng không muốn thừa nhận cũng không được, cho dù hắn nhốt cô ở đây, cho dù hắn buộc cô phải đối diện với phần tâm tư này
Hắn của hiện tại vẫn bất lực như thế
Hắn không kiểm soát được cô
Nhận thức này làm cho Cố Vọng muốn phát cuồng, thái độ của cô đối với mọi chuyện đều bình tĩnh như vậy, cầm lên được thì cũng buông xuống được
Cho dù lúc này cô đã biết được tình cảnh của mình, cô vẫn có thể tâm bình khí hòa giảng đạo lý với hắn
Dựa vào cái gì
“Dựa vào cái gì?” Cố Vọng dùng một tay kéo cô vào lòng mình, tay kia giữ chặt eo cô lại: “Dựa vào cái gì ngươi nói sẽ tốt cho ta là sẽ tốt?”
Nốt chu sa ở mi tâm hắn đỏ như nhỏ ra máu, Cố Vọng bỗng nhiên cúi đầu, trong khoảnh khắc Khanh Linh đang muốn giãy giụa, hắn đã chặn cái miệng khiến hắn phát cuồng không khống chế được của cô
Khanh Linh lập tức trừng to hai mắt
Có một khoảnh khắc cô gần như không kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, lúc ở Ma thành cô không có tri giác, lúc ở Nam Sở Môn chỉ bất ngờ lướt qua
Mà lúc này đây, cô lại rõ ràng cảm nhận được môi của Cố Vọng
Hoàn toàn lạnh băng, hơi thở lại như muốn thiêu đốt cô
Sau nháy mắt khiếp sợ, Khanh Linh lập tức phản kháng dữ dội, nhưng tay kia của Cố Vọng đã giữ gáy cô lại, ép cô tiến gần về phía hắn
Khanh Linh muốn sử dụng linh lực, nhưng chẳng biết vì sao lúc này mình lại không thể sử dụng được cái gì
Cô đành phải cắn mạnh vào môi Cố Vọng một phát
Cố Vọng bị đau nhưng không hề tách ra, động tác lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều
Mùi máu tươi tràn ngập trên phiến môi hai người, Khanh Linh nhíu mày, đột nhiên phát hiện người này đang run rẩy
Cô có chút sửng sốt
Mình còn chưa run, hắn run cái gì
Nhưng lúc này Cố Vọng đã buông cô ra, sắc môi hắn đỏ thắm, miệng vết thương bị cắn trên môi vẫn còn đang chảy máu, nhưng hắn lại không hề phát giác ra
Hắn chăm chú nhìn vết máu trên cánh môi Khanh linh, giơ tay đè lại khóe môi cô, nhưng lại không lau đi
Đây là máu của hắn, môi của cô và vết máu của hắn đan xen lẫn nhau
Nhận thức này làm cho Cố Vọng phấn khích đến nổi run lên bần bật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Xin lỗi

Giọng Cố Vọng hơi khàn đặc: “Có đau không?”
Khanh Linh càng muốn hỏi hắn có đau không
Nhưng lúc này cô có hơi tức giận, không nói năng gì lập tức hất tay Cố Vọng ra, mà Cố Vọng cũng không giam cô lại nữa
Tùy ý để mình bị đẩy ra
Khanh Linh cũng không rảnh đi quan tâm miệng của mình, cô thử lại một chút, quả nhiên, ngay cả một chút quỷ khí cũng không triệu hoán được: “Ngươi đã làm gì ta?”
“Hư thể của nàng ở trong Ma chướng bị hao tổn, không nên sử dụng linh lực
” Cố Vọng mặt không cảm xúc nói: “Qua mấy ngày nữa là sẽ tốt

Khanh Linh cuối cùng cũng sầm mặt xuống: “Ngươi đang giam cầm ta

“Không phải
” Cố Vọng lắc đầu cười nói: “Ta chỉ không muốn để nàng rời đi thôi

Khanh Linh hiếm khi giận tái mặt, trước kia lúc cô khó chịu nhất cũng chỉ không tỏ thái độ gì
Lúc này nhìn thấy biểu cảm trên mặt của cô, Cố Vọng lại có chút khoái cảm kỳ lạ
Cô có cảm xúc, cảm xúc này là bởi vì hắn, hắn không muốn nhìn thấy một Khanh Linh đối với thứ gì cũng bình tĩnh như vậy
Trong mắt Cố Vọng lóe lên ánh sáng: “A Linh, hình như ta càng ngày càng thích nàng rồi

Cho dù nàng tức giận thì ta cũng thích
Khanh Linh nhìn hắn, chậm rãi nói: “Ta không thích ngươi

“Ta biết
” Cố Vọng cười khẽ: “Không sao

Hắn dịu dàng nói: “A Linh, nàng có biết có đôi khi nàng rất ích kỷ không?”
Khanh Linh ngước mắt
“Mấy ngày trước nàng đã biết tâm ý của ta nhưng lại giả vờ như không biết gì cả
Cho dù bây giờ ta đã nói rõ ràng cho nàng biết, nàng vẫn muốn ta phải đồng ý với nàng, không từ chối nàng

Đáy lòng Khanh Linh thoáng rục rịch, ánh mắt có hơi né tránh
Cố Vọng lại không cho cô có cơ hội này, khiến cô nhìn thẳng vào mắt hắn
“Bảo ta điềm nhiên như không có việc gì phối hợp với nàng hoàn thành nhiệm vụ, à không, hoàn thành những chuyện mà nàng nói sẽ tốt cho ta ấy
” Cố Vọng vuốt ve đuôi mắt của cô: “Như vậy cũng được sao?”
Dưới ánh nhìn chuyên chú của hắn, lần đầu tiên Khanh Linh có một loại cảm giác, đó là bản thân cô không có cách nào yên tâm thoải mái làm chuyện mình muốn
“Nếu như nàng thật sự thành công thì cũng sẽ rời đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
” Cố Vọng vuốt nhẹ đuôi mắt cô: “Còn ta thì sao
Với những tâm tư ta đã dành cho nàng, ta sẽ nhớ nàng đến ngàn năm vạn năm, mỗi ngày đều nhắc nhở bản thân là những thứ này đều do A Linh mang đến cho mình

“Là như thế đúng không?” Hắn nhỏ giọng nói: “Nàng cảm thấy đối xử với ta như vậy có được không?”
Ngàn năm vạn năm…
Khanh Linh vô thức đáp lại: “Sẽ không lâu như vậy…”
Không cần lâu như vậy, hắn sẽ quên cô nhanh thôi…
Nhưng lý do này, ngay cả Khanh Linh cũng không thuyết phục được chính mình
Cô đột nhiên cảm thấy, hình như mình thật sự hơi ích kỷ
Cố Vọng lại dùng thêm sức lực: “Nàng vẫn không tin ta

“A Linh, mỗi người đều có quyền ích kỷ
” Cố Vọng nhẹ nhàng nói: “Ta cũng là một người cực kỳ ích kỷ

“Nhưng không cần thiết phải rời đi
” Hắn ôm cô vào lòng, ở bên tai cô cười khẽ, thì thầm: “Cho dù nàng có đồng ý hay không thì ta vẫn phải giữ nàng ở lại nơi này

“Ta đã đấu với Thiên đạo nhiều năm như vậy, bây giờ giữ thêm một người là nàng thì có làm sao?”
—Hết chương 64—

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.