Cứu Vớt Phật Tu Là Một Hắc Tâm Liên

Chương 74: Chương 74





Chương 74: Chương 74


Thật ra Khanh Linh không biết nên phản ứng ra sao
Màn sáng trước mặt hai người đã biến mất, nhưng cảnh tượng vừa rồi vẫn hiện lên trước mặt cô
Không biết vì sao, cô luôn cảm thấy cảnh tượng này dường như rất quen thuộc, giống hệt như một màn cô đã từng chứng kiến, đã từng nhìn thấy một Cố Vọng như vậy ở trước mặt cô, rơi vào bên trong khe nứt kỳ dị
Cố Vọng thấy cô không nói lời nào, đi từng bước về phía cô: “A Linh.”
Khanh Linh vô thức lui về phía sau, cuối cùng cũng hoàn hồn lại
Cô hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Nhìn thấy trong hình ảnh là Lâm Ngân Chi đâm hắn, nên hắn mới có thể rơi vào
Nhưng trong tiềm thức Khanh Linh lại không nghĩ như vậy
Nếu thật sự là như vậy, theo lý Cố Vọng luôn muốn gi3t ch3t Lâm Ngân Chi, vì sao bây giờ lại dùng thân thể của Lâm Ngân Chi xuất hiện ở đây
Chỉ có một khả năng, đó là Cố Vọng cố ý kích thích Lâm Ngân Chi, nhân cơ hội thuận tiện nhập vào thân thể y
Đây là khả năng Khanh Linh không muốn nghĩ tới nhất, nhưng lại có tính khả thi nhất
Từ trước tới nay Cố Vọng chính là như vậy, hắn luôn có một loại điên cuồng muốn cùng người khác đồng vu quy tận
Ví dụ như lúc ở trong Thần Cảnh Kim Uyên, ví dụ như lúc ở trong trận pháp trải rộng dưới mặt đất Hoài Thành kia
Vì đạt được mục đích, cho dù biết chuyện này bản thân không chiếm được lợi ích thì hắn cũng nguyện ý làm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khanh Linh cực kỳ bình tĩnh, thậm chí trong ánh mắt nhìn Cố Vọng cũng không có bất kỳ gợn sóng gì
Đây là dáng vẻ mà Cố Vọng không thích nhìn thấy nhất
Hắn nhẹ nhàng tới gần, Khanh Linh lập tức lùi về sau một bước, như thể hắn không trả lời thì Khanh Linh sẽ không tiếp tục tới gần hắn vậy
Nhưng như vậy lại làm đáy lòng Cố Vọng dâng lên một sự ấm ức
Hắn phải nói sao đây
Nói phải thì Khanh Linh sẽ tức giận, nói không phải thì chính là lừa cô, bị cô phát hiện thì cô cũng sẽ tức giận
Có một khoảnh khắc Cố Vọng cảm thấy mình thật sự rất hèn nhát, nhưng hắn lại bị Khanh Linh nắm chắc mệnh môn, dù sao hắn của lúc này cũng không muốn thứ gì khác nữa
Chỉ muốn người ở trước mặt này thôi
Cố Vọng mím môi, hắn cũng từng nghĩ sẽ có một ngày này, chẳng qua là đến trước thời hạn mà thôi
Hắn có chút tự giễu: “Nàng muốn nghe điều gì?”
Khanh Linh: “Lời nói thật.”
“Phải.” Cố Vọng không chút do dự nói: “Trước khi xảy ra đã nghĩ kỹ rồi.”
Nhận được câu trả lời này, thật ra Khanh Linh cũng không bất ngờ lắm
Nhưng cô hơi khó chịu, giống như những thứ cô đã làm trước đây đều không có ý nghĩa gì, cô không cứu được Cố Vọng
Hình như cũng không cứu được chính mình, như bị thứ nước sông lạnh băng đó bao phủ
Cô gần như không thể tiếp nhận rụt bả vai lại
Cố Vọng thấy sắc mặt cô tái hơn một chút, ấn đường nhíu lại: “A Linh…”
Khanh Linh cụp mắt, nhẹ giọng nói: “Ta đã từng hỏi ngươi.”
Cô đã từng hỏi hắn có muốn nhập ma không
Rõ ràng hắn nói không muốn, vậy mà hết lần này đến lần khác hắn lại lừa gạt cô
Đồng tử Cố Vọng hơi đông lại
“Sao ngươi lại…” Khanh Linh khẽ thở dài một hơi: “Sao cứ luôn gạt ta.”
Nghe vậy, Cố Vọng đang muốn lên tiếng, lại phát hiện mình dường như không có cách nào phản bác
Hắn… thật sự vẫn luôn lừa gạt cô sao
Lời nói của Chủ Thần giống như một cây kim, đột ngột ghim vào trong đầu của hắn: “Ngay cả nàng muốn cái gì ngươi cũng không biết.”
“Nàng vì bản thân mà cố gắng như vậy, vì ngươi mà nỗ lực đến thế.”
Đầu ngón tay Cố Vọng khép lại rồi thả ra, cuối cùng hắn chậm rãi giơ tay lên, muốn chạm vào Khanh Linh nhưng lại bị cô né tránh
“Xin…” Lời vừa ra khỏi miệng đã bị Cố Vọng mạnh mẽ chặn lại
Hắn im lặng mỉm cười, bây giờ thậm chí ngay cả lời xin lỗi hắn cũng không dám nói, nói rồi không biết liệu A Linh của hắn có nhớ tới chút khoảng cách nguy hiểm sắp xảy ra không, rồi lại lần nữa đưa hắn về điểm xuất phát
Sự thật là cô đã rời đi một lần rồi
Một lát sau, Cố Vọng thu tay lại, khẽ liếm môi dịu dàng nói: “Sau này sẽ không.”
