Dạ Mệnh Danh Thuật (Ác Mộng Của Đêm)

Chương 3: Thế giới vỡ vụn




Việc nhớ tới Bồ Tát khi nguy hiểm sắp xảy ra là một hành động chứng tỏ khi tuyệt vọng con người có thể làm bất cứ điều gì
Nhưng Khánh Trần cảm thấy, thứ trên cánh tay mình đến từ một thứ gì đó phi tự nhiên
Vậy hãy để một tồn tại siêu nhiên đến che trở bản thân mình
Đối với Khánh Trần, việc cúi đầu bái lạy cũng chẳng khiến hắn mất mát gì
Hắn thích chuẩn bị mọi thứ chu đáo, để mình không phải tiếc nuối điều gì
Thời gian là 9 giờ 30 phút tối
Khánh Trần ngồi trên giường, cúi xuống nhìn vào màn hình điện thoại
Trong phòng ngủ chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt này
Bên trong Wechat cũng chỉ có vài status của Nam Canh Thần, thằng bạn cùng bàn với hắn
Ngoài ra không có người khác nhắn tin cho hắn
Wechat Trương Uyển Phượng của mẹ hắn cũng đen xì, điều này làm cho Khánh Trần cảm nhận có đôi phần hụt hẫng
Đương nhiên, chỉ là một chút mà thôi
Hắn cũng không rõ mình mong đợi điều gì
Nhưng hắn cũng không trách mẹ mình
Bố hắn vì đam mê cờ bạc đã bán đi rất nhiều bất động sản của gia đình, không những thế còn có hành vị bạo lực gia đình
Khánh Trần cảm thấy mẹ mình ly hôn chẳng có gì sai trái cả
Thậm chí, khi chứng bố mình đánh đập mẹ, hắn còn lấy làm mừng cho quyết định ly hôn của mẹ
Bởi vì đây là hành động đúng đắn
Đêm trước khi hai người quyết định ly hôn, bà ngoại từng khuyên mẹ không nên ly hôn: “Một người đàn bà với một đứa con riêng mười mấy tuổi thì sao đi bước nữa được
Ai dám lấy con chứ?”

Khánh Trần vô tình nghe được hết mọi chuyện
Nên thời điểm bố mẹ ly hôn, hắn quyết định ở cùng với bố
Hắn vẫn còn nhớ như in biểu hiện ngạc nhiên của mẹ mình
Nhưng Khánh Trần biết đây là lựa chọn chính xác nhất
Bây giờ, mẹ đã có một cuộc sống mới, có một gia đình hành phúc mới
Có lẽ Khánh Trần mất mát một chút, nhưng hắn vẫn cố để không quấy rầy mẹ mình
Đếm ngược 2 giờ 31 phút 12 giây
Khánh Trần bỗng nghĩ đến một vấn đề
Nếu như đây là 2 giờ 30 phút cuối cùng của mình trong cuộc đời, vậy mình phải làm gì đây
Vấn đề này rất nghiêm túc nhưng lại có phần mơ mộng
Bởi vì vấn đề này phải hỏi bản thân hắn, xem hắn muốn gì nhất, điều gì hắn muốn làm nhất mà chưa kịp làm, hoặc là việc hắn muốn làm mà lại không dám làm
Hắn muốn thổ lộ tình yêu, nhưng lại chẳng có ai
Hắn muốn đi một nơi nào đó mà lại không biết đi đâu
Hắn muốn nói lại không biết nói gì
Nếu muốn có đáp án, hắn phải đặt tay lên hỏi trái tim mình
Khánh Trần đứng dậy, mặc áo khoác
Ngay khi thời gian không còn nhiều, hắn chọn đi ra ngoài một lần nữa
Hắn dắt chiếc xe đạp ra ngoài cổng, nhảy lên rồi chạy về hướng muốn đi
Đêm thu, gió hơi lạnh, người đi trên đường thưa thớt
Khánh Trần đạp xe với một vẻ mặt bình tĩnh
Tay áo khoác bị gió trên cầu thổi vén lên
Đời này quả thực hắn có nhiều điều tiếc nuối, cũng có rất nhiều điều không dám làm
Nhưng đêm nay, hắn không còn phải nhát gan và lo sợ nữa, chỉ cần sự can đảm
Đã từng có lúc Khánh Trần nghĩ rằng, nếu như mình phải chết đêm nay, thì mình phải làm xong chuyện quan trọng nhất mới đúng, nhưng hắn không có thời gian
Hắn đi tới khách sạn Mẫu Đan, rồi tiếp tục tới khách sạn Lạc Thành, đi tới cả khu nhà Lạc Ân gia
Nhưng những nơi đó đều không có người hắn muốn tìm
Khánh Trần đạp xe qua một ngõ nhỏ, băng qua cầu Thất Lý, rồi tới chân một khu chung cư nhỏ
Khi hắn tới nơi này thì ngay lập tức nhìn thấy chiếc xe máy tàng quen mắt, kèm theo đó là tiếng đánh mạt chược vọng xuống từ tầng hai…

