Dạ Mệnh Danh Thuật (Ác Mộng Của Đêm)

Chương 1: Người muốn chờ




Mùa thu năm 2020
Trên bầu trời màu xám, những hạt mưa nhỏ tí tách rơi xuống, đọng lại trên những con đường của thành phố
Bây giờ đang là mùa thu, nên trên đường đi vẫn có người không cầm dù, mà chỉ dùng hai bàn tay che đầu vội vàng bước nhanh
Trong một con hẻm quân dân chật chội đang có một thiếu niên tầm 17 đến 18 tuổi ngồi với một ông lão dưới mái hiên cạnh siêu thị bán quà vặt
Bên ngoài mái hiên là thế giới xám xịt, mặt đất thấm đẫm nước mưa chuyển sang màu đen nhạt, chỉ còn lại khoảng đất bên dưới mái hiên vẫn còn tương đôi khô ráo
Tựa như thế giới chỉ còn lại nơi đây là một chốn bình an
Trước mặt hai người bày một bàn cờ tướng bằng gỗ đã cũ nát, trên đỉnh đầu là biển hiệu 'Siêu Thị Phúc Lai'
"Chiếu tướng
Thiếu niên tên Khánh Trần nói xong bèn đứng dậy, để lại một mình ông lão với mái đầu lưa thưa tóc ngồi đó
Khánh Trần nhìn người đối diện từ tốn nói ra: "Miễn vùng vẫy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Tôi còn có thể
Ông lão không cam lòng nói: "Mới đi được có mười ba nước thôi mà
Trong ngôn từ ông lão có phần bối rối, không ngờ mới 13 nước mà lão đã tơi bời hoa lá thế này
Khánh Trần không buồn giải thích gì, ván cờ đã tới thế bí, thắng thua đã rõ mười mươi
Gương mặt thiếu niên rất sạch sẽ, ánh mắt trong suốt, có điều trên người mặc bộ đồng phục khá giản di, dường như khiến thế giới xung quanh trở nên trong trẻo hơn
Ông lão ném quân cờ đang cầm trong tay xuống, bỏ cuộc nhận thua
Khánh Trần không coi ai ra gì, bước vào quầy trong siêu thị, lấy 20 tệ từ nơi để tiền lẻ ra rồi nhét vào trong túi
Ông lão tức giận nhìn Khánh Trần: "Mỗi ngày tôi đều thua cậu 20 tệ
Sáng nay mới kiếm được 20 tệ từ lão già Lý Lão Trương, sau đó thua cậu sạch
Khánh Trần kiểm tra lại tiền, rồi tiếp tục ngồi xuống bên cạnh bàn cờ, xếp lại những quân cờ: "Nếu không phải mấy ông già đấy không muốn đánh cờ cùng cháu nữa, cháu cũng không phải thông qua ông để thắng tiền
Ông cần mặt mũi, còn cháu cần tiền, hợp lý quá còn gì nữa
"Cậu nghĩ ăn chắc tôi có phải không
Ông lão lầm bầm nói: "Thầy bói nói tôi có thể sống đến bảy, tám mươi tuổi
Tôi giờ mới năm mươi, mà mỗi ngày thua cậu 20 tệ, thế thì phải thiệt hại bao nhiêu đây
"Nhưng cháu dạy ông chơi cờ tướng, giúp ông lấy lại mặt mũi
Khánh Trần bình tĩnh trả lời: "Nếu dùng phép tính này thì ông cũng có thiệt thòi gì đâu
Ông lão lại tiếp tục lầm bầm: "Nhưng hai ngày này cậu dạy tôi toàn thứ vô dụng
Khánh Trần nhìn lão nói: "Không nên nói bản thân mình thế chứ
Ông lão tức giận, sau đó cũng xếp lại quân cờ, rồi vội vàng nói: "Được rồi, được rồi, đánh ván nữa đi
Lúc này, Khánh Trần bỗng nhiên cúi đầu
Cái quá khứ vừa mới trôi qua kia, giống như chiếu lại trong đầu hắn vậy
Nước đầu tiên là pháo đầu, đây là một nước chủ động tấn công
Từng nước cờ cứ lởn vởn trong đầu hắn
Không chỉ có vậy
Lúc hai người đánh cờ, còn có một người trung niên đi qua, tay cầm theo bốn cái bánh nướng
Bánh nướng hình như mới ra lò, khiến hơi nước của nó bốc lên bám trắng chiếc túi đựng bánh
Một cô gái mặc váy trắng cầm một cây dù bước qua
Trên đôi giày da của cô ấy còn có hai con bướm trông thật đẹp
Trên trời cao, từng hạt mưa nhẹ nhàng bay rơi vào trong hẻm, óng ánh sáng long lanh
Phía cuối con hẻm, chiếc xe buýt 103 vụt qua đầu hẻm chật chội
Một cô gái mặc chiếc áo công nhân vàng nhạt cầm chặt chiếc dù chạy về phía trạm xe buýt
Tiếng bước chân, tiếng nước mưa đọng lại chảy vào nơi cống ngầm
Những âm thanh huyên náo ấy phá tan sự yên tĩnh của thế giới
Những chuyện này, Khánh Trần chưa bao giờ quên, dù cho nhớ lại vẫn còn khá khó khăn
Nhưng khó khăn không có nghĩa là không thể
Đây là những điều kỳ lạ xuất hiện trong trí nhớ của hắn
Đó cũng là thiên phú bẩm sinh của Khánh Trần
Tựa như hắn tiện tay cầm lấy những hình ảnh đó từ dòng sông thời gian, sau đó đặt nó vào một góc nào đó trong đầu của mình