Hắn sợ Khanh Linh không nghe thấy, lặp lại lần nữa: “A Linh, sau này sẽ không như vậy nữa, nàng muốn biết chuyện gì ta cũng nói cho nàng biết.”
Khanh Linh quay đầu nhìn hắn: “Nhưng ngươi đã lừa dối rất nhiều lần.”
“Ta đã không muốn biết gì nữa.”
Lòng Cố Vọng bỗng dưng trĩu nặng, hắn hơi ngước mắt, màu đỏ trong con ngươi còn chưa rút đi gần như muốn thiêu đốt Khanh Linh
Lúc này hắn rõ ràng không có sự đáng sợ như khi nhập ma, nhưng Khanh Linh vẫn cảm nhận được chỉ có hơn chứ không hề kém khi đó
“Có.” Trong giọng điệu hắn nhiều hơn một chút cố chấp: “Nàng có mà.”
“Nàng thử nghĩ lại đi, nhất định có.”
Khanh Linh bỗng cảm thấy hốt hoảng, đúng thật là có
Mấy ngày nay cô cũng thường xuyên nghĩ đến, sau này Cố Vọng sẽ ra sao, cuộc sống liệu có tốt hơn không, không cần phải chịu uy hiếp nữa
Sau khi nhìn thấy hắn, những ý niệm trong đầu này cũng đã biến mất
Trong tầm mắt đã xuất hiện người này, dường như cái gì cũng không nhớ nổi
Ánh mắt của Cố Vọng rất có tính áp bức, như thể phải nghe được chút gì đó từ miệng cô
Nhưng Khanh Linh lại không nói thêm gì nữa
Lúc này, màu trắng xung quanh Cửu Vực xuất hiện một khe nứt, có gió thổi lùa vào
Khanh Linh bắt được cơ hội có thể phân tâm một chút, quay đầu nhìn sang
Cửu Vực đã mở ra
Chủ Thần nói phải phạt cô một tháng, nhưng bây giờ còn chưa tới một ngày, chẳng lẽ đã muốn thả cô ra rồi sao
Khanh Linh có hơi nghi ngờ
Nhưng nơi quỷ quái này không phải chỗ để nói chuyện, đã có lựa chọn, cô cũng không muốn nán lại chung một chỗ với Cố Vọng, như vậy đối với cô hay Cố Vọng đều không tốt
Khanh Linh nhanh chóng cầm đồ lên, theo hướng đó đi ra ngoài
Vừa mới bước một chân đi ra, lập tức nghe được giọng nói của Chủ Thần vang lên bên tai: “Đây mới là trừng phạt.”
Khanh Linh còn chưa kịp phản ứng, lập tức cảm nhận được một lực hút hút cô vào trong
Chờ đến khi cô lần nữa lấy lại tinh thần mới phát hiện nơi mình đang ở vậy mà lại là Cấm Nhai
Khanh Linh khó tin quay đầu lại, xung quanh một mảnh đen kịt, ngay cả ánh trăng trên bầu trời cũng không nhìn thấy, gió âm u thổi qua mang theo một chút hơi lạnh
Mấy đám lửa ma trơi màu xanh âm u bay tới bay lui, vừa âm trầm vừa đáng sợ
Là Cấm Nhai, nhưng cũng có chút khác lạ
Bởi vì nơi này không có những hoa cỏ mà cô đã trồng, cũng không có cửa gỗ chắn gió trước đó cô làm
Trừng phạt mà Chủ Thần nói là có ý gì
Khanh Linh rũ mắt, chợt phát hiện trong tay mình còn đang cầm phần tư liệu mà Chủ Thần đã đưa cho cô trước đó, còn có quyển sách đã bị cô chỉnh sửa kia nữa
Cô im lặng, lúc này cũng không biết nên làm gì, đành ngồi xuống, dự định sẽ đọc kỹ từ trong ra ngoài quyển sách này lần nữa
Nhưng cô vừa mở sách ra, lại thấy những chỗ từng bị cô sửa đổi đều không có chữ viết
Khanh Linh lật qua lật lại xem mấy lần, vẫn không nhìn thấy gì
Quá kỳ lạ
Khanh Linh còn đang thắc mắc, Linh Si lại không biết từ chỗ nào đột nhiên bay ra, nhỏ giọng nói: “Chủ tử, có người đến.”
Khanh Linh cất kỹ những thứ này xong, ngẩng đầu
Chỉ thấy hai hồn phách một nam một nữ đang chậm rãi tới đây, rõ ràng chính là Tam hoàng tử và Tam công chúa cô đã gặp trong cảnh thí luyện trước đó
Lúc này hồn phách của bọn họ dường như đang rất suy yếu
Trong con ngươi sáng màu của Khanh A Linh nhiều hơn một chút ngạc nhiên, nhưng lại ngồi yên bất động
Hai người vừa đến đã quỳ xuống với cô: “Quỷ chủ đại nhân
Xin ngài hãy giúp chúng ta.”
Khanh Linh không thích nhất là người khác quỳ với mình, cô đứng lên: “Có lời gì thì đứng lên nói.”