Hắn quyết định móc điện thoại ra gọi 110: "Alo, xin chào anh cảnh sát
Tôi muốn báo cáo với anh, tại phòng 201, tầng 2, số 17, khu Long Đằng ở Lạc Giản, có một nhóm người đang tụ tập đánh bạc
Cảnh sát nhận điện thoại tỏ ra ngạc nhiên một chút rồi đáp: "Được rồi, chúng tôi sẽ cử người đến kiểm tra
Đến lúc này, Khánh Trần mới yên lòng, quay xe trở về nhà với cái đầu đã nhẹ nhõm hẳn ra
Về tới nhà, Khánh Trần nhìn lại dòng thông tin màu trắng trên cánh tay
Đếm ngược 1 giờ 02 phút 21 giây
Một lần nữa, hắn kiểm tra lại những thứ mình đã chuẩn bị
Nhưng hắn chợt nghĩ rằng tại sao mình phải ở nhà chờ đợi thời khắc này
Trước đây, Khánh Trần đã từng xem một bộ phim kinh dị
Nội dung kể về một người gặp phải những thứ bẩn thỉu, cuối cùng cứ 12 giờ đêm mỗi ngày sẽ quỷ tìm tới người đó
Sau đó nhân vật chính trốn lên trốn xuống, thậm chí còn trốn vào tận rừng sâu, nhưng vẫn luôn bị con quỷ kia tìm được
Khi đó, Khánh Trần từng nghĩ, tại sao nhân vật chính này lại không tìm đến một nơi đông người
Dù cho quỷ rất lợi hại, nhưng nơi đông người phải chăng sẽ tạo cho mình cảm giác an toàn hơn
Ví dụ nhân vật chính có thể đến quán ăn đêm và ở lại đó, chờ cho tới 12 giờ đêm con quỷ sẽ tới đó tìm
Trong quán ăn đêm có vài trăm con người, kèm theo tiếng nhạc sập xình, chắc hẳn làm con quỷ sợ hãi hơn chứ nhỉ
Cho nên, Khánh Trần suy nghĩ đến đoán này thì phân vân rằng không biết hắn có nên đi tìm một chỗ đông người hay
Hoặc, hắn có thể tới thẳng chùa Bạch Mã ở Lạc Thành
Dù sao nơi này cũng có Bồ Tát
Không chỉ có Quan Âm Bồ Tát, còn có Văn Thù Bồ Tác, Địa Tạng Vương Bồ Tát
Mọi thứ sẽ tạo ra cảm giác an toàn hơn
Nhưng cuối cùng Khánh Trần vẫn chọn ở nhà
Hắn cảm giác được, khi thời gian kết thúc có khả năng Zombie cao hơn là yêu ma quỷ quái
Nếu thứ này xuất hiện, đến một nơi đông người cũng chẳng giải quyết được gì
Mặt khác, hình như Bồ Tát cũng không xử lý được đám Zombie
Khánh Trần đã chuẩn bị đồ đạc trong nhà
Nếu Zombie xuất hiện, hắn có thể trốn ở trong nhà một đoạn thời gian
Đếm ngược 31 phút 49 giây
Nửa giờ sau cùng, Khánh Trần bật chiếc bàn lên, tĩnh tâm viết một phong thư để lại trên bàn
Nếu như hôm nay hắn phải chết, có lẽ tương lai, người nhà hoặc bạn bè thân thiết có thể nhìn thấy những lời cuối cùng hắn muốn nói
Nếu như hắn không chết, có lẽ cuộc đời hắn sẽ rẽ sang một hướng khác
Đếm ngược 12 giây
Viết xong di thư, Khánh Trần ngồi ngay ngắn
Tay phải hắn nắm thật chặt con dao chặt xương, đôi mắt trong suốt dần dần nhíu lại
Càng đến thời khắc cuối cùng, tâm trí hắn càng bình tĩnh
Tựa như cơn biển động sắp nhấn chìm hòn đảo hoang thì đột nhiên dừng lại, phía dưới biển cũng không còn sóng ngầm cuồn cuộn, chỉ còn lại đó suy nghĩ thâm trầm kèm theo một tinh thần hừng hực khí thế
10..
9..
8..
7..
6..
5..
4..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
3..
2..
1..
Không có điều gì kỳ lạ, không có Zombie, cũng chẳng có tai nạn
Khánh Trần lặng im nhìn xung quanh mình
Điện thoại di động của hắn dường như vĩnh viễn dừng lại tại thời điểm đúng 12 giờ
Kim đồng hồ treo trên vách tường không còn di chuyển nữa
Khung cảnh bên ngoài cửa sổ cũng không còn chập chờn
Hắn đứng dậy, thời gian ngưng đọng dường như bị phá vỡ bởi động tác đứng dậy của hắn, trong mắt thế giới giống như chiếc gương bị vỡ vụn
Khánh Trần cầm theo con dao chặt xương nhìn bốn phía xung quanh, bàn đọc sách không có, phòng cũng không, chỉ còn lại một không gian tăm tối
Tiếp theo, hắn cũng rơi vào trong hắc ám
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, nhưng giống như chỉ một chớp mắt
Trong cái chớp mắt đó, Khánh Trần bỗng nhiên quên đi khái niệm thời gian
Trong bóng tối, thế giới vỡ vụn lại lần nữa được chắp vá lại
Chỉ trong chốc lát, những mảnh vỡ không biết từ đâu tới đã kết hợp lại thành một thế giới rực rỡ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khánh Trần đang nằm trên một chiếc phản cứng và hẹp
Nơi này hoàn toàn xa lạ, hắn chưa từng tới bao giờ
Hắn nhìn vào tay của mình, nơi đó chẳng còn vật gì
Vốn dĩ hắn đang nắm một con dao chặt xương, nhưng giờ đã biến mất tăm
Hắn lại nhìn cánh tay mình thật kỹ thì phát hiện ra dòng chữ màu trắng đã thay đổi
"Trở về đếm ngược 48 tiếng
48 giờ, tương đương với hai ngày, Khánh Trần suy nghĩ
Sau đó, đếm ngược nhảy lên một giây còn 47 giờ 59 phút 59 giây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.