Khánh Trần cố chịu đựng cảm giác choáng váng, cầm một quân cờ trên bàn cờ lên
Ông lão tập trung không nói, chăm chú nhìn vào bàn cờ, mỗi bước đi là một sự nghiền ngẫm
Khánh Trần phụ trách dạy đánh cờ, ông lão thua tiền nhưng học được nhiều thế cờ
Cảnh tượng này cũng thật quái dị, Khánh Trần không khiêm tốn và ngại ngùng khi nói chuyện với người lớn tuổi nhưng những thiếu niên khác, mà ngược lại hắn đặt mình vào tư thế thầy giáo vậy
Người đối diện cũng cảm thấy rất tự nhiên
"Bên đỏ pháo hai bình năm, phe đen pháo tám bình năm, mã đỏ hai tiến ba, mã đen tám tiến bảy, xe đỏ tiến một, xe đen chín bình tám
Khánh Trần di chuyển từng quân cờ một
Ông lão không hề nháy mắt lấy một lần, những nước cờ phía trước ông dễ dàng hiểu được, nhưng sau nước thứ sáu thì không hiểu sao, rõ ràng lão đã ăn mã đối phương, mà thế cờ lại có phần yếu đi
"Bỏ mã mười ba là một nước cờ cao
Nước thứ sáu, tiến xe bỏ mã, đây là nước sát thủ, phá bỏ phòng tuyến đối phương
Khánh Trần nhẹ nhàng nói: "Hôm trước, ông cùng một ông khác đánh cờ trong công viên Vương Thành, cháu đã xem rồi
Ông ấy có phong cách đánh nhanh, ông học nước này của cháu thì chắc thắng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông lão phía đối diện yên lặng suy nghĩ, sau đó nhỏ giọng hỏi: "Có thật là thắng được chứ
"Cháu dạy ông nước thí mã này, sẽ giúp ông đòi lại thể diện
Khánh Trần nói: "Dù sao muốn thắng cũng không có khó
Ông lão lộ ra vẻ vui mừng
Nhưng đột nhiên ông lão hỏi thêm một câu: "Vậy học một tuần tôi có thể thắng ông ta
Còn muốn thắng cậu thì cần bao lâu
Phía dưới mái hiên, Khánh Trần tập trung suy nghĩ: "Thầy bói nói ông sống được bảy tám mươi tuổi chắc là không đủ
Mặt ông lão bỗng đơ ra: "Cậu bớt nói vậy đi có được không
Nói không chừng tôi có thể sống đến bảy mươi chín tuổi đấy
À, lúc này đáng ra cậu phải đang ở chỗ tự học buổi tối chứ
Sao hôm nay lại tan sớm vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông ấy biết Khánh Trần là học sinh lớp 11
Hôm nay là thứ ba, cho nên bây giờ đang là giờ tự học buổi tối của trường trung học số 13 cách đây hai con đường
Khánh Trần suy nghĩ rồi trả lời: "Cháu đang chờ người
"Chờ người
Ông lão ngạc nhiên
Khánh Trần đứng dậy nhìn mưa phùn bên ngoài mái hiên, ánh mắt thả vào trong màn mưa
Ông lão nói: "Khánh Trần, thằng nhóc nhà cậu chơi cờ rất giỏi, sao không vào đội tuyển đi thi
Không phải cậu nói mình thiếu tiền sao
Vô địch cũng kiếm được nhiều tiền mà
Thiếu niên Khánh Trần lắc đầu: "Cháu chỉ nhớ được nhiều thế cờ thôi, chứ không phải cháu đánh cờ giỏi
Trí nhớ không đại biểu cho năng lực phân tích
Đánh cùng các ông thì được, nếu gặp cao thủ là không có cửa
Đó không phải con đường của cháu, đánh cờ chỉ là tạm thời thôi
"Tất cả đều nhớ trong đầu
Ông lão xúc động: "Nếu trước kia, tôi mà gặp ai bảo mình liếc qua là không quên, chắc chắn cho rằng đó là bốc phét
Mưa từ từ ngừng lại
Nhưng vào lúc này, ông lão nhìn thấy Khánh Trần tỏ vẻ ngạc nhiên
Lão nhìn theo ánh mắt thiếu niên, hướng phía cuối hẻm nhìn lại
Lúc này, có một cặp vợ chồng dẫn theo một bé trai đi tới
Cô gái trung tuổi mặc một chiếc áo khoác đẹp đẽ, cầm theo một hộp bánh ga tô được bọc bằng những sợi dây kim tuyến màu tím
Thế giới tối tăm mù mịt cũng không che giấu được nét mặt vui sướng của ba người
Khánh Trần xoay người rời đi, để lại ông lão một mình ngồi dưới mái hiên cạnh siêu thị Phúc Lai, nhẹ nhàng thở dài
Người phụ nữ trung niên nhìn thấy bóng lưng Khánh Trần
Cô mở miệng gọi tên Khánh Trần, nhưng hắn không quay lại mà dần dần khuất bóng ở đầu kia của con hẻm
Bức tường hai bên hẻm khá cũ kỹ, lớp hồ trắng trên tường đã tróc gần hết, để lộ ra những viên loang lổ
Người Khánh Trần muốn chờ đã tới, nhưng hắn lại không muốn chờ nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.