“Hai huynh muội chúng ta vốn là hoàng tử và công chúa của nước Cam Lạc, nhưng trước đó không lâu nước Cam Lạc rơi vào chiến loạn…”
Những lời bọn họ nói đều là bối cảnh giới thiệu trong sách
Những thứ này Khanh Linh đều biết, nhưng điều khiến cô bất ngờ chính là, lần này mình còn chưa lên tiếng mà giọng nói đã phát ra ngoài: “Hồn phách của các ngươi sắp tan biến rồi.”
Khanh Linh sửng sốt, xác định lại lần nữa, lời này đúng là mình nói
Cảm giác này tựa như trạng thái đồng cảm, rồi lại giống như không phải
Cô có thể làm chủ hành động của mình, nhưng trong thân thể lại như có một cái tôi khác, cũng đang làm chuyện mà mình muốn làm
Đây chẳng lẽ là… tình tiết kịch bản mà cô đã sửa lại sao
“Đúng vậy.” Hai người cúi đầu: “Ngài là Quỷ chủ, nhất định sẽ có cách.”
Khanh Linh nghe được mình nói: “Ta đúng là có cách.”
“Nhưng lại không cứu được các ngươi bao lâu.”
Cô lấy ra một viên Hồn Châu: “Hạt châu này có thể giúp hồn phách các ngươi không tiêu tan, nhưng bây giờ các ngươi đang rất suy yếu, ăn vào cũng sẽ có tai hại khác.”
Cô buông tay ra, Hồn Châu lập tức trôi đến trước mặt hai người, hai người ở đối diện không chút do dự cầm hạt châu qua
“Khoan ăn vội, ngẫm lại hậu quả đã.” Khanh Linh dặn dò, cô dừng một chút rồi nói: “Nhưng dù sao cũng là ngoại lực, một ngày nào đó các ngươi vẫn sẽ biến mất.”
“Ở lại được một ngày cũng coi như một ngày.” Hai người đáp
Khanh Linh không nói gì nữa
Nhưng hai người cũng không rời đi ngay mà lại nói: “Còn một yêu cầu quá đáng nữa.”
Khanh Linh nhướng mắt: “Gì cơ?”
Tam hoàng tử và Tam công chúa liếc mắt nhìn nhau, hơi có vẻ mất mát: “Cam Lạc đã không còn, nhưng nhóm tùy tùng theo hầu trong hoàng cung này lại là vô tội.”
Khanh Linh hơi bất ngờ: “Muốn ta cứu bọn họ?”
Hai người đồng loạt gật đầu
Khanh Linh mím môi: “Hồn Châu chỉ có một viên.”
Biểu cảm trên mặt bọn họ lộ ra chút mất mát, Khanh Linh im lặng suy nghĩ, như là nghĩ đến gì đó, khẽ thở dài: “Trên đời này, hồn phách cuối cùng rồi sẽ tiêu tan, nhưng nếu như ở nơi khác thì cũng không phải không thể.”
“Có điều sau này các ngươi cũng chỉ có thể bị nhốt ở chỗ đó.”
Tam hoàng tử vừa nghe, chỉ cần có thể ở lại thì cái gì cũng được
Dù sao trí nhớ của bọn họ cũng chỉ là con người và sự việc trong cung mà thôi
Khanh Linh dạy cho bọn họ Quỷ Đạo, nhưng vẫn nói: “Tóm lại hư ảo vẫn là hư ảo.”
Quả nhiên Quỷ Đạo cũng là mình dạy, lúc này tâm trạng Khanh Linh hơi phức tạp
Cô không rõ vì sao mình phải dạy những thứ này, chẳng lẽ là muốn tăng thêm chút tình tiết lạ kỳ trong quyển sách này sao
Dù sao ở trong tư liệu mà Chủ Thần đưa cho cô cũng chỉ có những hồi ức quá khứ đó của cô
Những phần ngoại lệ này là chuyện xảy ra sau khi cô đi vào tổng cục, cũng không phải cuộc đời, cô cũng không biết mục đích của mình là gì
Nghĩ như vậy, trước khi Tam hoàng tử và Tam công chúa rời đi, Khanh Linh lại nghe mình hỏi một câu: “Trong số các hoàng tử trong cung các ngươi, các ngươi có quan hệ tốt với ai nhất?”
Hai người còn chưa hiểu ra vì sao Quỷ chủ lại đột nhiên hỏi vấn đề này, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ ra chút tự hào: “Đương nhiên là Lục đệ rồi.”
“Lục đệ của chúng ta, nhân sinh tốt tư chất cũng tốt, rất thông minh
Lúc phụ hoàng còn sống cũng rất coi trọng đệ ấy, còn muốn cho đệ ấy làm thái tử nữa.”
“Lục đệ…” Khanh Linh nhẹ giọng lặp lại một lần, cong cong khóe mắt: “Ta nghe nói các ngươi vẫn còn một đệ đệ nữa.”
Nhắc tới người này, vẻ mặt hai người đều thay đổi, trong mắt bọn họ nhiều hơn một chút hận ý không thèm che giấu:
“Chính bởi vì hắn mà Cam Lạc mới lưu lạc tới tình cảnh hiện tại, hắn chính là ma quỷ!”
Khanh Linh thu lại độ cong nơi khóe miệng: “Các ngươi đi đi.”
Hai người không biết vì sao vẻ mặt Quỷ Chủ lại đột nhiên lạnh xuống, nhưng vẫn nghe lời rời đi
Khanh Linh lại ngồi xuống, quan sát ảo cảnh âm u lạnh lẽo xung quanh, khẽ thở dài
Giọng nói nhẹ nhàng phát ra: “Phần diễn của nhân vật chính ta không thể động vào, hy vọng như vậy có thể giúp được ngươi.”
Lời này khiến cho Khanh Linh còn đang quan sát mọi việc hơi ngây ra
Như vậy là có thể giúp được hắn sao
Hồn Châu này chính là thiết lập chính cô viết thêm, hơn nữa còn mạnh mẽ thêm vào những cảnh không quan trọng
Khanh Linh khẽ nhíu mày, vừa nghi ngờ lại vừa bất an
Chủ Thần đã nói muốn trừng phạt cô, nhưng sau khi để cô ở chỗ này lại không nói gì, như vậy làm sao mới phải đây
Cô lẩm bẩm: “Lúc này chắc là hắn vẫn còn rất nhỏ nhỉ.”
Cố Vọng thuở bé, lúc này chắc đã được đưa tới Vô Trần Sơn
Nhân vật Quỷ chủ này ở trong sách hết sức trong suốt, Khanh Linh cảm thấy mình làm gì cũng không được, lại có chút hoang mang, ngồi một hồi rồi đứng lên: “Đi xem thử.”
Cô mò mẫm tới Vô Trần Sơn, Vô Trần Sơn lúc này cực kỳ yên tĩnh
Có một ít Phật Tu trực đêm đang vừa đi vừa nói chuyện phiếm: “Thế tiểu tử đó vẫn còn đang quỳ à?”
“Vẫn đang quỳ.” Tên còn lại nói: “Không biết tốt xấu, sư phụ phá lệ thu hắn làm đồ đệ đã là khai ân lớn rồi, ngươi nhìn hắn xem, ngay cả Điện Bảo Hoa cũng không nguyện ý bước vào.”
“Không phải nói trong cơ thể hắn có huyết mạch Ma Tộc gì đó sao
Nói không chừng là không muốn bước vào ấy chứ
Ma và Phật vốn là thế bất lưỡng lập.”
“Ma thì là Ma đi, sao sư phụ còn dẫn hắn về làm gì?”
“Cái này ngươi không biết đâu, ta nghe nói hắn không phải là ma bình thường, máu chảy trên người hắn rất quý giá, nếu như tên này thực sự nhập ma thì thế đạo này sẽ không còn bình yên nữa.”
“Nếu đã như vậy, muốn ta nói, không bằng cứ để cho hắn chết đi là xong, còn cứu cái gì mà cứu, làm phiền đến Tống môn chủ của Nam Sở Môn.”
“Sư phụ có lòng đại từ đại bi, ngươi cũng không phải không biết.”
Khanh Linh lặng lẽ nghe hai người nói chuyện đi xa, ấn đường nhíu lại
Cô mím môi, nhớ lại quá khứ của mình ở trong ngôi nhà kia, hàng xóm xung quanh cũng bàn luận như vậy
Nghĩ tới đây, Khanh Linh thu lại tầm mắt, lẳng lặng đưa tay thả một sợi quỷ khí ra ngoài, mạnh mẽ đẩy hai người nọ một cái, ngã như chó gặm bùn
Cô cười thầm, theo hai người này tìm được chỗ của Tiểu Cố Vọng
Cô không đi ra ngoài, chỉ đứng ở trong bóng tối quan sát
Dù sao cũng là mình, lúc này Khanh Linh mới biết khi ấy mình có tâm trạng gì
Nếu những việc này đều do cô sửa đổi, vậy thì nhất định không thể để tổng cục biết, đương nhiên cũng không thể để mình xuất hiện trước mặt nhân vật chính, cho nên trước đó cô đành phải bắt tay vào những vai phụ kia
Lúc này Cố Vọng đang một mình quỳ gối ở Điện Bảo Hoa, lưng eo ưỡn thẳng
Trên người chỉ mặc một bố y hết sức đơn bạc, thậm chí ngay cả đạo bào của Vô Trần Sơn hắn cũng không có để mặc
Vô Khuynh trưởng lão đứng trước mặt hắn: “Con đang viết gì vậy?”
Cố Vọng nhỏ giọng đáp: “Tên.”
“Con sửa lại chữ Vong* ta đặt cho con, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?”
(*Vong nghĩa là quên, Cố Vong nghĩa là cố quên)
Khanh Linh nhớ rất rõ nơi này
Cố Vọng đã nói là “thấy hay.”
Nhưng lúc này, câu trả lời của Cố Vọng lại không giống
Giọng hắn hơi nhỏ, nhưng Khanh Linh vẫn nghe được: “Bởi vì không nên quên.”
“Quên không được.” Hắn nói: “Thế thì làm Cố Vọng đi, ‘Vọng’ trong ‘Tứ Ý Vọng Vi’*.”
(*Tứ ý vọng vi: nghĩa là cố tình làm bậy)
Nét mặt của Vô Khuynh trưởng lão nháy mắt thay đổi, ông ta nhíu mày nhìn Cố Vọng lúc này vẫn chỉ là một đứa nhỏ, trầm ngâm hồi lâu: “Quỳ tiếp đi, ngày mai đứng lên nói cho ta biết câu trả lời của con.”
“Sư phụ.” Cố Vọng: “Không cần đợi đến ngày mai đâu.”
“Con không vào cửa Phật.” Vậy mà trong giọng nói non nớt của hắn còn mang theo ý cười: “Nơi này rất sạch sẽ, con không xứng.”
Vô Khuynh trưởng lão hơi khựng lại, không nói lời nào lập tức đi vào trong Điện Bảo Hoa, cũng không bảo hắn đứng lên
Khanh Linh lặng lẽ nhìn Cố Vọng quỳ gối ở nơi đó, có chút ngơ ngác
Từ nhỏ hắn đã sống ở Vô Trần Sơn, nhưng lại không được xem là đệ tử của Vô Trần Sơn hoàn toàn
Kết quả nguyên nhân lại là vì chuyện này sao
Không phải bây giờ Cố Vọng chỉ mới bảy tuổi thôi ư
Sao lại có kiểu tư tưởng mình không xứng này
Nhưng nghĩ đến đây, Khanh Linh lại nhớ tới mình năm bảy tuổi
Cô của khi đó, cho dù là ngồi ở trên ghế sofa trong căn nhà kia thì cũng không dám làm càn, chỉ co mình ngồi đó, sợ mình bị ghét bỏ, lại bị vứt đi
Trong lòng Khanh Linh có chút chua chát
Thân thể Cố Vọng dường như còn chưa khỏe lại đã bị nhốt ở chỗ này, lúc này cho dù là quỳ thì trên trán cũng đã ứa mồ hôi lạnh, nhưng hắn ngay cả một tiếng cũng không thốt ra
Dường như từ nhỏ tên này đã có tính tình như thế, bướng bỉnh, kiên trì một cách quái gở
Cô muốn tiến lên, rồi lại không thể
Khanh Linh yên lặng ngồi xuống, âm thầm ở bên cạnh hắn, bây giờ cô không làm được gì cả
Đúng lúc này, Cố Vọng đang quỳ gối đột nhiên quay đầu nhìn lại
Khanh Linh vừa mới ngồi xuống, lập tức có một loại cảm giác đã bị phát hiện
Không phải chứ, Cố Vọng của lúc này rõ ràng chưa học được gì cả mà
Nhưng vị trí mà Cố Vọng nhìn sang xác thực là chỗ cô, điều này làm cho Khanh Linh hơi lúng túng
Ngay lúc cô đang tự hỏi có nên đi hay không thì Cố Vọng vẫn luôn quỳ gối bỗng đột nhiên đứng lên, đi thẳng về phía cô
Khanh Linh: “…”
Cô vội vàng chạy trốn
Mới đi chưa tới vài bước, thân thể Cố Vọng lại giống như quỷ mị xuất hiện ở trước mặt cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn ngẩng đầu, trong đồng tử đen nhánh phát ra ý cười: “A Linh.”
Khanh Linh: “?”
Điều này không được khoa học thì phải
Cố Vọng thoạt nhìn có vẻ mừng rỡ: “Nàng đến gặp ta à?”
Giọng điệu lại là khẳng định
Khanh Linh nhìn lén bị túm được, lúc này lại không biết nên nói gì, chỉ ngơ ngác đứng đó
Cố Vọng không nhận được câu trả lời nhưng cũng không thèm để ý, hắn biết xảy ra chuyện ngoài ý muốn kiểu này khẳng định là vị Chủ Thần đó lại giở trò quỷ
Khi hắn phát hiện bản thân đột nhiên xuất hiện ở trong này, lần nữa lặp lại những chuyện trong lúc quá khứ ấy, hắn gần như đã sắp ức chế không nổi ma khí của mình
Nhưng nghĩ lại, liệu lúc này A Linh có đang ở đây không
Điều này khiến hắn nhiều hơn mấy phần lý trí, kết quả còn chưa kịp đợi hắn đi tìm Khanh Linh, Khanh Linh đã tự mình tìm tới đây
Cô rõ ràng nhớ hắn, ở đây cô hoàn toàn khác biệt, A Linh của hắn cũng đến đây
Cố Vọng chìa tay ra muốn kéo Khanh Linh, nhưng Khanh Linh lại né tránh
Cô nhìn Cố Vọng, không lên tiếng
Cố Vọng rất không thích mình của hiện tại, hắn chỉ có thể ngửa đầu lên nhìn cô: “Sao vậy?”
Khanh Linh nghĩ thầm: Ta cũng có biết gì đâu
Đây có lẽ là kiếp trước của ngươi đấy
Kiếp trước
Ở kiếp trước chẳng phải Cố Vọng cũng muốn nhập ma sao
Ý niệm này vừa mới dâng lên, cảnh tượng trước mắt Khanh Linh lập tức thay đổi
Cô không còn đứng ở Vô Trần Sơn nữa mà xuất hiện ở bên ngoài khe nứt kỳ dị
Khe nứt kỳ dị lúc này cũng khác với trong quá khứ, nham thạch nóng chảy sôi trào kia cuốn theo Ma vật và oán linh của nó như là muốn từ bên trong lao thẳng ra ngoài
Tiếng sấm sét vang dội xung quanh, một một tia sét bổ xuống như chiếu sáng nơi này thành ban ngày
Nước biển Hải Lâm Uyên cũng quay cuồng, tựa như chớp mắt tiếp theo sẽ ập tới đây, hợp thành một thể với khe nứt kỳ dị này
Ma vật gào thét ầm ĩ, đang mặc sức điên cuồng, ngay cả nước biển cũng như thế
Lúc tia sét bổ xuống, Khanh Linh nhìn thấy phía trên khe nứt kỳ dị, trên nham thạch nóng chảy đang sôi trào, những Ma vật kia đang vây quanh một người
Bộ y phục màu đỏ của người nọ tung bay, tóc đen như mực theo cuồng phong bay tán loạn, hắn nhàn nhã như được những Ma vật đó hỗ trợ
Không phải tình tiết trong kịch bản của hắn, đây là kết cục trong sách, bây giờ hắn đang định hủy diệt tất cả
Hắn là vương giả nơi này
Hơn nữa ở đối diện hắn là một Lâm Ngân Chi toàn thân bạch y, trong tay cầm một thanh kiếm
Một đỏ một trắng, đối lập ở phía trên khe nứt kỳ dị
Cố Vọng miễn cưỡng nhướng mắt, nhìn Lâm Ngân Chi cười khẽ: “Không sao, về sau những thứ này sẽ không tồn tại nữa.”
Khanh Linh sửng sốt
Lúc này bên tai cô lại đột nhiên xuất hiện giọng nói của Chủ Thần:
“Tiểu Khanh Linh, cô bóp méo kịch bản khiến nội dung về sau của thế giới trong sách thay đổi, cũng không thành công ngăn cản Cố Vọng nhập ma, bây giờ chỉ có thể ngăn cản kết cục vốn có của cuốn sách, đây mới xem là hoàn thành nhiệm vụ.”
Khanh Linh: “…”
Cho nên cô phải ngăn thế giới này bị hủy diệt sao
Cái này phải làm cách nào đây
Không phải cô không có lòng tin mà là cô tự mình hiểu lấy, cô đánh không lại Cố Vọng sau khi nhập ma
Lâm Ngân Chi giơ kiếm lên, lạnh lùng nhìn Cố Vọng, một câu chưa nói đã xông thẳng tới
Kẻ ác không nhiều lời
Nếu như Cố Vọng thật sự hủy diệt thế giới này, vậy chẳng phải Lâm Chi cũng đánh không lại Cố Vọng sao
Tạm thời ngay cả Khanh Linh cũng không phân biệt rõ đến cùng ai mới là nhân vật chính
Nếu như cô đã sửa lại những tình tiết kia, thế lẽ nào mấy thứ sửa lại đều vô dụng sao
Khanh Linh đột nhiên nhớ tới, ngày đó Chủ Thần đã từng nhắc qua với cô:
“Đáng tiếc, sao cô lại không sửa kết cục luôn chứ?”
Chẳng lẽ cái này cũng muốn cô sửa ư
Mắt thấy hai người đánh nhau tới tấp ở trên khe nứt kỳ dị, nếu như khe nứt kỳ dị thật sự bị mở ra, lại kết hợp chung với Hải Lâm Uyên, vậy thì Ma vật sẽ lập tức phân tán ra ngoài, tàn phá thế giới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đến lúc đó thế giới này sẽ sinh linh đồ thán
Cộng thêm mấy năm gần đây Cố Vọng đã tạo nghiệt ở Ma Giới, cả Ma Tộc sẽ xâm nhập vào thế gian, những Tiên Môn thế gia đó cơ bản không trông chừng được
Cố Vọng muốn thế giới này phải trầm luân cùng hắn
Khanh Linh ngước mắt nhìn hai người ở không trung, lại nhìn hoàn cảnh xung quanh
“Nhưng ngài còn chưa nói cho ta biết, phải ngăn cản bằng cách nào đây?”
“Đương nhiên là ngăn Cố Vọng lại rồi.” Chủ Thần thật sự đang nghe cô nói, giọng nói nhanh chóng vang lên: “Cô xem, khe nứt kỳ dị này ngoài Ma vật ra còn có oán linh.”
“Đó Ma chủ các thời đại đã chết ở trong này.”
“Mà cô là Quỷ chủ, đây không phải thứ cô am hiểu nhất sao?”
“Giết ngược lại Cố Vọng đi.” Chủ Thần nói: “Dù sao hắn bây giờ chỉ là một nhân vật trong trang giấy thôi, cũng không phải hắn đã thức tỉnh ý thức của hiện tại.”
Khanh Linh ngạc nhiên
Thế nhưng Tiểu Cố Vọng lúc ở Vô Trần Sơn rõ ràng là có ký ức của Cố Vọng, chẳng lẽ ở đây lại không có ký ức sao
Hay là Chủ Thần không biết
Khanh Linh trầm mặc hồi lâu, nhìn Cố Vọng đang bị Ma vật vây quanh
Hắn lau vệt máu trên khóe miệng, giống như cực kỳ hài lòng, sau đó cất tiếng cười: “Không phải ta muốn giết ngươi.”
Hắn chậm rãi nói: “Ta là muốn chết cùng ngươi.”
“Thử một chút không
Xem thử chúng ta ai sẽ chết trước.”
Trong đầu Khanh Linh chỉ có một ý niệm: Không phải Cố Vọng điên rồi đó chứ
“Sao hả?” Chủ Thần từ từ nói: “Nếu như không ra tay thì thật sự sẽ không còn cơ hội nữa đấy.”
Khanh Linh trợn mắt lên nhìn: “Nhưng tôi đổi nội dung kịch bản không phải vì muốn cứu hắn sao?”
Chủ Thần ngẩn người: “Cái gì?”
Khanh Linh lẩm bẩm: “Lần nào tôi cũng vì muốn cứu hắn, vì sao bây giờ phải giết hắn?”
Lần đầu tiên cô muốn cứu Cố Vọng, giống như muốn cứu giúp bản thân yếu đuối không có cách nào phản kháng trước kia
Lần thứ hai…
Khanh Linh đã không thể phân rõ được, mình ở lần thứ hai là đang muốn cái gì
Cố Vọng vẫn là Cố Vọng, hắn ở đây và một hắn khác đều giống nhau
Chủ Thần lấy lại tinh thần, cười nói: “Nói đúng lắm.”
“Vẫn còn một cách nữa, cô cảm hóa hắn được không?” Ông ta nói xong, cười càng vui vẻ hơn: “Hoặc là dùng hồn phách của cô ngăn cản những oán linh muốn xông ra ngoài, chỉ có như vậy thì những Ma vật này mới không thể mạnh mẽ lao ra.”
Ông ta nói xong, lại giống như động viên nói: “Cho dù là cách nào, chỉ cần thành công là được rồi
Ngoan, ta ở tổng cục chờ cô chiến thắng trở về.”
Vừa dứt lời, xung quanh lập tức yên ắng trở lại
“Ào” một tiếng, nham thạch nóng chảy sắp tràn ra ngoài, hòa tan băng tuyết xung quanh khe nứt kỳ dị
Tiếng sấm gầm tiếng sau còn to hơn tiếng trước
Giết Cố Vọng…
Điều này không có khả năng
Từ đầu tới cuối Khanh Linh không hề có suy nghĩ muốn giết hắn, cô chỉ muốn cứu hắn, cũng là cứu bản thân mình
Những ký ức quá khứ đang không ngừng chiếu đi chiếu lại trong đầu, Khanh Linh không nhịn được nhắm mắt lại
Cảm hóa hắn ư
Cô dựa vào cái gì
Khanh Linh chậm rãi đi ra ngoài, lúc này, hai người đang đánh nhau trên không trung dường như cũng chú ý tới cô, cùng nhau quay đầu lại, cả hai đều sững sờ
Ấn đường Lâm Ngân Chi nhíu lại, giống như nghĩ đến gì đó, nhanh chóng lao về phía Khanh Linh: “Đi mau.”
Nhưng y vừa tới đây đã bị một viên Phật châu công kích
Khanh Linh bị một sức mạnh kéo qua, đợi cô phục hồi lại tinh thần thì đã ở trong ngực Cố Vọng
Hắn rũ mắt nhìn, trong mắt đỏ le lói ánh sáng: “A Linh?”
Đáy lòng Khanh Linh khẽ run lên, hắn nhớ rõ mình, đây là Cố Vọng có ký ức
Cô nhìn Cố Vọng: “Ngươi đang làm gì?”
Ánh mắt Cố Vọng hơi trốn tránh, như thể cuối cùng cũng nhận ra mình đang làm gì ở đây
Có Ma vật chạm vào chân Khanh Linh, bị hắn dùng một hạt châu bắn ra ngoài
Hắn thả Khanh Linh ra, ngồi xổm xuống sờ lên chỗ Khanh Linh bị đụng chạm, như đang lau sạch sẽ cho cô
Lúc này thần trí của Cố Vọng đã có chút mơ hồ, hắn đã bị ma khí hoàn toàn xâm nhiễm
Cố Vọng ngước mắt lên, ngẩng đầu nhìn Khanh Linh: “A Linh, nàng đang lo lắng cho ta sao?”
“Hay là nói, nàng đang lo ta sẽ hủy đi những thứ này?”
Hắn hơi mỉm cười: “Nếu không thì sao lúc này mới xuất hiện.”
Thật ra ta đã xuất hiện từ sớm rồi
Khanh Linh còn chưa kịp lên tiếng, Lâm Ngân Chi bên cạnh lại đột nhiên cầm kiếm đâm về phía Cố Vọng
“Bây giờ ngươi vẫn muốn nhìn nàng bị kéo vào cùng ngươi sao?”
“Nếu như có thể,” Cố Vọng kẹp lại thế công của y, chậm rãi đứng dậy: “Thì đã không đến mức cô tịch nhiều năm như vậy.”
Hắn nghiêng đầu, cười nói: “A Linh, nàng vẫn chưa trả lời ta.”
“Không phải.” Khanh Linh nhìn hắn, nếu đây là Cố Vọng có ký ức, thế thì cô cũng không ngại cho hắn biết: “Ta đã xuất hiện từ sớm rồi.”
Cố Vọng sửng sốt
Khanh Linh lén lút quan sát bốn phía, đang tìm một cơ hội thích hợp
“Cố Vọng, không phải ta lo ngươi sẽ hủy đi những thứ này.” Cô chân thành nói: “Ta chỉ đang lo lắng cho ngươi.”
Cô Vọng bật cười một tiếng
Cô lo cho hắn nhiều như vậy, nhưng cô lại không yêu hắn
Hắn quay người: “Ta biết rồi.”
Cố Vọng có ký ức, Khanh Linh cho rằng mình có thể thuyết phục được hắn
Nhưng cô còn chưa kịp vui mừng, đột nhiên lại nghe thấy Cố Vọng nói: “A Linh, nàng có nghĩ tới, nếu như ta sống tiếp thì sẽ sống như thế nào không?”
Khanh Linh ngước mắt nhìn
Cố Vọng quay lưng về phía cô, cong môi nói: “Như ta đã từng nói, nhớ nàng ngàn năm vạn năm.”
“Cho dù nơi này chỉ là một ảo cảnh, nhưng sau đó cũng không hề như vậy.”
Hắn hỏi lại: “Bây giờ, có tưởng niệm và không có tưởng niệm có gì khác nhau đâu chứ?”
“Không phải.” Khanh Linh vô thức phản bác: “Ngươi còn rất nhiều chuyện phải làm.”
Cố Vọng bật cười, không tiếp tục nói chuyện này nữa, mà chỉ nói: “Có phải A Linh đang cản ta không?”
Khanh Linh khẽ ừm một tiếng
Cố Vọng im lặng một lát rồi khẽ nói: “Thật tốt.”
“Nhưng hình như không kịp nữa rồi.”
Giọng nói của hắn vừa dứt, có một số Ma vật đã xông ra ngoài, nham thạch nóng chảy gần như muốn đốt bỏng từng người
Khanh Linh âm thầm giật mình, vô thức kéo hắn về phía sau: “Cố Vọng.”
“Còn kịp mà.” Cô kiên định nói: “Còn kịp.”
Cố Vọng ngoái đầu lại, nhìn thẳng vào mắt của cô: “Chỉ là một ảo cảnh mà thôi.”
Đây đối với Khanh Linh mà nói là ảo cảnh
Nhưng Cố Vọng lại không phải, bất kỳ lúc nào cô cũng có thể rời đi, Cố Vọng có ký ức cũng có thể rời đi
Vậy còn Cố Vọng không có ký ức đâu rồi
Cố Vọng nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Có biết ngày ấy khi nàng biến mất, ta đã có tâm trạng gì không?”
Khanh Linh ngơ ngác
Cố Vọng nói: “Có đôi khi, ta cũng muốn cho nàng thể nghiệm một chút.”
Hắn bất đắc dĩ cười, thở dài nói: “Nhưng mà, ngươi không yêu ta.”
“Cho nên ngươi không trải nghiệm được.” Hắn thu tay lại: “Như thế cũng tốt.”
Khanh Linh bị hắn nói đến chẳng hiểu ra sao
Nhưng chớp mắt tiếp theo, Cố Vọng lại đột nhiên lui về phía sau một bước, phi thân về phía khe nứt kỳ dị
Hắn không hủy diệt, nhưng hắn muốn dùng bản thân đè ép những Ma vật đã mất khống chế đó
Ý thức được điều này, Khanh Linh lanh tay lẹ mắt dùng quỷ khí kéo hắn lại
“Lâm Ngân Chi.” Cô quay đầu, thật sự hơi sốt ruột: “Giúp ta một chút.”
Lâm Ngân Chi lại không nhúc nhích, đồng tử của y tối sầm lại: “Khanh cô nương, như vậy với hắn mới là điều tốt nhất.”
Nói xong, y lại đi về phía Khanh Linh, thanh kiếm kia như muốn chặt đứt quỷ khí đang giữ chặt Cố Vọng của Khanh Linh
Khanh Linh lập tức phân quỷ khí hất kiếm y ra
“Cố Vọng!” Lần đầu tiên cô dùng giọng lớn như vậy nói chuyện, còn có hơi run rẩy
Cô không phải chỉ muốn cứu một Cố Vọng trong sách, mà còn có một Cố Vọng khác nữa
Cô không đồng ý
“Quay về.” Cổ họng cô hơi khô khốc: “Không cho ngươi đi.”
Cố Vọng nhìn dáng vẻ này của cô, có chút sửng sốt
Hắn gắt gao nhìn vào mắt cô, ở vị trí đuôi mắt thấy được một vệt óng ánh
Cố Vọng định cười nhưng lại không cười nổi
Người này, vô tình biết bao, bây giờ cô lại vì mình mà khóc
Đây là thứ mà trước đây hắn đã nghĩ tới vô số lần, mong đợi vô số lần
Cố Vọng nghĩ ngợi lan man: Vậy mà ta lại làm nàng khóc, ta thật đáng chết
“Ta thật sự rất ghét nhận lỗi với nàng.” Cố Vọng nhếch môi: “Nhưng mà, thật xin lỗi.”
Hắn lẩm bẩm hỏi: “A Linh, có phải nàng cũng có một chút thích ta không?”
“Đi ra ngoài…”
Cố Vọng không nói gì, đột nhiên cảm giác được sức lực của Khanh Linh yếu đi
Cô đã từ bỏ rồi sao
Vừa nghĩ như vậy, chợt nghe Lâm Ngân Chi bất thình lình hét lên một tiếng: “Khanh Linh!”
Con ngươi Cố Vọng lập tức co rút, trong nháy mắt hắn đang phân tâm đó, Khanh Linh đã phân ra hư thể của mình
Khoảnh khắc sức mạnh bản thể biến mất, Khanh Linh ở trước mặt Cố Vọng một bước nhảy vào bên trong khe nứt kỳ dị
Toàn bộ oán linh trong khe nứt kỳ dị như chịu đựng rất nhiều đau đớn bắt đầu rên la, nham thạch nóng chảy cũng bị ép xuống
Một tia sét phá vỡ đêm tối, tất cả trói buộc vốn đang quấn chặt trên người Cố Vọng đều được nới lỏng
Hắn nhìn thấy Khanh Linh đã bị nham thạch nóng chảy nuốt chửng, bỗng chốc như mất đi năng lực suy xét
Quỷ khí đang trói chặt hắn nháy mắt biến mất, một giọng nói khẽ vang lên: “Ngươi không thể chết được.”
“Ta đến đây để cứu ngươi, đã đến từ rất lâu rất lâu trước đó.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.